<!-- PART 4 -->
Sáng thứ hai, Nhã Tâm nhận được thông báo khoản vay mở xưởng thiết kế bị tạm khóa vì “biến động tư cách nghề nghiệp và rủi ro liên đới”. Lá thư mang biểu trưng của đơn vị tín dụng từng hợp tác với công ty Lâm gia, kèm thời hạn ba ngày để bổ sung bảo lãnh. Nếu không, hồ sơ sẽ bị hủy và khoản đặt cọc mặt bằng không được hoàn lại.

Vĩnh Thừa gọi ngay sau đó. Ông ta nói hội đồng có thể ký bảo lãnh trong một buổi, với điều kiện Nhã Tâm trở về nhà chính, giao chiếc chén và ngừng để Minh Khang can thiệp. Cô hỏi việc hôn nhân liên quan gì đến đánh giá khoản vay. Vĩnh Thừa đáp người cho vay chỉ tin một người biết đứng về phía gia đình.

Nhã Tâm bật ghi âm rồi yêu cầu ông ta gửi điều kiện bằng văn bản. Vĩnh Thừa cười, bảo giữa anh em không cần giấy tờ. Cô nói nếu không có giấy tờ thì cuộc nói chuyện cũng không thể thay đổi quyết định của cô. Ông ta cúp máy.

Minh Khang xem kỹ thông báo. Mã hồ sơ đúng, số tiền đúng, nhưng tên quy trình “tái thẩm định liên đới” không xuất hiện trong bộ điều khoản Nhã Tâm đã ký. Địa chỉ phản hồi cũng dẫn tới một cổng phụ chỉ vừa được tạo. Anh đề nghị vợ gọi số tổng đài in trên hợp đồng gốc thay vì bấm liên kết trong thư.

Tổng đài xác nhận hồ sơ bị khóa theo yêu cầu kiểm soát đặc biệt gửi từ một tài khoản doanh nghiệp. Tuy nhiên, nhân viên không được phép cho biết người gửi và khuyên Nhã Tâm liên hệ đầu mối quản lý hồ sơ. Tên đầu mối là Chu Hải Đăng.

Minh Khang không gọi riêng cho Hải Đăng. Anh cùng Nhã Tâm gửi yêu cầu qua cổng khách hàng, đính kèm hợp đồng gốc và chỉ đề nghị xác minh căn cứ quy trình, không xin ưu tiên.

Hai giờ sau, Hải Đăng mở rà soát độc lập, yêu cầu cả bên vay lẫn tài khoản phát cảnh báo cung cấp tài liệu trong cùng thời hạn. Khóa tạm vẫn giữ nguyên đến khi đối chiếu xong, nhưng Vĩnh Thừa không còn là người duy nhất đưa dữ liệu vào quy trình.

Đỗ Kiều Anh lập tức chuyển cho Nhã Tâm một phụ lục mang chữ ký điện tử của cô, trong đó cho phép công ty Lâm gia thay mặt cập nhật mọi thay đổi nghề nghiệp. Nhã Tâm chưa từng thấy văn bản này. Dấu thời gian cho biết nó được ký vào đêm gia yến, đúng lúc cô đang ngồi trước hàng chục người.

Minh Khang không tuyên bố chữ ký giả. Anh kiểm tra chứng thư đính kèm và thấy số định danh thuộc một thiết bị đã bị công ty thu hồi hai năm trước. Nhã Tâm tìm biên bản bàn giao cũ trong bản sao lưu cá nhân. Thiết bị đó từng nằm ở phòng hành chính do Kiều Anh quản lý.

Họ gửi hai tài liệu và yêu cầu bảo toàn nhật ký gốc. Hải Đăng chưa kết luận, nhưng tự ban hành biện pháp buộc mọi thay đổi tiếp theo qua nhóm rà soát, không cá nhân nào được bổ sung hoặc xóa hồ sơ.

Chiều cùng ngày, chủ mặt bằng gọi cho Nhã Tâm. Người này đã nhận một thư nói khoản vay của cô chắc chắn bị hủy nên muốn bán chỗ thuê cho bên khác. Nhã Tâm xin thêm ba ngày theo đúng thỏa thuận đặt cọc. Chủ nhà từ chối, nói có người sẵn sàng trả cao hơn ngay tối nay.

Nhã Tâm không cầu xin. Cô mở hợp đồng, chỉ ra điều khoản buộc bên cho thuê chờ hết thời hạn bổ sung tài chính. Cô gửi thông báo bảo lưu và đề nghị hoàn cọc nếu mặt bằng được chuyển nhượng sớm. Khi người chủ vẫn thúc ép, cô yêu cầu xác nhận bằng tin nhắn. Ông ta dịu giọng và đồng ý chờ, vì không muốn để lại bằng chứng vi phạm.

Vĩnh Thừa phản ứng ngay. Một nhà cung cấp rút báo giá; một khách hàng nhận cảnh báo rằng xưởng của Nhã Tâm không còn đủ năng lực pháp lý. Đòn đánh lan sang mọi mắt xích cô cần để bắt đầu lại.

Hai người tách lời đồn khỏi sự kiện có chứng từ. Nhã Tâm giữ mặt bằng và hai khách hàng sẵn sàng chờ; Minh Khang yêu cầu đơn vị tín dụng lưu dữ liệu để nhật ký không bị ghi đè.

Tối đó, Hải Đăng gửi một biên nhận mới. Ông chưa xác định ai tạo phụ lục, nhưng xác nhận quy trình “tái thẩm định liên đới” không có trong danh mục được phê duyệt. Mã quy trình đã được nhập thủ công từ cổng doanh nghiệp, rồi gắn vào hồ sơ của Nhã Tâm như một quy tắc có sẵn. Vì phát hiện này, ông đình chỉ hiệu lực của cảnh báo và chuyển khoản vay sang trạng thái chờ rà soát thay vì hủy.

Nhã Tâm đọc dòng xác nhận hai lần. Khoản tiền chưa được giải ngân, nhưng đồng hồ ba ngày đã dừng. Cô không cần trở về nhà chính, không cần giao chiếc chén và không cần đổi hôn nhân lấy chữ ký bảo lãnh.

Vĩnh Thừa gọi đến lúc gần nửa đêm. Lần này giọng ông ta không còn vẻ ban ơn. Ông hỏi Minh Khang đã nói gì với Hải Đăng. Minh Khang nhận điện thoại từ vợ và đáp rằng họ chỉ nộp tài liệu qua kênh chính thức. Cuộc rà soát và quyết định bảo toàn hồ sơ là trách nhiệm độc lập của người quản lý.

Vĩnh Thừa nói một kẻ không chức vụ thì không thể khiến quy trình thay đổi nhanh như vậy. Minh Khang trả lời quy trình không thay đổi vì anh; nó dừng lại vì mang một mã không tồn tại và một chữ ký gắn với thiết bị đã thu hồi. Ở đầu dây bên kia, Vĩnh Thừa im lặng lâu hơn bình thường rồi cảnh cáo anh đừng tưởng vài lỗi kỹ thuật có thể chống lại cả Lâm gia.

Nhã Tâm hỏi vì sao anh trai hoảng sợ trước một cuộc kiểm tra thông thường. Minh Khang không kết luận xa hơn: Hải Đăng chưa xác minh nguồn tạo phụ lục và khoản vay vẫn chưa mở.

Một tin nhắn mới từ Phan Mộc Lan đến ngay sau đó. Bà không gửi ảnh tài liệu, chỉ ghi rằng sổ kho giấy có một dòng bổ sung bằng loại mực khác, đề ngày trùng với đêm thiết bị cũ phát sinh chữ ký. Bà đã yêu cầu lập biên bản kiểm kê nhưng bị từ chối.

Minh Khang ghi rõ đây chỉ là lời thuật lại, chưa phải chứng cứ. Anh không hỏi bà về nội dung hồ sơ; việc cần làm là giữ cuốn sổ nguyên trạng và tìm cách hợp lệ để đối chiếu nét mực.

Ngoài cửa sổ, biển hiệu xưởng in hắt ánh sáng nhạt vào căn phòng. Nhã Tâm đặt bản hợp đồng mặt bằng cạnh biên nhận rà soát. Vĩnh Thừa đã cố biến một mã quy trình giả thành chiếc khóa buộc cô lựa chọn giữa công việc và chồng. Chiếc khóa chưa bị phá, nhưng đã bị chặn trước khi khép lại. Và lần đầu tiên, một người thực hiện nhiệm vụ độc lập đã nhìn thấy dấu hiệu rằng hệ thống không vận hành như nó được mô tả.