<!-- PART 5 -->
Sáng hôm sau, Phan Mộc Lan không gửi tin nhắn như thường lệ. Đến trưa, Nhã Tâm nhận được ảnh chụp một thông báo nội bộ: người phụ trách kho tạm nghỉ để “phục vụ kiểm kê”, toàn bộ chìa khóa và sổ giấy phải bàn giao cho Đỗ Kiều Anh trước năm giờ. Tên Mộc Lan nằm cuối văn bản, dưới một chữ ký mà nét đầu run và nét cuối bị kéo dài bất thường.

Minh Khang không gọi cho bà. Anh gửi yêu cầu bảo toàn chứng cứ đến công ty, liệt kê sổ kho giấy, nhật ký khóa và biên bản thay niêm phong, không nhắc nội dung hồ sơ. Chuyển phát có xác nhận để thời điểm tiếp nhận không thể bị xóa.

Vĩnh Thừa phản ứng bằng một cuộc họp trực tuyến dành cho đối tác. Ông ta tuyên bố công ty đang xử lý hành vi quấy rối từ một cựu nhân sự cùng người thân, rồi công bố lệnh cấm Nhã Tâm và Minh Khang tiếp xúc với nhân viên, nhà cung cấp hoặc tài liệu Lâm gia. Lệnh do chính ban điều hành ký, không có cơ quan độc lập nào phê chuẩn, nhưng nhiều người vẫn coi nó như một quyết định có hiệu lực pháp lý.

Chủ xưởng in nhận cảnh báo rằng chứa chấp Minh Khang có thể khiến cơ sở bị kiểm tra, nên cho hai vợ chồng đến sáng hôm sau để dọn. Cùng lúc, chủ mặt bằng xưởng thiết kế hủy thỏa thuận vì khoản vay chưa giải ngân, nói đã nhận tiền phạt từ bên mua mới.

Nhã Tâm đối chiếu hợp đồng và phát hiện khoản tiền phạt đúng bằng số tiền cô đã đặt cọc. Có người đã trả thay phần nghĩa vụ để chủ nhà không còn lý do chờ cô. Cô yêu cầu tên bên thanh toán nhưng bị từ chối với lý do bảo mật.

Chỉ trong một giờ, họ mất nơi ở tạm lẫn mặt bằng để bắt đầu lại. Minh Khang ngồi cạnh Nhã Tâm giữa những thùng đồ, để cô nói hết nỗi tức giận vì mọi con đường đều bị mua hoặc khóa trước khi họ chạm tới.

Sau đó, Nhã Tâm gọi chủ mặt bằng lần nữa và chỉ hỏi một câu: bên mua mới đã ký hợp đồng hay chỉ chuyển tiền phạt? Người chủ thừa nhận chưa có hợp đồng, chỉ có giấy cam kết giữ chỗ. Nhã Tâm gửi ngay thông báo rằng thỏa thuận của cô vẫn còn hiệu lực cho đến khi hết thời hạn rà soát khoản vay; việc nhận tiền từ người thứ ba không tự động xóa quyền ưu tiên. Cô chưa giữ được mặt bằng, nhưng buộc người chủ không thể sang tên trong im lặng.

Chu Hải Đăng báo rà soát bị chậm vì tài khoản doanh nghiệp từ chối cung cấp nhật ký nguồn. Ông yêu cầu lưu dữ liệu lần hai và ghi nhận sự từ chối, nhưng không mở khoản vay hay chuyển tài liệu của bên còn lại cho Nhã Tâm.

Đến bốn giờ, Mộc Lan gọi từ một số công cộng. Bà nói mình đang ở ngoài cổng công ty, thẻ đã bị khóa trước khi kịp bàn giao. Kiều Anh yêu cầu bà ký biên bản xác nhận sổ giấy bị thất lạc từ tuần trước. Bà từ chối nên bị buộc rời khỏi kho. Cuốn sổ vẫn nằm trong tủ chống ẩm; bà không mang nó theo và không chụp các trang bên trong.

Minh Khang bảo bà không quay lại, không tìm cách lấy sổ và không gặp riêng họ lúc này. Anh đề nghị bà viết lại diễn biến, gửi cho chính mình qua đường bảo đảm rồi giữ biên nhận. Mộc Lan hỏi như vậy có ích gì khi Kiều Anh đang giữ chìa khóa. Anh đáp một lời kể có thời điểm độc lập chưa chứng minh nội dung sổ, nhưng sẽ chứng minh bà đã phản đối câu chuyện “thất lạc” trước khi nó được công bố.

Nhã Tâm muốn tìm chỗ ở cho Mộc Lan, nhưng liên hệ công khai có thể bị gọi là mua chuộc nhân chứng. Cô chỉ gửi thông tin nơi lưu trú trung lập, không trả tiền hoặc yêu cầu bà cung cấp thêm.

Năm giờ mười phút, Kiều Anh phát thông báo rằng sổ kho giấy không còn ở vị trí lưu trữ và công ty đang xem xét trách nhiệm của Mộc Lan. Thời điểm công bố chỉ sau lúc bà bị đẩy khỏi cổng chưa đầy một giờ. Bài viết còn ám chỉ bà đã liên hệ với Minh Khang trước khi tài liệu biến mất.

Lần này Minh Khang có thể công bố các tin nhắn bí mật để cứu bà, nhưng làm vậy sẽ lộ cách bà cảnh báo và tạo cớ nói bà chuyển dữ liệu ra ngoài. Anh chọn một đường hẹp hơn. Với sự đồng ý của Mộc Lan qua cuộc gọi được ghi nhận, anh công bố biên nhận yêu cầu bảo toàn đã được công ty tiếp nhận từ buổi sáng. Văn bản đó xác định sổ vẫn thuộc phạm vi phải giữ trước khi Kiều Anh tuyên bố nó thất lạc.

Nhã Tâm đăng kèm ảnh thông báo bàn giao yêu cầu nộp sổ cho Kiều Anh trước năm giờ. Hai văn bản tạo ra một câu hỏi đơn giản: nếu sổ đã mất từ tuần trước, vì sao sáng nay công ty còn ra lệnh Mộc Lan giao nó vào cuối ngày?

Câu hỏi lan nhanh hơn lời vu cáo. Một số đối tác yêu cầu Lâm gia làm rõ chuỗi bảo quản tài liệu. Vĩnh Thừa không trả lời trực tiếp mà gỡ thông báo ban đầu, thay bằng câu nói cuộc kiểm kê đang diễn ra. Mộc Lan vẫn mất quyền vào kho, nhưng cáo buộc bà làm mất sổ không còn đứng vững như trước.

Tối đó, hai người chuyển đến phòng trọ gần bến xe. Chiếc chén được đặt trong hộp chống sốc, niêm phong có chữ ký của họ và chủ xưởng in xác nhận thời điểm rời đi.

Hải Đăng gửi một cập nhật cuối ngày: do phía doanh nghiệp không giao nhật ký nguồn, ông chuyển vụ việc sang mức rà soát bắt buộc và giữ nguyên toàn bộ dữ liệu liên quan. Ông vẫn không xác nhận ai tạo quy trình giả. Tuy nhiên, việc từ chối hợp tác giờ đã trở thành một mục chính thức, không thể bị sửa thành sự im lặng của hệ thống.

Nhã Tâm nhìn căn phòng trọ chỉ đủ kê một giường và hai vali. Tổn thất đã vượt khỏi một chức vụ hay một căn hộ. Mặt bằng, khách hàng, nơi ở tạm và cả người giữ kho đều bị kéo vào. Nhưng Vĩnh Thừa cũng phải trả giá cho mỗi lần siết chặt: thêm một văn bản mâu thuẫn, một lần từ chối được ghi nhận và một nhân chứng đã tạo dấu thời gian trước khi bị vu cáo.

Minh Khang dán bản sao yêu cầu bảo toàn lên bảng thời gian. Kho hồ sơ đã đóng với họ, sổ giấy nằm sau cánh cửa do Kiều Anh kiểm soát, còn Mộc Lan không thể quay lại. Họ chưa lấy được chứng cứ bên trong. Điều họ giữ được chỉ là đường viền của nó và chuỗi hành động đang cố xóa nó. Trong lúc chưa có quyền tiếp cận hợp lệ, giữ cho đường viền ấy không bị biến mất là việc duy nhất họ có thể làm đúng luật.