<!-- PART 7 -->
Hai ngày sau báo cáo của Thế Nghiêm, Nhã Tâm nhận được một phong bì không ghi người gửi. Bên trong là đơn đề nghị chấm dứt hôn nhân đã điền sẵn thông tin của cô và Minh Khang. Mục phân chia tài sản ghi hai bên không có tài sản chung; mục lý do nói Minh Khang lợi dụng quan hệ vợ chồng để tiếp cận bí mật Lâm gia. Kèm theo đơn là lời hứa khôi phục chức vụ, căn hộ và khoản bảo lãnh nếu cô ký trước cuối ngày.

Nhã Tâm đặt giấy lên bàn phòng trọ. Cô không hỏi chồng muốn cô làm gì. Cô chụp từng trang, lưu dấu thời gian rồi gọi thẳng cho Vĩnh Thừa. Ông ta thừa nhận đã nhờ người chuẩn bị để giúp em gái “thoát khỏi hậu quả của một lựa chọn sai”.

“Anh đang dùng công việc và mái nhà để mua chữ ký ly hôn của em,” cô nói.

Vĩnh Thừa đáp đó là cơ hội cuối cùng. Nếu cô từ chối, gia đình sẽ công bố hồ sơ cho thấy Minh Khang đã khiến cô mất mọi thứ. Nhã Tâm yêu cầu ông gửi lời đe dọa bằng văn bản. Ông ta cười rồi tắt máy.

Cô xé phần chữ ký khỏi bản đơn, nhưng Minh Khang ngăn cô hủy toàn bộ. Anh cho rằng tài liệu điền sẵn là bằng chứng về điều kiện trao đổi. Nhã Tâm giữ nguyên các trang còn lại, ghi lý do phần ký bị tách và niêm phong cả mảnh giấy. Quyết định không ly hôn là của cô; cách bảo quản chứng cứ là việc hai người cùng làm.

Đến trưa, một đoạn ghi âm lan trên mạng. Giọng nữ giống Nhã Tâm nói rằng cô hối hận vì cưới Minh Khang và bị anh ép lấy tài liệu công ty. Đoạn âm thanh chỉ dài hai mươi giây, đặt trên ảnh cô ôm thùng đồ rời văn phòng. Các tài khoản lạ đồng loạt gọi Minh Khang là kẻ đào mỏ, còn cô là người vợ bị thao túng.

Nhã Tâm nhận ra câu đầu lấy từ một phỏng vấn cũ, còn câu sau đổi nhịp thở và tiếng nền. Cô tìm bản gốc công khai và lập bảng đối chiếu thay vì chỉ dựa vào cảm giác.

Minh Khang đề nghị Thế Nghiêm giới thiệu một nơi phân tích âm thanh, nhưng ông từ chối nhận thêm việc ngoài phạm vi giấy và mực. Sự từ chối ấy được tôn trọng. Hai người gửi đoạn ghi âm cùng bản gốc tới một cổng kiểm tra độc lập, chỉ yêu cầu xác định điểm cắt kỹ thuật, không yêu cầu kết luận ai tạo ra nó.

Trong lúc chờ, chủ nhà trọ nhận cuộc gọi nói Minh Khang đang bị điều tra rồi yêu cầu họ rời đi. Nhã Tâm đòi hoàn tiền và xác nhận lý do. Chủ nhà chỉ dám viết phòng cần sửa, dù tối đó nó vẫn được đăng cho thuê.

Hai người chuyển đồ lần thứ ba trong tuần. Một thùng giấy ngấm mưa, làm hỏng bản phác thảo đầu tiên của xưởng. Dưới mái che bến xe, Nhã Tâm lần đầu nói có lẽ chỉ cần ký đơn thì người xung quanh sẽ thôi bị kéo vào.

Minh Khang không bảo cô phải ở lại để chứng minh tình yêu. Anh nói nếu cô muốn chấm dứt hôn nhân vì không còn muốn sống cùng anh, anh sẽ tôn trọng. Nhưng nếu cô ký vì bị đổi mái nhà lấy chữ ký, Vĩnh Thừa sẽ giữ quyền quyết định ấy thay cô suốt đời.

Nhã Tâm nhìn những nét mực loang trên bản vẽ. Cô nói mình không muốn rời chồng; cô chỉ mệt vì mọi người giúp họ đều bị trừng phạt. Minh Khang thừa nhận anh cũng sợ Mộc Lan, Thế Nghiêm và chủ xưởng tiếp tục chịu hậu quả. Hai người thống nhất không lôi kéo thêm ai, chỉ sử dụng những kênh độc lập đã có quy trình bảo vệ người tham gia.

Kết quả phân tích âm thanh đến lúc gần sáng. Báo cáo phát hiện ba điểm nối, hai lớp tiếng nền và một đoạn tổng hợp không có trong bản phỏng vấn gốc. Báo cáo không xác định người tạo, nhưng đủ bác bỏ việc đoạn ghi âm là lời nói liền mạch của Nhã Tâm.

Cô tự quay một video ngắn, đặt bản đơn ly hôn chưa ký cạnh báo cáo kỹ thuật. Cô nói rõ mình không bị chồng giữ lại, không trao tài liệu công ty cho anh và không cho phép bất kỳ ai dùng giọng nói cắt ghép để thay mình quyết định. Cô không kể bí mật kho hồ sơ và không kêu gọi tấn công Lâm gia. Cuối video, cô mời người xem tải bản báo cáo đã che dữ liệu cá nhân để tự đối chiếu.

Vĩnh Thừa phản ứng bằng một buổi gặp gia đình tại nhà chính. Ông ta đặt Quang Duệ ngồi trước camera và yêu cầu cụ khuyên Nhã Tâm trở về. Nhưng khi phát trực tiếp bắt đầu, Quang Duệ không đọc tờ giấy đã chuẩn bị. Cụ chỉ nói một cuộc hôn nhân không thể được quyết định bằng việc khóa cửa nhà hay cắt đường sống.

Kiều Anh vội tắt sóng. Đoạn phát chỉ kéo dài chưa đầy một phút nhưng đã được lưu lại. Vĩnh Thừa lập tức thông báo Quang Duệ mệt và lời nói không phản ánh đầy đủ tình trạng của cụ. Nhã Tâm không dùng đoạn video để kéo cụ vào cuộc chiến. Cô chỉ lưu bản gốc và nhờ người xem ngừng suy đoán về sức khỏe của cha.

Chiều hôm đó, Vĩnh Thừa gửi tối hậu thư cuối cùng. Nếu Nhã Tâm không ký đơn, ông ta sẽ tổ chức một cuộc công bố tại gia yến kế tiếp, đưa toàn bộ “bằng chứng” về Minh Khang ra trước gia tộc và đối tác. Ông ta còn yêu cầu Minh Khang mang chiếc chén tới, nếu không sẽ bị xem là thừa nhận chiếm giữ.

Minh Khang đồng ý xuất hiện với điều kiện việc bàn giao chiếc chén phải có biên bản, camera liên tục và người giám sát độc lập. Vĩnh Thừa không trả lời điều kiện, chỉ công bố ngày giờ như thể anh đã chấp nhận mọi sắp đặt.

Nhã Tâm biết đó là một cái bẫy. Nhưng nếu họ không đến, đoạn ghi âm giả và cáo buộc chiếm giữ sẽ được trình bày mà không có phản hồi. Nếu đến, họ có thể bị đuổi khỏi gia yến trước khi đưa ra bất kỳ chứng từ nào. Cô đề nghị cả hai chuẩn bị hai bộ hồ sơ giống nhau, một bộ mang theo, một bộ gửi giữ độc lập trước giờ bắt đầu.

Minh Khang đồng ý. Anh không hứa buổi công bố sẽ đem lại công bằng. Những gì họ có mới chỉ chứng minh quy trình bị bẻ cong, lời nói bị cắt ghép và niêm phong có vấn đề. Chưa thứ gì giải thích toàn bộ mục đích của Vĩnh Thừa.

Đêm trước gia yến, Nhã Tâm đặt mảnh đơn ly hôn chưa ký vào túi hồ sơ. Cô đã mất chức vụ, nhà ở, mặt bằng và gần như mọi mối liên hệ nghề nghiệp. Giờ anh trai còn muốn lấy quyền tự quyết cuối cùng của cô rồi gọi đó là cứu giúp. Sáng hôm sau, cô sẽ trở lại căn nhà đã đẩy chồng mình ra cửa, không phải để xin được nhận lại, mà để nói trước mọi người rằng chữ ký của cô không phải một món tài sản Lâm gia có thể thu hồi.