PHẦN 3

Sáng hôm sau, điện thoại Vũ Lam Anh vẫn sáng vì thông báo chưa đọc. Người gọi cô vô trách nhiệm; người gửi ảnh bùn ở Pha Lùng và hỏi vì sao trung tâm không cảnh báo. Cô không trả lời. Quyết định đình chỉ cấm công bố tài liệu nội bộ, còn lời nói vội có thể làm tổn thương người đang chờ tin thân nhân.

Trên bàn ăn chỉ có quyết định đình chỉ, bản sao đóng dấu và tờ giấy ghi mã phiên của biên nhận tự động. Lam Anh đặt điện thoại ở chế độ máy bay, lấy một cuốn sổ mới còn nguyên trang rồi viết ở đầu: “Ghi chép từ trí nhớ, lập sau sự kiện, chưa được đối chiếu với hồ sơ gốc.”

Cô bắt đầu từ bốn giờ mười hai. Mỗi mốc chia ba cột: điều trực tiếp quan sát, điều người khác nói và việc cô đã làm. Không nhớ chính xác phút, cô ghi khoảng thời gian; nội dung gần đúng được đánh dấu không phải trích dẫn nguyên văn.

Đặng Minh Quân bước ra khỏi phòng ngủ khi cô đang ghi cuộc gọi đầu tiên với Phạm Thu Hà. Anh nhìn cuốn sổ rồi nhìn tờ quyết định.

“Em đang viết lời giải trình à?”

“Không. Em đang cố định trí nhớ trước khi nó bị những bản tin ngoài kia thay đổi.”

“Em có được phép làm thế không?”

“Đây là ghi chú cá nhân từ những gì em trực tiếp nhớ. Em ghi rõ giới hạn của nó.”

Minh Quân rót nước nhưng không ngồi. Điện thoại cơ quan của anh rung liên tục trên mặt bàn. “Ban truyền thông yêu cầu mọi người không suy đoán. Nếu cuốn này bị chụp lại, họ sẽ nói em dựng một câu chuyện khác.”

“Vì vậy em không gửi nó cho báo chí.”

Lam Anh tiếp tục viết. Đến đoạn Hoàng Phúc yêu cầu hạ mức, cô dừng lại, gạch bỏ một tính từ mang ý phán xét và chỉ giữ câu mình nhớ. Đến cuộc gọi của Nguyễn Mỹ Duyên, cô ghi rõ mình không có bản ghi âm và chưa thể xác nhận từng chữ. Cô không viết rằng ai đã sửa bản tin, bởi cô không biết. Điều cô biết chỉ là bản mình lập đã nhận mã phiên, nằm trong hàng chờ, còn sản phẩm công khai sau đó không phản ánh đánh giá ấy.

Lam Anh đánh số từng trang, ký tắt và chụp toàn bộ bằng điện thoại cá nhân. Bản giấy vào phong bì; bản ảnh vào ổ mã hóa không kết nối hệ thống cơ quan. Chúng không chứng minh dữ liệu khí tượng, chỉ chứng minh cuốn ghi nhớ đã tồn tại với nội dung nào.

Tiếp theo, cô mở email xác nhận tự động. Thư có mã phiên, giờ tiếp nhận và trạng thái chuyển tới hàng chờ phê duyệt. Lam Anh tải đúng thư đó dưới định dạng gốc, giữ nguyên phần thông tin kỹ thuật đi kèm, rồi tính mã kiểm tra bằng công cụ có sẵn trên máy. Cô ghi mã kiểm tra vào sổ. Cô không chuyển tiếp thư cho đồng nghiệp, không thử mở liên kết nội bộ và không dùng mật khẩu cũ để kiểm tra hồ sơ.

“Anh có thể làm chứng rằng em tải thư này sáng nay không?” cô hỏi.

Minh Quân cau mày. “Anh không biết nội dung bên trong có thật hay không.”

“Em không nhờ anh xác nhận nội dung. Chỉ xác nhận anh nhìn thấy em lấy một email đã có trong hộp thư cá nhân và ghi mã kiểm tra.”

Anh im lặng hồi lâu rồi lắc đầu. “Anh đang tham gia xử lý truyền thông. Anh ký lúc này sẽ thành xung đột lợi ích.”

Lam Anh khép máy. “Được. Em sẽ ghi rằng anh từ chối vì lý do đó.”

Minh Quân nói mình không đứng về phía ai, chỉ muốn cả hai tránh sai thêm. Lam Anh không tranh luận. Từ đêm qua, cô hiểu sự trung lập của chồng nghiêng về nơi trả lương cho anh.

Cô đọc lại quyết định đình chỉ. Văn bản cấm truy cập và liên hệ người tham gia xác minh, nhưng không cấm cô gửi yêu cầu hành chính tới bộ phận lưu trữ. Lam Anh soạn bốn yêu cầu riêng biệt, không đòi xem hoặc sao chép nội dung. Cô chỉ đề nghị bảo toàn nguyên trạng trong thời hạn điều tra: email xác nhận gắn với mã phiên; ảnh đĩa và nhật ký hệ thống của máy trạm ca trực; sổ ca đã được lập danh mục khi niêm phong; toàn bộ hồ sơ tạo, chuyển, xét duyệt và phát hành các bản tin liên quan Khe Vạc trong khoảng thời gian xác định.

Mỗi yêu cầu đều nêu rõ cô đang bị đình chỉ, không yêu cầu cấp quyền truy cập và không đề nghị bất kỳ cá nhân nào trao tài liệu trực tiếp cho mình. Cô gửi qua cổng tiếp nhận hành chính công của cơ quan chủ quản, đồng thời gửi bản giống hệt bằng thư bảo đảm. Hệ thống trả bốn mã hồ sơ nhưng chỉ xác nhận đã nhận, chưa xác nhận phạm vi dữ liệu sẽ được giữ.

Lam Anh in các biên nhận, đánh số và đặt chúng sau quyết định đình chỉ. Cô lập bảng liên kết giữa mã phiên cảnh báo với bốn mã yêu cầu, nhưng không viết rằng chúng chứng minh cảnh báo còn nguyên. Một yêu cầu bảo toàn chỉ có giá trị khi bên nắm giữ thực hiện đúng; lúc này cô chưa biết điều đó.

Buổi trưa, Minh Quân nhận cuộc gọi rồi đi ra ban công. Qua cửa kính, Lam Anh thấy anh nhiều lần nhìn vào phòng. Khi trở lại, anh nói ban tỉnh sắp công bố tổ xác minh và khuyên cô chờ hướng dẫn thay vì tiếp tục gửi đơn.

“Chờ bao lâu?” cô hỏi.

“Vài ngày.”

“Dữ liệu tự động có thời hạn lưu. Nhật ký có thể bị quay vòng mà không ai cố ý xóa.”

“Em nói thế nghe như đang buộc tội họ.”

“Không. Em đang nói lý do phải yêu cầu bảo toàn trước khi biết ai đúng.”

Minh Quân không đáp. Anh cầm chìa khóa đi làm, để lại căn hộ yên tĩnh đến mức Lam Anh nghe rõ tiếng máy in nguội dần.

Đầu giờ chiều, cổng hành chính gửi thêm một thông báo. Bộ phận văn thư xác nhận cả bốn yêu cầu đã được chuyển tới đơn vị phụ trách và yêu cầu các đầu mối phản hồi theo quy trình. Không có câu nào cam kết máy trạm, sổ ca hay hồ sơ phát hành còn nguyên. Không có nội dung dữ liệu nào được gửi cho cô.

Lam Anh lưu thông báo dưới định dạng gốc, tính mã kiểm tra và in thêm một bản. Ở cuối bảng thời gian, cô viết: “Đã tiếp nhận yêu cầu bảo toàn; tình trạng thực tế của tài liệu chưa được xác minh.”

Đó chưa phải sự minh oan. Nó thậm chí chưa phải bằng chứng rằng cảnh báo của cô vẫn tồn tại. Nhưng lần đầu tiên kể từ khi bị thu thẻ, Lam Anh đã tạo được một ranh giới rõ ràng giữa điều cô nhớ, điều hệ thống xác nhận và điều vẫn chưa ai có quyền khẳng định.