PHẦN 2

Năm giờ mười một phút, điện thoại trực của Phạm Thu Hà mất kết nối với hai xã thượng nguồn. Trước khi tín hiệu đứt, bà kịp báo ba dấu hiệu: nước qua ngầm tràn, đất đá rơi trên đường liên bản và tiếng nước lớn từ khe Nậm Rền. Vũ Lam Anh nhập nguyên văn vào hồ sơ, không biến lời người tại chỗ thành kết luận chưa được xác nhận.

Bản cảnh báo nguy cơ rất cao của cô vẫn nằm trong hàng chờ. Trên màn hình chung, một bản tin khác hiện trạng thái chuẩn bị phát hành, chỉ nêu mưa lớn cục bộ và nguy cơ sạt lở ven đường. Lam Anh quay sang Lê Hoàng Phúc.

“Đó không phải bản tôi gửi. Khe Vạc cũng không được nhắc tới.”

“Là bản đã được cân nhắc ở cấp có thẩm quyền,” ông đáp. “Cô tiếp tục theo dõi dữ liệu.”

Hoàng Phúc giao người khác tiếp quản cửa sổ phát hành, chỉ cho Lam Anh cập nhật quan trắc. Cô ghi yêu cầu cùng thời điểm vào sổ ca, không chụp màn hình, gửi tài liệu ra ngoài hay vượt quyền.

Năm giờ hai mươi bảy, Hòn Sương ngừng truyền. Dòng cuối không có cờ pin yếu hoặc lỗi cảm biến, chỉ đột ngột kết thúc giữa lúc lượng mưa tăng. Khe Đá vẫn hoạt động nhưng số đo nhảy nhanh. Lam Anh gọi Thu Hà bằng vô tuyến dự phòng.

Sau nhiều đợt nhiễu, giọng Thu Hà vang lên: “Tân Lộc đang đánh kẻng gọi dân lên nhà văn hóa. Chưa có lệnh chính thức. Trưởng bản tự quyết vì nghe tiếng nước.”

“Chị ghi lại người báo và thời gian. Ưu tiên an toàn, đừng lên đường nếu taluy đang trượt.”

Một tiếng va mạnh dội qua loa rồi đường truyền tắt. Dải đỏ vẫn phủ kín thượng nguồn.

Năm giờ bốn mươi ba, huyện gọi khẩn: nước đục đã tràn qua cầu dân sinh ở Pha Lùng, cuốn theo gỗ và đá. Lam Anh quay sang Hoàng Phúc.

“Phải phát cảnh báo lũ quét và chuyển lệnh sơ tán qua vô tuyến ngay.”

“Ban tỉnh đang họp. Chờ thông báo thống nhất.”

“Không còn thời gian.”

“Cô không có quyền tự phát.”

Lam Anh biết ông nói đúng về thẩm quyền. Tự phát bản chưa duyệt có thể làm rối hệ thống cứu hộ. Cô mở biểu mẫu đề nghị khẩn, điền dữ liệu mới, đánh dấu xử lý tức thời rồi gửi đúng kênh. Khi mã tiếp nhận hiện ra, cô đọc cho ban tỉnh và yêu cầu người trực nhắc lại.

Sáu phút sau, điện thoại trong phòng đồng loạt reo. Lũ quét tràn qua Pha Lùng trước khi lệnh sơ tán chính thức tới nơi. Nước phá cầu gỗ, cuốn dãy quán ven suối và chia cắt đường vào ba bản. Một nhóm dân đã lên nhà văn hóa nhờ tiếng kẻng tự phát; những hộ cuối thung vẫn mắc kẹt.

Trung tâm chuyển sang ứng phó. Lam Anh cung cấp vùng mưa và hướng dịch chuyển cho lực lượng cứu hộ. Có người hỏi vì sao cảnh báo công khai không nêu Khe Vạc, nhưng Hoàng Phúc yêu cầu tập trung cứu nạn, không bình luận quy trình phát hành.

Gần trưa, hình ảnh từ hiện trường cho thấy bùn phủ ngang cửa sổ, mái tôn mắc trên cây và một xe tải nằm nghiêng giữa ruộng. Đến mười hai giờ mười bảy, Thu Hà mới trả lời bằng máy của đội cứu hộ. Bà an toàn, vai bị xây xát. Phòng máy ngập tới bậc cửa nhưng tủ thiết bị trên cao chưa hỏng. Bà đã ghi nhật ký tới lúc buộc phải rời trạm.

“Chị giữ sức và làm theo chỉ huy hiện trường,” Lam Anh dặn. “Đừng gửi gì cho tôi lúc này.”

Dữ liệu có thể thành chứng cứ. Cô không muốn Thu Hà chuyển tài liệu qua đường truyền thiếu an toàn.

Buổi chiều, đoàn kiểm tra nội bộ tới trung tâm. Họ niêm phong máy trạm, thu thẻ truy cập và yêu cầu Lam Anh giao sổ ca. Cô đề nghị lập danh mục từng vật trước mặt mình. Người phụ trách đọc số trang, tình trạng bìa rồi mới nhận chữ ký. Lam Anh chỉ xác nhận đã bàn giao, không xác nhận nội dung nào đúng hay sai.

Lúc mười sáu giờ, Nguyễn Mỹ Duyên xuất hiện trong cuộc họp báo. Bà thông báo tỉnh đã cảnh báo mưa lớn từ sáng sớm và đang xác minh vì sao “một chuyên viên trực ca không đưa đầy đủ dữ liệu trạm miền núi vào bản tin cuối”. Tên Lam Anh chưa được đọc, nhưng vài phút sau ảnh thẻ của cô đã xuất hiện trên các trang tin địa phương.

Hoàng Phúc gọi cô vào phòng họp nhỏ. Trên bàn là quyết định tạm đình chỉ. Văn bản nêu tài khoản ca trực của cô liên quan tới hồ sơ cảnh báo không đầy đủ và dữ liệu Hòn Sương không được phản ánh trong sản phẩm phát hành.

“Tài khoản ca trực không có nghĩa tôi là người phát bản cuối.”

“Đoàn kiểm tra sẽ kết luận.”

“Anh đã tiếp nhận bản cảnh báo rất cao của tôi.”

Hoàng Phúc khép hồ sơ. “Tôi không trao đổi khi chưa có đại diện pháp lý. Cô cũng nên làm vậy.”

Lam Anh ghi cạnh chữ ký rằng cô chỉ xác nhận đã nhận quyết định, không đồng ý quy trách nhiệm. Cô yêu cầu một bản sao đóng dấu.

Bên kia đường, Đặng Minh Quân đang chờ. Anh vẫn mặc áo sơ mi công sở, gương mặt căng thẳng sau nhiều giờ xử lý truyền thông.

“Em có xóa cảnh báo không?” anh hỏi.

“Anh hỏi với tư cách chồng hay phó phòng truyền thông?”

Minh Quân tránh mắt. “Tỉnh cần câu trả lời thống nhất. Họ nói tài khoản dẫn về ca của em.”

“Em đã gửi cảnh báo rất cao nhưng không được duyệt. Em chưa biết bản cuối được tạo thế nào.”

“Em có bằng chứng không?”

“Sổ ca và máy trạm vừa bị niêm phong đúng quy trình.”

Anh đề nghị cô tạm thời không nói với báo chí. Lam Anh lên xe nhưng không dựa vào vai chồng như sau những ca đêm trước. Dọc đường, loa phát thanh đọc số hộ phải sơ tán và gọi sự việc là thiên tai bất ngờ vượt dự báo.

Tối đó, quyết định đình chỉ được gửi tới email cá nhân, kèm yêu cầu không truy cập hệ thống, không liên hệ người tham gia xác minh và không công bố tài liệu nội bộ. Lam Anh không giữ bản sao dữ liệu, không còn quyền vào trung tâm và chưa biết sản phẩm công khai đã thay đổi ở đâu.

Thứ duy nhất nằm ngoài phạm vi niêm phong là biên nhận hệ thống gửi lúc gần sáng. Nó không chứa nội dung cảnh báo, chỉ có mã phiên, thời điểm tiếp nhận và trạng thái đã chuyển tới hàng chờ phê duyệt. Lam Anh chép mã lên một tờ giấy, ghi rõ nguồn là email xác nhận tự động rồi đặt cùng quyết định đình chỉ vào bìa hồ sơ trống.

Ngoài cửa sổ, mưa đã ngừng. Nhưng ở thượng nguồn, nước vẫn dồn qua những con suối bị bùn lấp; còn trên mạng, cái tên Vũ Lam Anh đã bị gắn với một cảnh báo mà cô chưa từng ký.