<!-- PART 3 -->
Sáng ngày thứ ba, một bài thông báo xuất hiện trên cổng nội bộ của công ty Lâm gia. Nội dung nói ban điều hành đang xác minh việc tài sản lưu kho bị một người không có chức vụ tiếp cận trái phép trong thời gian dài. Bài viết không nêu tên, nhưng ảnh minh họa là bàn tay Minh Khang đang cầm chiếc chén cổ tại gia yến. Góc ảnh bị cắt vừa đủ để không ai thấy Quang Duệ là người trao nó cho anh.

Chưa đầy một giờ, ảnh chụp màn hình lan sang các nhóm đối tác. Hai khách hàng hủy cuộc hẹn với Minh Khang. Người quản lý xưởng in đề nghị anh dọn đi trước cuối tuần vì sợ bị liên lụy.

Nhã Tâm đọc thông báo đến lần thứ ba. Cô nhận ra câu “tiếp cận trái phép trong thời gian dài” được viết để biến những lần Minh Khang vào kho theo yêu cầu của cô thành một thói quen đáng ngờ. Cô muốn lập tức công khai việc Quang Duệ giao chiếc chén, nhưng Minh Khang ngăn lại. Nếu đưa cụ ra đối đầu lúc này, Vĩnh Thừa có thể cô lập cụ hoàn toàn.

Hai người yêu cầu đính chính bằng ba dữ kiện: Minh Khang vào kho theo đề nghị hợp lệ; mọi lần ra vào đều dùng thẻ; chiếc chén do Quang Duệ trực tiếp giao. Họ không nhắc bức ảnh niêm phong.

Hệ thống trả lời rằng đơn không được tiếp nhận vì Nhã Tâm đã mất quyền đại diện. Minh Khang gửi lại bằng tư cách cá nhân qua đường bảo đảm. Bưu kiện bị hoàn về ngay buổi chiều với lý do địa chỉ pháp lý không có người nhận, dù trụ sở vẫn hoạt động bình thường.

Cùng lúc đó, Đỗ Kiều Anh gửi thông báo yêu cầu Minh Khang giao nộp chiếc chén trong hai giờ. Văn bản gọi nó là vật chứng thất thoát từ kho và cảnh báo việc trì hoãn sẽ được xem là cố ý chiếm giữ. Minh Khang chụp lại phong bì, mã chuyển phát và thời điểm nhận. Anh đồng ý bàn giao, nhưng yêu cầu có mặt Quang Duệ hoặc biên bản ghi rõ nguồn gốc lệnh thu hồi.

Kiều Anh gọi đến, nói anh không có quyền đặt điều kiện. Minh Khang đáp chiếc chén sẽ được bảo quản nguyên trạng và sẵn sàng giao cho người có thẩm quyền với chứng từ đầy đủ. Cô ta đe dọa sẽ đưa sự việc ra công chúng. Anh chỉ hỏi số kiểm kê nào đang được dùng để xác định chiếc chén là vật thất thoát. Kiều Anh im lặng rồi cúp máy.

Dãy số trên thẻ bị cắt góc gần trùng mã của hộp chén. Nhã Tâm nhớ hệ thống kho cũ dùng chữ cuối để phân biệt vật phẩm với hồ sơ đi kèm. Nếu vậy, chiếc chén và một tập tài liệu từng được đăng ký trong cùng đợt. Điều đó chưa cho biết tài liệu chứa gì, nhưng giải thích vì sao Kiều Anh quan tâm đến cả chiếc chén lẫn quyền vào kho.

Hai người không truy cập hệ thống nội bộ. Nhã Tâm tìm trong hồ sơ cá nhân một cuốn sổ bàn giao từ ba năm trước, khi cô phụ trách tu sửa phòng trưng bày. Một trang ghi rằng bộ chén được chuyển từ tủ kính sang kho số hai, kèm “hồ sơ bảo quản niêm phong”, người tiếp nhận là Phan Mộc Lan. Không có mô tả nội dung.

Minh Khang lập bản sao trang sổ, bọc bản gốc và ghi hàm băm của ảnh chụp. Sau đó anh đối chiếu bức ảnh số lạ gửi đêm trước. Tem mới trên cửa mang ký hiệu kho số hai. Vĩnh Thừa không niêm phong toàn bộ khu lưu trữ; ông ta chỉ khóa đúng nơi cất bộ chén và hồ sơ đi kèm.

Buổi trưa, một xe của công ty dừng trước xưởng in. Hai nhân viên an ninh hôm trước bước xuống cùng Kiều Anh. Cô ta đưa điện thoại quay thẳng vào Minh Khang, lớn tiếng yêu cầu trả tài sản Lâm gia. Vài người trong hẻm bắt đầu tụ lại.

Minh Khang đặt chiếc hộp kín trên bàn nhưng không mở. Anh yêu cầu Kiều Anh đọc trước camera số kiểm kê, căn cứ thu hồi và tên người chịu trách nhiệm nhận. Cô ta chỉ lặp lại rằng anh đang giữ đồ không thuộc về mình. Nhã Tâm đứng cạnh chồng, giơ bản sao trang sổ cho thấy vật phẩm được Quang Duệ cho phép mang ra nhưng che phần ký hiệu hồ sơ không liên quan.

Kiều Anh đổi giọng, nói Nhã Tâm vì chồng mà phản bội gia đình. Nhã Tâm đáp cô đang bảo vệ quy trình do chính Lâm gia lập ra. Nếu Kiều Anh có lệnh hợp lệ, họ sẽ bàn giao ngay và ký biên bản. Nếu không, việc kéo người tới quay phim chỉ là một màn vu cáo.

Đám đông im đi. Kiều Anh ra hiệu cho nhân viên an ninh tiến lên, nhưng Minh Khang chỉ vào camera của xưởng in và nói mọi hành động cưỡng đoạt đều đang được lưu. Hai người kia dừng lại. Không có lệnh, họ không muốn trở thành người trực tiếp giằng lấy chiếc hộp.

Kiều Anh phải rời đi tay không. Trước khi lên xe, cô ta nói sự kiên nhẫn của Vĩnh Thừa đã hết. Mười phút sau, đoạn video đã cắt xuất hiện trên mạng, chỉ giữ cảnh Minh Khang từ chối giao hộp. Phần anh yêu cầu biên bản và phần Nhã Tâm đưa chứng từ đều bị xóa.

Nhã Tâm xin chủ xưởng trích xuất toàn bộ camera, lập biên bản thời lượng và giữ một bản tại chỗ. Cô công bố nguyên đoạn từ lúc Kiều Anh bước vào đến lúc rời đi, che thông tin riêng nhưng giữ rõ lời cam kết bàn giao khi có chứng từ.

Lần đầu tiên câu chuyện của Vĩnh Thừa bị chặn bằng hình ảnh hoàn chỉnh. Người xem bắt đầu hỏi vì sao công ty không mang biên bản thu hồi. Chiến thắng nhỏ chưa trả lại công việc hay nhà cửa, nhưng ngăn hai người bị đẩy sâu hơn vào vai kẻ trộm.

Đêm đó, Phan Mộc Lan gửi thêm một tin nhắn, lần này chỉ gồm sáu chữ: “Sổ kho giấy chưa bị thay.” Bên dưới là ảnh góc một quyển sổ bìa vải, số trang cuối cùng và con dấu kiểm kê cũ. Không có nội dung hồ sơ niêm phong.

Minh Khang hiểu bà đang chỉ cho họ một nguồn đối chiếu độc lập với hệ thống điện tử. Anh không yêu cầu bà lấy sổ ra hoặc chụp thêm. Làm vậy sẽ biến người giữ kho thành người vi phạm và phá hỏng giá trị của chứng cứ. Anh chỉ lưu ảnh, ghi thời gian rồi xóa thông báo trả lời đang soạn.

Nhã Tâm nhìn bảng thời gian trên tường. Vĩnh Thừa đã dùng nhà ở, chức vụ và dư luận để buộc họ phản ứng sai. Nhưng mỗi lần họ giữ đúng quy trình, ông ta lại phải đi xa hơn và để lộ thêm một điểm không khớp. Tập hồ sơ trong kho vẫn chưa được mở, nội dung của nó vẫn là một khoảng trống. Điều họ có lúc này chỉ là bằng chứng rằng khoảng trống ấy tồn tại, được đăng ký cùng bộ chén và đang bị ai đó vội vàng che kín.

Minh Khang khóa chiếc chén vào tủ sắt của xưởng, dán niêm phong có chữ ký của cả hai. Anh biết ngày mai Vĩnh Thừa sẽ còn nâng mức cáo buộc. Nhưng từ tối nay, nếu ai nói chiếc chén bị giấu hoặc bị sửa, họ đã có một chuỗi bảo quản rõ ràng để trả lời.