PHẦN 10

Cuộc họp chuyên môn mở rộng được tổ chức sau nghị quyết tạm thời năm ngày. Tỉnh ban đầu muốn họp kín, nhưng hội khoa học, đại diện gia đình bị ảnh hưởng và báo chí yêu cầu công khai phần kỹ thuật. Cuối cùng, chủ tọa cho truyền hình trực tuyến những nội dung không chứa dữ liệu cá nhân; phần quy trách nhiệm vẫn giữ trong phiên kín.

Vũ Lam Anh ngồi cạnh luật sư Lê Diệu Linh. Người trình bày đầu tiên là Trần Gia Huy. Anh mô tả hệ thống: bản nháp dự báo viên đi vào hàng chờ; trưởng ca có quyền duyệt, sửa mức hoặc tạo phiên thay thế; tài khoản quản trị có quyền xóa, nhưng mọi thao tác để lại telemetry ở máy chủ trung gian.

Gia Huy xác nhận lúc 4 giờ 56, tài khoản Lam Anh tạo cảnh báo nguy cơ rất cao. Lúc 4 giờ 58, hồ sơ vào hàng chờ. Sau đó mức bị hạ bằng tài khoản trưởng ca. Lúc 5 giờ 13, bản nháp đầu tiên bị xóa qua một phiên quản trị đang hoạt động trên máy trạm tại văn phòng trưởng ca. Khi được hỏi có chứng minh Lê Hoàng Phúc xóa cảnh báo không, Gia Huy nói không: dữ liệu chỉ chứng minh đường đi của lệnh, còn việc gắn lệnh với cá nhân cần chứng cứ về quyền kiểm soát thiết bị và phiên đăng nhập. Anh cũng loại khả năng hệ thống tự dọn bản nháp hoặc tự đổi mức, vì không có tác vụ nào được lập lịch.

Phạm Thu Hà từ Trường Vân trình bày sổ trực gốc và bản ghi vô tuyến đã giám định. Cô nêu những gì đã quan sát: nước chạm cọc, bùn đá tràn đường, liên lạc chập chờn, cùng thời điểm báo về. Đoạn âm thanh “chưa nâng thuật ngữ, chờ bản tin thống nhất” được phát. Giám định cho thấy giọng nói có độ tương đồng cao với mẫu của Hoàng Phúc, nhưng không thể coi nhận dạng giọng là bằng chứng duy nhất.

Hoàng Phúc thừa nhận đã yêu cầu chờ bản tin thống nhất, nói mục đích là tránh hai cấp phát thông tin mâu thuẫn. Khi đại diện gia đình hỏi ông có biết địa phương cần ít nhất bốn mươi phút để truyền tin xuống các bản không, ông im lặng rồi đáp có.

Tiến sĩ Bùi Đức Tâm trình bày bốn nguồn dữ liệu Lam Anh có trong ca trực: radar, vệ tinh, độ ẩm đất và trạm mưa. Ông chạy lại cả kịch bản bất lợi nhất cho cô: bỏ Hòn Sương, giảm trọng số mô hình, chỉ dùng quan sát hiện trường trước thời điểm hạ mức. Ngưỡng nguy cơ rất cao vẫn bị vượt. Ông kết luận lựa chọn mức rất cao có cơ sở, còn việc hạ mức không kèm biên bản phản biện kỹ thuật tương xứng. Ông nhấn mạnh cảnh báo sớm không bảo đảm ngăn mọi thiệt hại, nhưng tạo thêm thời gian hành động, và bất định không thể là lý do xóa dấu vết quyết định.

Lam Anh sau đó trình bày bảng thời gian. Cô thừa nhận trạm Khe Đá chưa tăng khi lập bản nháp và báo cáo mặt đất ban đầu chỉ định tính, nhưng mức cảnh báo dựa trên nhiều nguồn độc lập, phù hợp bảng nghiệp vụ. Nếu cấp duyệt muốn hạ mức, họ có quyền theo thẩm quyền, nhưng phải ghi lý do; không ai có quyền xóa bản nháp rồi biến khác biệt chuyên môn thành lỗi cá nhân của người lập. Cô cũng nói tài khoản của mình không có quyền phát công khai nếu chưa duyệt, nên cô đã ghi ý kiến, chuyển hồ sơ và liên lạc hiện trường theo đúng quy trình.

Tài liệu tiếp theo làm căn phòng đổi khác. Nhóm kỹ thuật dựng lại bản công khai phát lúc 5 giờ 18 từ bản nháp mức thấp còn lưu trong kho phát hành. Đây không phải bản gốc của Lam Anh, cũng không phải tệp đã bị xóa khỏi giao diện làm việc, mà là bản tin đã qua biên tập sau khi mức cảnh báo bị hạ. Vì bản nháp mức thấp vẫn có mã phát hành, hệ thống khóa được timeline: bản rất cao vào hàng chờ trước, bản cao được dựng lại sau, rồi bản công khai lấy nội dung từ bản cao. Gia Huy nhấn mạnh bản phục dựng không chứng minh ai ra lệnh, nhưng loại khả năng Lam Anh chưa từng gửi cảnh báo rất cao hoặc bản công khai là kết quả tự động.

Nhật ký ra vào cho thấy lúc 5 giờ 13, Hoàng Phúc ở phòng họp trực tuyến tầng dưới; camera xác nhận ông rời văn phòng lúc 5 giờ 09. Máy trạm quản trị trong phòng ông vẫn mở phiên đăng nhập. Một trợ lý của Nguyễn Mỹ Duyên vào khu vực đó lúc 5 giờ 10 bằng thẻ tạm, khai được yêu cầu lấy bản in chương trình du lịch từ máy Hoàng Phúc và phủ nhận thao tác hệ thống. Camera không ghi trong phòng. Mỹ Duyên nói bà không yêu cầu xóa dữ liệu, chỉ đề nghị bản tin thận trọng hơn. Nhật ký cuộc gọi cho thấy bà và Hoàng Phúc trao đổi bốn lần từ 4 giờ 40 đến 5 giờ 12; ngay sau cuộc cuối, Hoàng Phúc nhắn: “Bản rất cao phải được thay trước giờ khai mạc. Chị Duyên đã chốt phạm vi truyền thông.” Cả hai đều phủ nhận chỉ đạo xóa.

Phiên công khai kết thúc trước khi xét trách nhiệm cá nhân. Lam Anh nói tài liệu đã cho thấy cơ chế can thiệp và khóa được trình tự thời gian, còn kết luận từng người thuộc thẩm quyền điều tra. Trở về khu lưu trú, cô thấy lời mời giảng được gửi lại và nhà công vụ tạm hoãn thu hồi đồ, nhưng không đề nghị cô trở về. Đặng Minh Quân gọi muốn gặp, cô từ chối: sự thật về ca trực và chuyện của họ là hai việc khác nhau.

Trên màn hình, telemetry, vô tuyến, mô hình, bản công khai dựng lại và nhật ký liên lạc đã nối thành chuỗi: cảnh báo gốc tồn tại, có cơ sở, bị hạ mức và bị che phủ bằng bản công khai phát sau đó. Nhưng người nhấn lệnh xóa vẫn còn là khoảng trống. Cuối phụ lục, Diệu Linh khoanh dòng ghi mã bàn phím bảo mật xác nhận lệnh xóa: nó không trùng thiết bị cố định tại bàn Hoàng Phúc, mà thuộc bàn phím di động cấp cho văn phòng điều phối của Mỹ Duyên.
