<!-- PART 1 -->
Mưa đầu mùa quất xiên qua hàng hiên đá xanh của Lâm gia, kéo những sợi nước dài xuống bậc tam cấp vừa được đánh bóng. Bên trong đại sảnh, hơn ba mươi chiếc đèn lồng bằng lụa cùng sáng, phản chiếu lên bộ bàn gỗ đen đã bày kín món ăn. Gia yến năm nay được Lâm Vĩnh Thừa tổ chức lớn hơn thường lệ. Ông ta nói đó là dịp mừng hợp đồng mới, nhưng ai có mặt cũng hiểu bữa tiệc còn nhằm xác nhận một trật tự mới trong gia đình: Vĩnh Thừa ngồi ghế chủ tọa, còn Tạ Minh Khang đứng ngoài hành lang, hai tay ôm chiếc hộp đựng bộ chén cổ mà Lâm Quang Duệ đã dặn anh mang đến.

Minh Khang ba mươi tám tuổi, dáng người mảnh, vai hẹp, chiếc sơ mi xanh đá xắn tay đã ướt một mảng ở cổ tay. Anh dừng trước cửa để lau những giọt nước trên hộp gỗ. Động tác cẩn thận ấy khiến anh trông giống một người thợ được gọi đến phục vụ hơn là con rể đã sống cùng Lâm Nhã Tâm tám năm. Đỗ Kiều Anh bước qua, bộ vest đen ôm thẳng dáng người cao gầy. Cây trâm hình bút đỏ trên ve áo cô ta lóe lên dưới đèn.

Kiều Anh không chào. Cô ta nhìn hộp gỗ rồi nhìn đôi giày dính nước của Minh Khang.

“Cửa dành cho khách ở phía trước. Người giao đồ đi lối sau.”

Minh Khang bình thản đáp rằng đây là vật cụ Lâm yêu cầu anh tự tay mang tới. Kiều Anh nghiêng đầu, nụ cười mỏng như một vết cắt. Cô ta gọi người hầu đặt tấm khăn dưới chân anh, cố ý nói đủ lớn để những người gần cửa nghe thấy rằng nền đá mới thay rất đắt, không nên để một đôi giày rẻ tiền làm bẩn. Vài tiếng cười bật lên rồi nhanh chóng chìm trong tiếng đàn.

Nhã Tâm từ cuối hành lang đi tới. Áo lụa màu kem và quần xanh sẫm khiến cô nổi bật giữa những bộ lễ phục cầu kỳ. Cô nhìn tấm khăn, rồi nhìn Kiều Anh. Không cần lớn tiếng, Nhã Tâm yêu cầu dẹp nó đi. Kiều Anh nhún vai, bảo mình chỉ muốn giữ phép tắc. Minh Khang khẽ chạm vào khuỷu tay vợ, ra hiệu rằng chuyện nhỏ không đáng tranh cãi giữa lúc khách đã đông. Nhã Tâm không hoàn toàn đồng ý, nhưng cô tự tay nhận lấy một bên hộp gỗ và cùng anh bước vào đại sảnh.

Lâm Vĩnh Thừa đang đứng cạnh bàn chủ tọa. Thân hình to rộng trong bộ vest than chì, mái tóc chải ngược điểm bạc ở thái dương và chiếc cà vạt đỏ sẫm khiến ông ta giống người đã chuẩn bị sẵn để xuất hiện trên trang nhất một tờ báo kinh doanh. Thấy hai người đi vào, Vĩnh Thừa không hỏi đường mưa có khó đi hay không. Ông ta nhìn đồng hồ bạc rồi nói gia yến không chờ người không biết quý thời gian.

Minh Khang đặt hộp chén trước mặt Lâm Quang Duệ. Cụ già bảy mươi hai tuổi ngồi thẳng trong chiếc áo cổ đứng màu tối, một tay đặt trên cây gậy ngọc. Quang Duệ vuốt nắp hộp, nhận ra vết nứt cũ đã được Minh Khang gia cố bằng đúng loại keo bảo tồn mà cụ từng nhắc. Ánh mắt cụ dịu lại trong thoáng chốc. Nhưng trước khi cụ nói, Vĩnh Thừa đã mở nắp, cầm một chiếc chén lên và hỏi liệu Minh Khang có chắc đây là đồ thật hay chỉ là món hàng phục chế anh mua ở chợ cũ.

Cả bàn im đi.

Minh Khang giải thích bộ chén có hồ sơ lưu kho và dấu kiểm kê. Anh không kể rằng mình đã mất ba đêm đối chiếu hình vân men để tìm đúng hai chiếc bị xếp nhầm. Vĩnh Thừa xoay chiếc chén giữa hai ngón tay, bảo hồ sơ cũng có thể làm giả, nhất là trong tay một người thường xuyên lui tới kho gia tộc mà không có chức danh chính thức. Lời nói được thả ra nhẹ nhàng nhưng đủ để biến sự tận tâm thành một hành vi đáng ngờ.

Nhã Tâm đặt tay lên bàn. Cô nói chính cô đã nhờ chồng kiểm tra vì hệ thống lưu trữ nhiều năm không được chỉnh lý. Vĩnh Thừa cười, hỏi từ bao giờ con gái Lâm gia phải nhờ một người sống bằng những hợp đồng tư vấn lặt vặt quản lý đồ tổ. Ông ta quay sang khách, kể rằng Minh Khang từng bỏ một vị trí ổn định để làm việc tự do, thu nhập thất thường, nhà cửa cũng không đứng tên. Những câu nói ấy không hề nhắc chữ ăn bám, nhưng từng ánh mắt quanh bàn đều được dẫn đến đúng kết luận đó.

Minh Khang kéo ghế cho Nhã Tâm rồi ngồi xuống vị trí cuối bàn. Chỗ ngồi của anh vốn ở cạnh vợ, nhưng tấm thẻ tên đã bị chuyển sang gần cửa phục vụ. Nhã Tâm lập tức đổi thẻ trở lại. Vĩnh Thừa nhìn thấy, song chưa nói gì. Ông ta nâng ly khai tiệc, nhấn mạnh rằng từ hôm nay mọi quyền điều phối tài sản của gia tộc sẽ tập trung vào một đầu mối để tránh những bàn tay không có tư cách can thiệp.

Trong lúc món đầu tiên được đưa lên, Kiều Anh phát cho mỗi người một tập tài liệu đóng bìa đỏ. Đến chỗ Minh Khang, cô ta bỏ qua anh. Nhã Tâm mở tập của mình, thấy đó là đề án tái cơ cấu công ty gia đình và danh sách người được quyền tiếp cận kho hồ sơ. Tên cô vẫn còn nhưng bị hạ xuống cấp quan sát. Tên Minh Khang không xuất hiện ở bất kỳ mục nào.

Nhã Tâm hỏi quyết định này được thông qua khi nào. Vĩnh Thừa trả lời rằng ban điều hành đã bỏ phiếu buổi sáng. Cô nói mình không nhận được thông báo. Kiều Anh lập tức mở máy tính bảng, chỉ vào một dòng xác nhận gửi từ địa chỉ nội bộ của Nhã Tâm lúc sáu giờ mười hai phút. Nhã Tâm nhìn chằm chằm màn hình. Giờ đó cô đang ở cùng Minh Khang tại phòng khám, điện thoại để trong túi và máy tính ở văn phòng.

Minh Khang không tranh luận ngay. Anh hỏi Kiều Anh có thể cho xem mã lưu vết của xác nhận hay không. Nụ cười trên môi cô ta khựng lại rất ngắn. Vĩnh Thừa gõ nhẹ ngón tay lên bàn, nói gia yến không phải phòng kỹ thuật và một người ngoài càng không có quyền yêu cầu dữ liệu nội bộ. Ông ta tuyên bố tài liệu đã hợp lệ, mọi thắc mắc phải gửi sau.

Một món súp nóng được đặt trước mặt Quang Duệ. Cụ già không động thìa. Cụ hỏi Vĩnh Thừa vì sao thay đổi danh sách tiếp cận kho mà không xin ý kiến cụ. Vĩnh Thừa hạ giọng, bảo sức khỏe của cụ không còn phù hợp với việc xử lý giấy tờ. Ông ta nói việc tập trung quản lý là để bảo vệ gia tộc, rồi kín đáo đẩy sang trước mặt cụ một bản ủy quyền đã đánh dấu sẵn nơi ký.

Minh Khang nhìn thấy góc giấy có mã biểu mẫu mới nhưng dòng ngày hiệu lực lại lùi về ba tháng trước. Anh cũng nhận ra cây bút Kiều Anh đặt cạnh tay Quang Duệ không phải loại mực cụ thường dùng. Những chi tiết ấy chưa chứng minh được điều gì. Anh chỉ ghi nhớ chúng, như từng ghi nhớ vị trí chiếc chén bị xếp sai trong kho.

Quang Duệ không ký. Cụ dùng đầu gậy ngọc đẩy bản ủy quyền về phía Vĩnh Thừa. Đại sảnh lại yên. Vĩnh Thừa giữ nụ cười nhưng quai hàm siết cứng. Ông ta chuyển mục tiêu sang Minh Khang, hỏi một người không góp vốn, không giữ chức vụ và không mang họ Lâm lấy tư cách gì để quan sát giấy tờ trên bàn chủ tọa.

Minh Khang đáp rằng anh chỉ đang nhìn một văn bản được đặt công khai trước mặt mọi người. Vĩnh Thừa hỏi tiếp anh đã đóng góp gì cho gia đình này ngoài việc sửa vài món đồ cũ và đưa ra những lời khuyên không ai thuê. Một vài người cúi xuống bát. Nhã Tâm định đứng dậy, nhưng Minh Khang giữ nhẹ cổ tay cô. Anh hiểu Vĩnh Thừa đang muốn biến sự phản đối của cô thành bằng chứng rằng anh thao túng vợ.

Anh nói mình không cần dùng bữa cơm để kể công. Câu trả lời càng bình thản càng khiến Vĩnh Thừa khó chịu. Ông ta ra hiệu cho Kiều Anh. Cô ta mang tới một hộp quà nhỏ, đặt trước Minh Khang và nói đây là khoản hỗ trợ đi lại, coi như cảm ơn anh đã mang bộ chén đến. Bên trong là một phong bì mỏng cùng tấm thẻ ra vào đã bị cắt góc.

Vĩnh Thừa tuyên bố từ ngày mai Minh Khang không được tự ý bước vào nhà kho, văn phòng hay khu nhà chính nếu không có lời mời. Ông ta dùng giọng ban ơn, nói người trưởng thành nên biết giới hạn để tránh bị hiểu lầm là lợi dụng hôn nhân. Nhã Tâm đẩy hộp quà trở lại. Cô nói chồng mình sẽ rời đi cùng cô nếu gia yến chỉ được tổ chức để làm nhục anh.

Vĩnh Thừa nhìn em gái, chậm rãi nhắc rằng căn hộ hai người đang ở thuộc quỹ nhà của gia đình, công việc của cô nằm trong công ty gia đình, và khoản vay mở xưởng thiết kế vẫn chờ hội đồng gia hạn. Ba sợi dây được đặt lên bàn chỉ trong một câu. Nhã Tâm tái mặt, không phải vì sợ cho riêng mình mà vì cô hiểu Vĩnh Thừa đã chuẩn bị từ trước.

Minh Khang nhìn quanh đại sảnh. Sau lưng Vĩnh Thừa là bức bình phong chạm hình chim yến trở về tổ. Phía dưới bức bình phong, một tủ kính lưu niệm bị lệch khỏi vị trí cũ chừng nửa gang tay. Vết bụi trên nền cho thấy nó mới được dịch chuyển. Cánh cửa nhỏ dẫn tới hành lang kho hồ sơ nằm ngay sau đó, khóa đồng đã được thay bằng khóa điện tử.

Anh hỏi rất khẽ liệu việc thay khóa có nằm trong đề án tái cơ cấu hay không. Kiều Anh lập tức nói đó là nâng cấp an ninh thông thường. Minh Khang gật đầu, không hỏi thêm. Sự vội vàng của cô ta đã cho anh nhiều hơn một câu trả lời.

Bên ngoài, tiếng sấm dội qua mái ngói. Điện trong đại sảnh chớp tắt một nhịp. Khi ánh sáng trở lại, điện thoại của Vĩnh Thừa hiện lên một thông báo ngân hàng. Ông ta úp màn hình quá nhanh, nhưng Minh Khang vẫn kịp thấy dòng cảnh báo về hạn mức chưa được xác nhận. Vĩnh Thừa vừa khoe hợp đồng lớn và nguồn tiền dồi dào, vậy mà sắc mặt ông ta thay đổi chỉ vì một thông báo ngắn.

Quang Duệ bất ngờ gọi Minh Khang lại gần. Cụ trao cho anh chiếc chén có vết nứt đã được phục hồi, bảo anh giữ lấy đến khi cụ cần. Vĩnh Thừa phản đối rằng đồ gia tộc không thể giao cho người ngoài. Quang Duệ nhìn thẳng con trai, nói người biết giữ gìn một vết nứt đôi khi đáng tin hơn người chỉ biết khoe chiếc tủ đẹp.

Minh Khang nhận chiếc chén bằng hai tay. Anh không coi đó là một phần thưởng, càng không biết trong lòng lớp men cũ còn ẩn điều gì. Anh chỉ thấy Kiều Anh nhìn chiếc chén lâu hơn mức bình thường, còn Vĩnh Thừa đặt ly xuống mạnh đến nỗi rượu sóng ra khăn bàn.

Nhã Tâm đứng dậy. Lần này Minh Khang không ngăn cô. Hai người xin phép Quang Duệ rồi rời đại sảnh trong những ánh mắt bám theo. Đến cửa, Vĩnh Thừa gọi với rằng nếu bước đi lúc này, Nhã Tâm nên chuẩn bị chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Cô quay lại, nói lựa chọn duy nhất cô vừa làm là không ngồi yên khi chồng bị sỉ nhục.

Ngoài hiên, mưa vẫn nặng hạt. Minh Khang mở ô che cho vợ, phần vai mình nhanh chóng ướt đẫm. Nhã Tâm xin lỗi vì đã để anh bước vào một bữa tiệc được sắp đặt như một phiên phán xét. Anh nói người đáng xin lỗi không phải cô. Anh cũng không kể về thông báo ngân hàng, chiếc khóa mới hay ngày hiệu lực bất thường trên bản ủy quyền. Chưa có dữ kiện nào đủ chắc để biến linh cảm thành lời buộc tội.

Khi xe rời cổng Lâm gia, điện thoại Nhã Tâm báo mất quyền truy cập hệ thống công ty. Gần như cùng lúc, cô nhận được thư yêu cầu bàn giao công việc vào sáng hôm sau. Minh Khang nhìn mốc thời gian: thư đã được tạo trước khi gia yến bắt đầu. Vĩnh Thừa không phản ứng với việc họ bỏ về. Ông ta đã dựng sẵn cả con đường buộc họ phải đi.

Minh Khang lấy từ túi áo mảnh thẻ ra vào bị cắt góc. Trên lớp nhựa vẫn còn một dãy số kiểm kê mờ. Dãy số ấy trùng với ký hiệu trên hộp bộ chén, nhưng khác một chữ ở cuối. Anh chụp lại rồi cất thẻ đi. Phía sau họ, những ngọn đèn Lâm gia thu nhỏ dần trong màn mưa. Phía trước, căn hộ, công việc và danh dự của Nhã Tâm đã cùng bị đặt lên bàn cân.

Anh chưa biết Vĩnh Thừa cần gì trong kho hồ sơ, cũng chưa biết vì sao một thay đổi về quyền truy cập lại phải bắt đầu bằng việc hạ nhục một người con rể trước cả gia tộc. Nhưng anh hiểu một điều: bữa tiệc tối nay không nhằm đẩy anh ra khỏi một chiếc ghế. Nó là bước đầu để xóa anh và Nhã Tâm khỏi mọi nơi họ có thể nhìn thấy điều đang được che giấu.

Minh Khang khép bàn tay quanh chiếc chén cũ. Vết nứt dưới đầu ngón tay đã liền, nhưng đường chỉ mảnh vẫn còn đó, chỉ ra chính xác nơi nó từng bị vỡ. Anh nghĩ đến bản ủy quyền lùi ngày, chiếc khóa vừa thay và email được tạo trước khi sự việc xảy ra. Có những dấu vết không biến mất chỉ vì ai đó phủ lên chúng một lớp men mới. Và đêm nay, giữa lúc Vĩnh Thừa tin rằng mình đã khiến anh cúi đầu, những dấu vết đầu tiên đã tự hiện ra.