<!-- PART 2 -->
Sáng hôm sau, Nhã Tâm đến văn phòng sớm hơn thường lệ. Thẻ của cô vẫn mở được cửa kính tầng trệt, nhưng thang máy từ chối tầng điều hành. Trên bảng điện tử, tên cô đã bị gỡ khỏi danh sách phụ trách xưởng thiết kế. Nhân viên lễ tân tránh ánh mắt cô và chỉ sang phòng bàn giao tạm ở cuối hành lang.

Minh Khang đi cùng vợ nhưng dừng ngoài khu kiểm soát. Anh không thử dùng mảnh thẻ đã bị cắt góc. Một lần truy cập trái phép lúc này sẽ trao cho Vĩnh Thừa đúng lý do ông ta đang cần. Anh ngồi tại sảnh, mở sổ ghi lại thời điểm thẻ của Nhã Tâm bị từ chối, tên người tiếp nhận và số camera hướng vào cửa thang máy.

Đỗ Kiều Anh xuất hiện lúc tám giờ, mang theo hai nhân viên an ninh không đeo thẻ tên. Cô ta đưa Nhã Tâm biên bản đình chỉ công việc với lý do làm lộ dữ liệu tái cơ cấu cho người ngoài. Người ngoài được nhắc đến chính là chồng cô. Bản biên bản dẫn lại email xác nhận giả từ tối hôm trước như thể đó là bằng chứng đã được kiểm chứng.

Nhã Tâm yêu cầu đối chiếu nhật ký đăng nhập. Kiều Anh trả lời bộ phận kỹ thuật đang bảo trì, dữ liệu chưa thể cung cấp. Cô ta đặt lên bàn một thùng giấy và cho Nhã Tâm ba mươi phút lấy đồ cá nhân. Mọi bản vẽ, ổ cứng và sổ tay công việc phải để lại vì được coi là tài sản công ty.

Minh Khang nhìn qua vách kính. Anh thấy vợ tháo từng bức ảnh khỏi bàn, còn Kiều Anh đứng cạnh đếm. Tám năm làm việc của Nhã Tâm bị thu lại trong một thùng giấy nhỏ. Anh không xông vào. Thay vào đó, anh gửi cho vợ một tin nhắn ngắn: chỉ lấy đồ riêng, chụp biên bản, không ký vào mục thừa nhận.

Kiều Anh đẩy cây bút có trâm đỏ về phía Nhã Tâm. Dòng cuối văn bản ghi rằng người bàn giao xác nhận đã tự nguyện cung cấp thông tin nội bộ cho Minh Khang. Nhã Tâm gạch bỏ cả câu, viết rằng cô chỉ xác nhận đã nhận văn bản, rồi ký cạnh phần sửa. Kiều Anh cau mặt, tuyên bố bản chỉnh sửa không hợp lệ. Nhã Tâm đáp nếu vậy cô sẽ không ký.

Cuộc giằng co kết thúc khi Lâm Vĩnh Thừa gọi đến. Giọng ông ta vang qua loa ngoài, bảo Kiều Anh không cần phí thời gian. Ông ta nói Nhã Tâm sẽ có cơ hội quay lại nếu biết tách chuyện gia đình khỏi người chồng luôn kéo cô xuống. Nhã Tâm tắt loa, đặt điện thoại lên bàn và hỏi thẳng liệu vị trí của cô có được trả lại nếu ly thân hay không.

Vĩnh Thừa im một nhịp rồi nói cô nên hiểu điều gì tốt cho tương lai. Sự im lặng ấy đủ rõ. Nhã Tâm lưu lại thời gian cuộc gọi, ôm thùng giấy đi ra mà không để lại chữ ký nhận tội.

Ở bãi xe, cô mới cho phép mình khóc. Không phải vì mất chiếc ghế điều hành, mà vì từng bản vẽ trong căn phòng kia đều do cô làm từ những ngày công ty còn chật vật. Minh Khang đặt thùng giấy vào xe. Anh không hứa sẽ giành lại mọi thứ ngay lập tức. Anh chỉ nói họ cần giữ mình đứng vững trước khi tìm cách chứng minh điều đã xảy ra.

Khi hai người về đến khu căn hộ, khóa cửa đã chuyển sang màu đỏ. Trên tay nắm dán thông báo thu hồi nhà vì người sử dụng vi phạm điều kiện cư trú. Ngày ban hành in trên giấy là hôm qua, sớm hơn gia yến bốn tiếng. Hai vali rỗng và một nhân viên quản lý tòa nhà đang chờ ngoài hành lang.

Nhã Tâm gọi số ghi trên thông báo. Kiều Anh bắt máy. Cô ta nói căn hộ thuộc quỹ phúc lợi dành cho người giữ chức vụ; khi Nhã Tâm bị đình chỉ, quyền cư trú tự động chấm dứt. Cô cho họ hai giờ thu dọn, sau đó khóa sẽ bị vô hiệu hoàn toàn.

Minh Khang hỏi hợp đồng cư trú có điều khoản chấm dứt ngay hay phải báo trước. Kiều Anh bảo anh không phải bên ký nên không có quyền chất vấn. Anh không tranh cãi. Anh chụp toàn bộ thông báo, mã khóa và đồng hồ ở hành lang trong cùng một khung hình, rồi đề nghị nhân viên quản lý ghi nhận rằng đồ đạc bên trong chưa được kiểm kê.

Căn hộ không lớn, nhưng mỗi góc đều có dấu vết của tám năm chung sống. Nhã Tâm gấp quần áo trong im lặng. Minh Khang tháo ổ lưu điện khỏi bàn làm việc, niêm phong máy tính cá nhân và sao lưu ảnh gia đình vào hai thiết bị. Những tài liệu thuộc công ty được anh để nguyên trong hộp riêng, ghi rõ không mở. Anh biết chỉ cần một tập giấy bị thiếu, Vĩnh Thừa sẽ biến việc thu hồi nhà thành một cáo buộc chiếm đoạt.

Trong ngăn kéo bếp, Nhã Tâm tìm thấy hợp đồng cư trú bản giấy. Điều khoản chấm dứt yêu cầu báo trước mười lăm ngày, trừ khi có nguy cơ an toàn được lập biên bản. Không hề có ngoại lệ cho đình chỉ chức vụ. Cô định gọi lại chất vấn, nhưng Minh Khang đề nghị chỉ gửi một thư bảo lưu quyền lợi kèm ảnh hợp đồng. Tranh cãi qua điện thoại sẽ không để lại hồ sơ đầy đủ.

Họ gửi thư lúc mười giờ bốn mươi ba phút. Sáu phút sau, hệ thống báo địa chỉ tiếp nhận không tồn tại. Nhã Tâm nhận ra tên miền trong thông báo khác tên miền công ty đúng một ký tự. Minh Khang chụp màn hình, lưu cả phần tiêu đề kỹ thuật của thư bị trả lại. Việc thu hồi nhà không chỉ vội vàng; ai đó còn cố dẫn họ tới một kênh khiếu nại giả.

Đúng giữa trưa, hai người kéo vali ra hành lang. Nhân viên quản lý nhìn hợp đồng rồi lúng túng thú nhận lệnh khóa được gửi trực tiếp từ văn phòng Kiều Anh, không qua bộ phận pháp chế. Minh Khang xin anh ta ghi câu đó vào biên bản. Người này sợ hãi từ chối nhưng đồng ý ký xác nhận giờ họ rời căn hộ và số kiện đồ mang theo.

Vĩnh Thừa gọi cho Nhã Tâm khi cửa vừa đóng. Ông ta nói vẫn còn một căn phòng ở nhà chính nếu cô trở về một mình. Nhã Tâm hỏi chồng cô sẽ ở đâu. Vĩnh Thừa đáp người không thuộc Lâm gia phải tự lo lấy chỗ của mình.

“Vậy tôi cũng tự lo,” cô nói rồi ngắt máy.

Hai người chuyển đến căn phòng nhỏ phía trên một xưởng in cũ mà Minh Khang từng thuê làm nơi gặp khách. Mái tôn giữ hơi nóng, cửa sổ nhìn ra con hẻm hẹp, nước trong vòi phải chờ một lúc mới trong. Nhã Tâm đặt thùng đồ xuống chiếc bàn gỗ và xin lỗi vì đã kéo anh từ một mái nhà tử tế đến đây.

Minh Khang mở cửa sổ cho thoáng. Anh nhắc cô căn hộ kia chưa từng là tài sản của họ; nó chỉ là chiếc dây đẹp hơn mà Vĩnh Thừa có thể giật bất cứ lúc nào. Mất nó đau, nhưng cũng khiến quyền kiểm soát ấy lộ ra thành văn bản, thời gian và chữ ký.

Buổi chiều, Nhã Tâm gọi cho ba người từng làm việc trực tiếp dưới quyền mình. Không ai nghe máy. Người thứ tư gửi một tin duy nhất, nói toàn bộ nhân viên đã được cảnh báo rằng liên lạc với cô sẽ bị xem là vi phạm bảo mật. Vĩnh Thừa không chỉ lấy vị trí và nơi ở; ông ta còn cô lập cô khỏi những người có thể xác nhận quá trình làm việc.

Minh Khang trải các bản chụp lên bàn. Email tạo trước gia yến, quyết định đình chỉ, thông báo thu hồi nhà lùi giờ, địa chỉ khiếu nại sai và lệnh khóa không qua pháp chế tạo thành một chuỗi hành động có chuẩn bị. Chúng chưa nói ai đã sửa dữ liệu, nhưng bác bỏ câu chuyện rằng mọi việc chỉ là phản ứng tự phát sau khi hai người bỏ tiệc.

Nhã Tâm nhìn chiếc chén cũ đặt cạnh cửa sổ. Cô hỏi liệu nó có liên quan đến kho hồ sơ hay không. Minh Khang nói anh chưa biết. Anh sẽ không làm vỡ một vật Quang Duệ giao chỉ để tìm câu trả lời mà chưa có căn cứ. Thứ họ cần trước mắt là bản sao hợp lệ của nhật ký hệ thống và quy trình thu hồi quyền truy cập.

Anh dùng điện thoại mới tạo một bảng thời gian ngoại tuyến, gắn mã cho từng ảnh và tính hàm băm của các tệp. Nhã Tâm viết lại chính xác nội dung cuộc gọi với Vĩnh Thừa khi ký ức còn mới. Hai người ký chéo vào bản ghi của nhau. Đó không phải cuộc phản công, chỉ là cách ngăn sự thật bị thay đổi thêm lần nữa.

Đêm xuống, mưa gõ trên mái tôn. Một tin nhắn từ số lạ đến máy Minh Khang, chỉ có ảnh hành lang kho hồ sơ. Trên cửa khóa điện tử là tem niêm phong mới, mang ngày hôm nay. Góc ảnh phản chiếu một phần áo len nâu và bàn tay đang giữ chùm chìa khóa cũ.

Minh Khang nhận ra kiểu tay áo của Phan Mộc Lan, người phụ trách kho lâu năm. Tin nhắn không có lời giải thích và biến mất khỏi màn hình sau vài giây, nhưng ảnh đã được lưu trong thư mục tạm. Anh lập tức sao chép nó cùng thông tin thời gian, không trả lời và không gọi lại. Nếu Mộc Lan đang âm thầm cảnh báo, một liên hệ hấp tấp có thể đẩy bà vào nguy hiểm.

Nhã Tâm ngồi cạnh chồng trên nền nhà còn ngổn ngang vali. Trong chưa đầy một ngày, cô mất chức vụ, mất căn hộ và bị cắt khỏi đồng nghiệp. Nhưng lần đầu tiên, những đòn ép của Vĩnh Thừa không còn là lời nói sau cánh cửa đóng. Mỗi bước đều để lại một dấu vết.

Minh Khang khóa thư mục chứng cứ rồi đặt điện thoại úp xuống. Anh biết một bức ảnh không thể trả lại mái nhà cho họ. Nó chỉ xác nhận rằng phía sau chiếc khóa mới vẫn có người nhìn thấy những gì đang diễn ra. Và trong lúc Vĩnh Thừa tin rằng đã tước hết chỗ đứng của hai vợ chồng, ông ta chưa nhận ra chính sự vội vàng của mình đang tạo ra con đường để họ lần ngược trở lại.