<!-- PART 2 -->
Sáng hôm sau, Nhã Tâm đến văn phòng sớm hơn thường lệ. Thẻ của cô mở được cửa tầng trệt nhưng thang máy từ chối tầng điều hành. Tên cô đã biến mất khỏi bảng phụ trách xưởng thiết kế. Nhân viên lễ tân tránh ánh mắt cô, chỉ về phòng bàn giao cuối hành lang.

Minh Khang dừng ngoài khu kiểm soát. Anh không thử mảnh thẻ bị cắt góc vì một lần truy cập trái phép sẽ trao cho Vĩnh Thừa đúng cái cớ đang cần. Anh chỉ ghi lại thời điểm thẻ của vợ bị từ chối, số camera và tên người tiếp nhận.

Đỗ Kiều Anh xuất hiện cùng hai nhân viên an ninh. Cô ta đưa biên bản đình chỉ, cáo buộc Nhã Tâm làm lộ đề án tái cơ cấu cho chồng. Email xác nhận giả từ gia yến được dẫn lại như bằng chứng đã kiểm chứng. Khi Nhã Tâm yêu cầu nhật ký đăng nhập, Kiều Anh nói hệ thống đang bảo trì rồi đặt lên bàn một thùng giấy. Cô chỉ có ba mươi phút lấy đồ riêng; bản vẽ, ổ cứng và sổ công việc phải để lại.

Qua vách kính, Minh Khang thấy Kiều Anh đứng đếm từng món vợ anh lấy khỏi bàn. Anh nhắn cô chụp biên bản, không ký mục thừa nhận. Quả nhiên, dòng cuối ghi rằng Nhã Tâm tự nguyện cung cấp dữ liệu nội bộ cho chồng. Cô gạch bỏ câu đó, chỉ xác nhận đã nhận văn bản. Kiều Anh tuyên bố phần sửa không hợp lệ, Nhã Tâm liền đặt bút xuống.

Lâm Vĩnh Thừa gọi đến, bảo em gái vẫn có cơ hội trở lại nếu biết tách khỏi người chồng luôn kéo cô xuống. Nhã Tâm hỏi thẳng vị trí có được trả lại nếu cô ly thân hay không. Ông ta im một nhịp rồi nói cô nên hiểu điều gì tốt cho tương lai. Nhã Tâm lưu giờ cuộc gọi và ôm thùng giấy rời đi mà không ký nhận tội.

Ở bãi xe, cô mới bật khóc. Tám năm làm việc bị thu lại trong một thùng nhỏ. Minh Khang không hứa sẽ lập tức lấy lại mọi thứ. Anh nói trước tiên họ phải giữ mình đứng vững và giữ nguyên dấu vết của những gì vừa xảy ra.

Khi họ về khu căn hộ, khóa cửa đã chuyển đỏ. Thông báo thu hồi nhà được dán trên tay nắm, mang giờ ban hành sớm hơn gia yến bốn tiếng. Kiều Anh nói căn hộ thuộc quỹ phúc lợi cho người giữ chức vụ; Nhã Tâm bị đình chỉ nên quyền cư trú chấm dứt. Cô cho họ hai giờ thu dọn.

Minh Khang hỏi hợp đồng có cho phép đuổi ngay hay phải báo trước. Kiều Anh bảo anh không phải bên ký. Anh không tranh cãi, chỉ chụp thông báo, mã khóa và đồng hồ hành lang trong cùng khung hình, rồi yêu cầu người quản lý ghi nhận đồ bên trong chưa được kiểm kê.

Căn hộ nhỏ nhưng lưu dấu tám năm chung sống. Nhã Tâm gấp quần áo, Minh Khang niêm phong máy tính cá nhân và sao lưu ảnh gia đình. Tài liệu công ty được để nguyên trong hộp riêng. Anh biết chỉ một tập giấy thất lạc cũng có thể bị biến thành cáo buộc chiếm đoạt.

Trong ngăn kéo bếp, Nhã Tâm tìm thấy hợp đồng cư trú. Điều khoản chấm dứt yêu cầu báo trước mười lăm ngày, trừ trường hợp có biên bản nguy cơ an toàn. Không có ngoại lệ cho đình chỉ chức vụ. Hai người gửi thư bảo lưu quyền lợi đến địa chỉ trên thông báo. Sáu phút sau, hệ thống báo hộp thư không tồn tại. Tên miền sai đúng một ký tự so với tên miền công ty. Minh Khang lưu cả phần tiêu đề kỹ thuật của thư bị trả lại. Ai đó không chỉ thu hồi nhà vội vàng mà còn dẫn họ tới một kênh khiếu nại giả.

Đến trưa, nhân viên quản lý thú nhận lệnh khóa đến trực tiếp từ văn phòng Kiều Anh, không qua pháp chế. Anh ta không dám ghi câu ấy nhưng ký xác nhận giờ hai người rời nhà và số kiện đồ mang theo.

Vĩnh Thừa gọi khi cửa vừa đóng, nói vẫn còn phòng ở nhà chính nếu Nhã Tâm trở về một mình. Cô hỏi chồng mình sẽ ở đâu. Ông ta đáp người không thuộc Lâm gia phải tự lo.

“Vậy tôi cũng tự lo,” cô nói rồi ngắt máy.

Hai người chuyển đến căn phòng phía trên xưởng in cũ Minh Khang từng thuê gặp khách. Mái tôn nóng, cửa sổ nhìn ra hẻm hẹp. Nhã Tâm xin lỗi vì kéo anh khỏi một mái nhà tử tế. Minh Khang nhắc căn hộ kia chưa từng thuộc về họ; nó là sợi dây Vĩnh Thừa có thể giật bất cứ lúc nào. Mất nó đau, nhưng cũng khiến cách kiểm soát của ông ta lộ thành văn bản và mốc thời gian.

Buổi chiều, không đồng nghiệp nào dám nghe điện thoại của Nhã Tâm. Một người nhắn rằng nhân viên đã bị cảnh báo: liên lạc với cô sẽ bị xem là vi phạm bảo mật. Vĩnh Thừa đã lấy chức vụ, nơi ở và cô lập cô khỏi những người có thể xác nhận quá trình làm việc.

Minh Khang trải chứng cứ lên bàn: email tạo trước gia yến, quyết định đình chỉ, thông báo thu hồi nhà lùi giờ, địa chỉ khiếu nại sai và lệnh khóa không qua pháp chế. Chúng chưa chứng minh ai sửa dữ liệu, nhưng cho thấy mọi bước đã được chuẩn bị.

Nhã Tâm hỏi chiếc chén Quang Duệ giao có liên quan kho hồ sơ không. Minh Khang nói anh chưa biết và sẽ không phá một vật được nhờ giữ chỉ để tìm câu trả lời thiếu căn cứ. Họ cần nhật ký hệ thống hợp lệ trước. Anh lập bảng thời gian ngoại tuyến, gắn mã cho từng ảnh; Nhã Tâm viết lại nội dung các cuộc gọi khi ký ức còn mới. Hai người ký chéo bản ghi của nhau.

Đêm xuống, một số lạ gửi Minh Khang ảnh cửa kho hồ sơ với tem niêm phong mang ngày hôm nay. Góc kính phản chiếu một phần áo len nâu và bàn tay cầm chùm chìa khóa cũ. Anh nhận ra kiểu áo của Phan Mộc Lan, người trông kho lâu năm. Tin nhắn biến mất sau vài giây, nhưng ảnh đã được lưu trong thư mục tạm.

Minh Khang sao chép ảnh cùng dữ liệu thời gian, không trả lời. Nếu Mộc Lan đang cảnh báo, liên hệ hấp tấp có thể đẩy bà vào nguy hiểm. Bức ảnh chưa thể trả lại mái nhà cho họ, nhưng xác nhận phía sau chiếc khóa mới vẫn có người nhìn thấy chuyện đang diễn ra. Vĩnh Thừa tưởng đã tước hết chỗ đứng của hai vợ chồng, song chính sự vội vàng của ông ta đang để lại một con đường cho họ lần ngược trở lại.