<!-- PART 8 -->
Gia yến kế tiếp diễn ra tại đại sảnh cũ, bàn ăn dẹp sang hai bên. Vĩnh Thừa đặt màn hình trước bức bình phong và mời đối tác lẫn gia tộc đến “làm rõ sự thật”. Minh Khang cùng Nhã Tâm mang chiếc chén niêm phong và một bộ hồ sơ; bộ thứ hai đã được gửi giữ độc lập.

Hai nhân viên an ninh chặn Nhã Tâm ở cửa, yêu cầu cô đứng tách khỏi chồng. Cô từ chối. Vĩnh Thừa xuất hiện trên bậc thềm, nói nếu cô vẫn đứng cạnh Minh Khang thì phải chấp nhận được xem là đồng phạm. Nhã Tâm đáp quan hệ vợ chồng không phải bằng chứng phạm lỗi và bước vào cùng anh.

Quang Duệ ngồi cạnh bàn chủ tọa. Kiều Anh đứng bên màn hình. Mộc Lan và Thế Nghiêm không được mời; Hải Đăng không có mặt vì cuộc rà soát không thuộc quyền gia đình.

Vĩnh Thừa mở đoạn video cắt tại xưởng in, ảnh Minh Khang cầm chén và thông báo sổ kho thất lạc. Ông ta cáo buộc người không chức vụ thu thập tài liệu, lôi kéo nhân viên cũ để tống tiền. Bảng thiệt hại trên màn hình không có chứng từ nguồn.

Minh Khang yêu cầu phát toàn bộ camera và báo cáo giám định nguyên văn. Vĩnh Thừa nói anh sẽ được trả lời sau khi giao chiếc chén. Minh Khang đặt hộp lên bàn, nhưng yêu cầu biên bản ghi tình trạng niêm phong và người nhận. Kiều Anh đưa ra một tờ giấy chỉ ghi anh “tự nguyện hoàn trả tài sản đã giữ trái phép”. Anh không ký.

Vĩnh Thừa lập tức quay sang khách, nói sự từ chối đã chứng minh ý đồ chiếm giữ. Nhã Tâm mở bộ hồ sơ của mình, đưa lên bản ghi Quang Duệ trực tiếp trao chén cùng đề nghị bàn giao có điều kiện hợp lệ. Kiều Anh chiếu một ảnh khác: trang sổ kho ghi chiếc chén chưa bao giờ được phép mang ra ngoài.

Minh Khang nhận ra đó là dòng mực khác Thế Nghiêm đã ghi nhận, nhưng ảnh bị cắt mất phần gáy và số trang. Anh yêu cầu xem bản gốc. Kiều Anh tuyên bố bản gốc đang được bảo vệ và cáo buộc anh muốn tiếp cận để sửa tiếp. Đám đông bắt đầu xôn xao.

Tiếp đó, cô ta trình một báo cáo mới mang tên một phòng kỹ thuật nội bộ. Báo cáo nói các ảnh, email và biên nhận của hai vợ chồng có dấu hiệu chỉnh sửa thời gian. Không có tệp gốc, phương pháp hay hàm băm đi kèm. Vĩnh Thừa vẫn gọi đó là kết luận chuyên môn và tuyên bố Minh Khang đã tạo một chuỗi chứng cứ giả.

Nhã Tâm chỉ ra biên nhận chuyển phát, camera bên thứ ba và mã báo cáo của Thế Nghiêm. Vĩnh Thừa không trả lời mà chiếu riêng trang đầu đơn ly hôn, khiến người xem tưởng cô chủ động yêu cầu.

Cô ghép phần chữ ký đã tách vào bản niêm phong và nói đơn đi kèm điều kiện trả chức vụ, nhà ở và bảo lãnh. Phong bì không ghi người gửi, cuộc gọi không có lời thừa nhận bằng văn bản, nên cô chưa thể gắn tài liệu cho một người.

Vĩnh Thừa tận dụng khoảng trống ấy. Ông ta nói hai người chỉ có những mảnh giấy rời rạc và lời suy diễn. Sau đó ông tuyên bố Minh Khang bị cấm vĩnh viễn bước vào mọi tài sản Lâm gia, đồng thời yêu cầu Nhã Tâm lựa chọn ngay trước mặt mọi người: ở lại và được phục hồi vị trí, hoặc đi cùng chồng và từ bỏ mọi quyền lợi gia đình.

Nhã Tâm đứng dậy. Cô nói quyền lợi được dùng làm giá cho sự phục tùng không phải quyền lợi. Cô cầm tay Minh Khang và bước khỏi chỗ ngồi.

Hai nhân viên an ninh tiến tới. Một người giằng hộp chén, làm tem niêm phong rách ở mép. Minh Khang không chống trả. Anh yêu cầu camera ghi rõ chính xác thời điểm và người làm rách. Vĩnh Thừa quát rằng một kẻ làm giả không có quyền đặt điều kiện trong nhà ông ta.

Quang Duệ chống gậy đứng lên, nói căn nhà chưa bao giờ chỉ thuộc về Vĩnh Thừa. Kiều Anh lập tức ra hiệu tắt âm thanh trực tiếp. Hai nhân viên khác dìu cụ rời khỏi đại sảnh với lý do sức khỏe. Trước khi khuất sau cửa, Quang Duệ nhìn Minh Khang rồi gõ đầu gậy ba lần xuống nền. Đó là nhịp cụ từng dùng để gọi người giữ kho, nhưng Mộc Lan không còn ở đó để đáp lại.

Vĩnh Thừa cầm chiếc hộp, tuyên bố tài sản đã được thu hồi. Minh Khang nhắc hộp vừa bị lấy khi chưa có biên bản và niêm phong bị nhân viên của ông ta làm rách. Vĩnh Thừa nói camera thuộc Lâm gia và ông ta quyết định thứ gì được lưu.

Minh Khang hiểu cuộc công bố chỉ nhằm tạo hình ảnh anh bị đẩy khỏi cửa, chiếc chén trong tay Vĩnh Thừa và mọi phản bác bị gọi là giả. Họ không thể thắng trong căn phòng đối phương giữ cả vật chứng, màn hình lẫn âm thanh.

Họ bị dẫn ra sân giữa cơn mưa. Sau lưng, Vĩnh Thừa tuyên bố gia tộc đã loại bỏ một kẻ lợi dụng hôn nhân. Cổng sắt khép lại trước mặt hai người. Điện thoại Nhã Tâm đồng loạt nhận tin hủy từ hai khách hàng cuối cùng. Chủ nhà trọ cũng báo không gia hạn thêm đêm nào vì vừa thấy buổi phát trực tiếp.

Nhã Tâm đứng dưới mái cổng, nhìn chiếc vali nhỏ đặt trong xe. Cô đã chọn chồng, nhưng lựa chọn ấy không khiến tổn thất nhẹ hơn. Công việc, nhà ở, xưởng mới, danh tiếng và chiếc chén họ giữ đúng chuỗi đều đã mất. Cô hỏi liệu việc kiên trì theo quy trình có ý nghĩa gì khi Vĩnh Thừa có thể lấy camera và viết lại biên bản.

Minh Khang không có câu an ủi dễ dàng. Anh nói tối nay họ đã thua trong căn phòng đó. Họ không còn vật chứng trong tay và chưa có tài liệu đủ sức buộc Vĩnh Thừa trả lời trước một nơi độc lập. Nếu bản sao gửi giữ cũng bị bác bỏ, mọi tháng ngày bảo toàn dấu vết có thể chỉ còn là những tệp tin không ai chịu mở.

Nơi giữ bộ hồ sơ thứ hai xác nhận gói tài liệu đã được tiếp nhận trước gia yến, niêm phong và ghi hình. Hải Đăng cũng báo hệ thống rà soát tự động lưu bản phát trực tiếp cùng thời điểm nhân viên Lâm gia làm rách tem hộp, vì tài sản liên quan hồ sơ tranh chấp.

Thông tin ấy chưa đảo ngược thất bại. Nó chỉ có nghĩa Vĩnh Thừa không giữ bản ghi duy nhất như ông ta tưởng. Nhã Tâm lau nước mưa trên mặt, hỏi họ sẽ ngủ ở đâu. Minh Khang nhìn dãy đèn ngoài phố rồi nói trước hết họ tìm một chỗ qua đêm. Sáng mai mới kiểm tra từng bản ghi và xác định điều gì thực sự còn đứng vững.

Chiếc xe rời cổng Lâm gia khi tiếng tuyên bố chiến thắng vẫn vọng từ đại sảnh. Vĩnh Thừa đã có chiếc chén, căn nhà và đám đông. Minh Khang chỉ còn bản sao được gửi trước, dấu thời gian tự động và người vợ đã bị buộc từ bỏ tất cả để bước ra cùng anh. Đó là đáy thấp nhất họ từng chạm tới. Nhưng cũng từ khoảnh khắc ấy, cuộc đối đầu không còn nằm hoàn toàn trong căn phòng do Vĩnh Thừa kiểm soát.