PHẦN 3

Sáng hôm sau, Tống Vãn Ninh đến trung tâm lúc bảy giờ mười, không vào bằng thẻ đã bị thu mà đứng trước phòng bảo vệ xin lập phiếu khách.

Bảo vệ nhìn cô lúng túng.

“Chị Tống, giám đốc dặn chị tạm thời không được vào khu làm việc.”

“Tôi không yêu cầu vào phòng mẫu,” cô nói. “Tôi yêu cầu nhận biên bản thu hồi tài sản công và xác nhận tình trạng sổ tay cá nhân của tôi theo quy trình đình chỉ.”

Mười phút sau, trưởng phòng hành chính xuống sảnh. Ông ta cầm một phong bì mỏng.

“Cô về đi. Khi cần giải trình sẽ gọi.”

Vãn Ninh đặt máy ghi âm cá nhân lên bàn tiếp khách, bật công khai.

“Tôi đang ghi lại yêu cầu. Thứ nhất, giao cho tôi bản sao thông báo đình chỉ có số văn bản. Thứ hai, lập danh mục tài liệu đã thu từ tôi tối qua. Thứ ba, xác nhận tôi không còn quyền truy cập hệ thống kể từ mười sáu giờ hai mươi bảy phút hôm qua.”

Trưởng phòng cau mặt.

“Cô định kiện trung tâm à?”

“Tôi định bảo toàn mốc thời gian.”

Ông ta không đáp, nhưng cuối cùng vẫn cho nhân viên in giấy. Vãn Ninh đọc từng dòng trước khi ký nhận. Ở phần tài sản thu hồi chỉ ghi “thẻ, điện thoại công vụ”. Không có sổ tay.

Cô chỉ vào khoảng trống.

“Ghi thêm: sổ tay cá nhân do Tống Vãn Ninh tự giữ, chưa bàn giao, chưa sao chụp.”

“Không cần.”

“Cần. Vì tối qua có người yêu cầu thu.”

Hai bên giằng co gần nửa giờ. Cuối cùng, dưới ánh mắt của bảo vệ và camera sảnh, trưởng phòng viết thêm một dòng, ký tắt. Vãn Ninh nhận bản sao, bỏ vào túi hồ sơ trong suốt.

Rời trung tâm, cô không về nhà mà đi thẳng đến văn phòng công chứng gần quảng trường huyện. Sổ tay của cô có bìa xám, mép giấy đã sờn vì nhiều tháng ghi số liệu. Cô yêu cầu sao chụp toàn bộ, từ trang đầu đến trang cuối, kể cả trang trắng.

Nhân viên công chứng hỏi:

“Trang trắng cũng cần à?”

“Cần. Để chứng minh không thêm bớt.”

Cô ngồi chờ bên máy photocopy, mắt không rời từng tờ chạy ra. Trong sổ có giờ lấy mẫu DH-417, nhiệt độ phòng thử, số cân tiểu ly, mã niêm phong VN-0319 đến VN-0324, tên người chứng kiến, cả ghi chú về phần khối lượng bổ sung chưa thuộc mẫu kiểm định. Không dòng nào kết luận ai sai. Chỉ có mốc thời gian và việc đã làm.

Đến trưa, cô mang bản công chứng đến bưu cục, gửi bảo đảm ba phong bì: một cho chính cô tại địa chỉ nhà thuê, một cho liên minh hợp tác xã, một cho hòm thư pháp lý của trung tâm. Mỗi phong bì đều có danh mục tài liệu, số trang, ảnh chụp mã vận đơn.

Sau đó cô mở máy tính cá nhân trong quán trà nhỏ đối diện tòa hành chính. Từ tài khoản riêng, cô soạn văn bản “Yêu cầu bảo toàn chứng cứ và dữ liệu liên quan lô DH-417”. Người nhận gồm trung tâm giống vùng, ban phân bổ vật tư cứu hạn, kho lạnh, đơn vị vận chuyển và thanh tra nông nghiệp huyện.

Cô viết rõ từng hạng mục: mẫu niêm phong VN-0319 đến VN-0324; biên nhận lưu kho lạnh; log RFID cửa kho và ngăn C; lịch xuất nhập pallet; phiếu cân trước và sau bốc hàng; nhiệt độ xe lạnh; danh sách người phê duyệt sửa phiếu; bao hạt còn dư tại hợp tác xã; camera khu bốc xếp trong ba ngày quanh thời điểm xuất kho.

Cô không viết “có người tráo”. Cô chỉ viết: “Đề nghị không chỉnh sửa, xóa, thay thế, tiêu hủy hoặc hợp nhất dữ liệu cho đến khi có đối chiếu độc lập. Mọi thao tác sau thời điểm nhận văn bản cần ghi người thực hiện, thời gian và lý do.”

Trước khi gửi, Vãn Ninh gọi cho Mạnh Thu Cầm.

“Chị còn giữ bao và hạt dư không?”

“Còn. Dân giận lắm, nhưng tôi đã khóa trong kho hợp tác xã.”

“Xin chị đừng tự mở thêm bao để thử. Nếu cần di chuyển, ghi giờ, người chứng kiến, chụp ảnh niêm lại. Em sẽ gửi mẫu biên bản.”

Thu Cầm thở dài.

“Cô đang tự cứu mình hay cứu chúng tôi?”

Vãn Ninh nhìn màn hình, nơi tên DH-417 sáng lạnh giữa văn bản.

“Nếu chuỗi chứng cứ đứt, sẽ không cứu được ai.”

Chiều muộn, cô nhận cuộc gọi từ Cố Trạch Viễn.

“Anh nghe nói em gửi yêu cầu preservation cho cả ban phân bổ.”

“Đúng.”

“Em có biết việc đó sẽ làm mọi bên khó chịu không?”

“Em biết.”

“Vãn Ninh, lúc này anh cũng bị gọi lên giải trình vì hồ sơ vay mùa vụ. Em càng làm lớn, người ta càng nghĩ em đẩy trách nhiệm.”

Cô im lặng vài giây.

“Em không đẩy trách nhiệm. Em giữ nguyên hiện trường giấy tờ.”

Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng thở nặng.

“Anh mong em cân nhắc gia đình nữa.”

“Em đang cân nhắc. Vì nếu em ký vào một lời giải thích sai, cả đời sau mình cũng sống trên nó.”

Trạch Viễn không nói thêm.

Tối đó, trung tâm gửi email trả lời rất ngắn: “Đã nhận yêu cầu, sẽ xử lý theo thẩm quyền.” Ban phân bổ không phản hồi. Đơn vị vận chuyển chỉ tự động báo thư đến.

Vãn Ninh in tất cả ra giấy, kẹp cùng biên nhận niêm phong và bản sao sổ tay. Cô đánh số từng tờ, bỏ vào túi chống ẩm, rồi dán nhãn ngày giờ.

Ngoài cửa sổ, thành phố huyện chìm trong gió khô. Trên mạng, tên cô vẫn bị mắng dưới các bài đăng về ruộng không mọc. Vãn Ninh không mở ra đọc nữa. Cô ngồi dưới ngọn đèn bàn, kiểm lại từng mã niêm phong một lần cuối.

Cô chưa chứng minh được điều gì.

Nhưng từ đêm đó, những thứ có thể chứng minh sự thật không còn nằm rời rạc trong trí nhớ của một người bị đình chỉ.
