<!-- PART 6 -->
Sáng hôm sau, Phan Mộc Lan nhận được thư yêu cầu quay lại công ty để ký biên bản nghỉ việc. Bà từ chối đi một mình và đề nghị có người chứng kiến việc bàn giao. Kiều Anh đáp rằng người ngoài không được vào kho, nhưng đồng ý cho một chuyên gia kiểm tra tình trạng niêm phong tại phòng tiếp nhận, miễn là không mở bất kỳ tài liệu nào.

Mộc Lan tự mời Bùi Thế Nghiêm, chuyên gia giấy và mực không thuộc ban điều hành, rồi thống nhất phạm vi. Minh Khang không liên hệ với ông, chỉ chuyển bản sao yêu cầu bảo toàn để bà tùy nghi sử dụng.

Kiều Anh mang đến phòng tiếp nhận cuốn sổ kho và túi hồ sơ niêm phong nhưng không cho Mộc Lan chạm vào. Cuốn sổ xuất hiện đã phủ nhận thông báo thất lạc hôm trước. Kiều Anh nói nó vừa được tìm thấy trong ngăn tủ khác.

Thế Nghiêm mặc áo khoác trắng bên ngoài sơ mi xanh sẫm. Ông ghi hình liên tục từ lúc hai vật được đặt lên bàn, đọc mã nhận dạng và yêu cầu mọi người ký vào sơ đồ vị trí. Ông nói rõ mình chỉ kiểm tra bề mặt, không xác nhận nội dung hay quyền sở hữu.

Trên cuốn sổ, ông phát hiện gáy không bị tháo, số trang liên tục và dấu kiểm kê cũ còn nguyên. Dòng bổ sung Mộc Lan từng nhắc được viết bằng loại mực phản sáng khác với các dòng cùng ngày. Thế Nghiêm không gọi đó là giả mạo. Ông chỉ kết luận nét mực được tạo ở một thời điểm hoặc bằng một dụng cụ khác, cần lấy mẫu theo thủ tục mới có thể so sánh sâu hơn.

Túi hồ sơ mang cùng mã gốc với bộ chén, khác ký tự phân loại ở cuối như Nhã Tâm đã suy đoán. Mép túi có hai lớp tem. Lớp dưới đã ngả màu, lớp trên mới và che một phần chữ ký cũ. Dưới ánh sáng nghiêng, Thế Nghiêm thấy đường rách nhỏ chạy qua lớp tem dưới nhưng không chạy qua lớp trên.

Kiều Anh lập tức nói tem cũ hỏng nên kho thay mới trong đợt kiểm kê. Thế Nghiêm hỏi biên bản thay niêm phong. Cô đưa một tờ giấy mang ngày đêm gia yến, chữ ký người thực hiện là Mộc Lan. Bà nhìn văn bản rồi khẳng định mình chưa từng ký nó.

Kiều Anh yêu cầu dừng kiểm tra vì Mộc Lan đang gây rối. Thế Nghiêm nhắc thỏa thuận cho phép ông ghi nhận tình trạng bề mặt và tài liệu đi kèm. Ông không quyết định chữ ký của ai đúng, nhưng chụp cả bản biên bản, lớp tem và phản ứng phủ nhận của người có tên trên giấy.

Mộc Lan đề nghị niêm phong lại toàn bộ dưới ba chữ ký. Kiều Anh từ chối, nói tài sản phải trở về kho do công ty kiểm soát. Thế Nghiêm ghi sự từ chối vào biên bản và dán một tem đo trạng thái không che tem cũ. Tem này không khóa túi; nó chỉ đổi màu nếu bề mặt bị bóc hoặc dịch chuyển sau thời điểm kiểm tra.

Khi buổi làm việc kết thúc, hồ sơ vẫn chưa được mở. Thế Nghiêm trao cho mỗi bên một bản biên nhận có cùng mã hình ảnh và hàm băm. Kiều Anh giữ túi hồ sơ, Mộc Lan giữ bản ghi, còn bản thứ ba được lưu tại phòng giám định. Không bên nào có thể tự thay toàn bộ lịch sử mà không tạo ra khác biệt với hai bản còn lại.

Vĩnh Thừa gọi cho Nhã Tâm ngay khi nghe tin. Ông ta cáo buộc cô đưa người ngoài đến quấy nhiễu kho. Nhã Tâm đáp cô không mời Thế Nghiêm, không có mặt và không chỉ đạo buổi kiểm tra. Mộc Lan là người yêu cầu nhân chứng cho việc bàn giao, còn công ty đã đồng ý phạm vi bằng văn bản.

Ông ta chuyển sang đe dọa rút hoàn toàn hồ sơ bảo lãnh khoản vay. Nhã Tâm nhắc rằng khoản vay đang được Hải Đăng rà soát độc lập, không còn phụ thuộc một văn bản bảo lãnh phát sinh sau đó. Vĩnh Thừa nói cô sẽ sớm hiểu cái giá của việc đứng về phía chồng thay vì gia đình.

Chiều ấy, Thế Nghiêm gửi báo cáo sơ bộ cho cả Mộc Lan và công ty. Báo cáo chỉ có bốn kết luận: cuốn sổ hiện hữu và liên tục trang; một dòng dùng mực khác nhóm; túi hồ sơ có hai lớp niêm phong; biên bản thay tem bị người mang tên ký phủ nhận tại chỗ. Phần “nội dung hồ sơ” được ghi rõ là chưa kiểm tra.

Kiều Anh phát một thông báo mới, nói chuyên gia đã xác nhận tài liệu nguyên vẹn. Nhã Tâm đọc bản đầy đủ và nhận ra cô ta đã biến câu “không mở để kiểm tra nội dung” thành “nguyên vẹn”. Với sự đồng ý của Mộc Lan và Thế Nghiêm, cô công bố đúng trang kết luận, che thông tin kỹ thuật nhạy cảm. Cô không gọi ai phạm tội; cô chỉ đặt hai câu cạnh nhau để người đọc thấy chúng không giống nhau.

Thông báo của Kiều Anh phải sửa trong vòng một giờ. Từ “nguyên vẹn” được thay bằng “đang được bảo quản”. Đó là một thay đổi nhỏ, nhưng nó ngăn Vĩnh Thừa dùng tên Thế Nghiêm làm con dấu cho câu chuyện của mình.

Chu Hải Đăng sau đó yêu cầu đưa báo cáo bề mặt vào hồ sơ rà soát vì biên bản thay niêm phong mang cùng thời điểm với chữ ký điện tử từ thiết bị đã thu hồi. Ông không kết luận hai việc do cùng người thực hiện. Ông chỉ khóa cả hai dữ liệu vào cùng phạm vi bảo toàn để chúng không bị xử lý riêng rẽ.

Tối đến, Mộc Lan nhận quyết định chấm dứt công việc vì không tuân thủ lệnh bàn giao. Bà mất vị trí đã giữ hơn hai mươi năm, nhưng không ký vào lời xác nhận sai và đã tạo được một bản ghi độc lập trước khi rời đi. Nhã Tâm gọi hỏi thăm, không đề nghị tiền hay đổi lấy lời khai. Mộc Lan chỉ nói bà tiếc vì đã tin rằng giữ đúng sổ sách là đủ bảo vệ sự thật.

Minh Khang nói người giữ sổ đúng cách có thể ngăn quá khứ bị viết lại. Anh ghi báo cáo vào bảng thời gian và đánh dấu điều chưa chứng minh: tem rách có thể do bảo quản, mực khác có thể là bổ sung hợp lệ, chữ ký vẫn cần giám định.

Phòng trọ đêm đó mất điện. Nhã Tâm thắp chiếc đèn sạc, nhìn chiếc chén vẫn nằm nguyên trong hộp chống sốc. Cô hỏi liệu có nên trao nó cho Thế Nghiêm kiểm tra. Minh Khang nói chưa có lệnh hợp lệ và chưa có lý do làm thay đổi chuỗi bảo quản. Chiếc chén sẽ ở nguyên vị trí cho đến khi người giao nó hoặc một thủ tục độc lập yêu cầu khác.

Ở phía bên kia thành phố, túi hồ sơ cũng vẫn đóng. Nội dung bên trong chưa ai được phép đọc, nhưng lớp niêm phong đã bắt đầu kể một câu chuyện riêng: có lần thay tem, có giấy tờ đi kèm và có người phủ nhận chữ ký. Vĩnh Thừa vẫn giữ cánh cửa kho, song từ hôm nay ông ta không còn giữ bản ghi duy nhất về những gì nằm sau cánh cửa ấy.