PHẦN 7

Sáng hôm sau, Kỷ Thanh Lam không đưa Tống Vãn Ninh đến phòng thí nghiệm nữa mà đến bến cân phía đông huyện, nơi mọi xe chở giống cứu hạn đều phải qua trước khi vào tuyến phân phối.

Người quản lý bến cân là một phụ nữ trung niên họ Lưu. Bà nhìn giấy yêu cầu bảo toàn do Thanh Lam gửi từ tối trước, rồi nhìn Vãn Ninh đứng lùi sau nửa bước.

“Tôi chỉ cung cấp bản sao theo phạm vi ghi trong văn bản,” bà Lưu nói. “Phiếu cân gốc vẫn lưu tại bến, không ai mang đi.”

“Đúng,” Thanh Lam đáp. “Chúng tôi cần niêm bản sao chứng thực, kèm ảnh sổ giao ca và trạng thái máy cân ngày đó. Không yêu cầu bà kết luận gì.”

Bà Lưu có vẻ nhẹ đi. Bà mở tủ sắt lấy tập phiếu của tuần xảy ra phân phối. Mỗi phiếu có biển số xe, giờ vào, giờ ra, khối lượng bì, khối lượng hàng, chữ ký tài xế và dấu điện tử của cân. Thanh Lam bật ghi hình, đọc từng mã lô liên quan DH-417 và các chuyến cùng ngày.

Vãn Ninh nhìn những con số lạnh lùng. Có xe chở vào kho, có xe rời kho, có chênh lệch khối lượng được ghi theo pallet. Cô không dám nghĩ xa hơn. Thanh Lam đã dặn: hôm nay chỉ giữ lại sự tồn tại của giấy cân, không ghép thành câu chuyện.

Bà Lưu in bản sao từ hệ thống, đóng dấu “trích từ cơ sở dữ liệu bến cân”, rồi ký vào biên bản. Thanh Lam chụp ảnh màn hình thời gian máy cân, số hiệu thiết bị, nhật ký bảo trì gần nhất. Một phong bì niêm phong được dán ngay tại quầy. Mép tem có chữ ký của bà Lưu, Thanh Lam và một nhân viên trực ca.

Rời bến cân, họ đến công ty vận tải từng điều xe lạnh cho trung tâm giống. Giám đốc trực ban ban đầu cau mặt.

“Chúng tôi không muốn dính tranh chấp. Xe chạy theo lệnh, nhiệt độ tự ghi, tài xế không biết trong thùng là gì ngoài bao giống.”

Thanh Lam đặt văn bản xuống.

“Chính vì vậy dữ liệu của ông độc lập. Chúng tôi không hỏi tài xế có biết hay không. Chỉ xin bảo toàn log nhiệt độ thùng xe, niêm phong bản xuất và ghi rõ nguồn.”

Sau mười phút gọi điện cho pháp chế, ông đồng ý. Một kỹ thuật viên dẫn họ vào phòng điều hành. Trên màn hình hiện lịch sử các xe lạnh: nhiệt độ thùng, thời điểm mở cửa, thời gian dừng, tọa độ trạm nghỉ. Kỹ thuật viên xuất dữ liệu của ba xe trong khoảng hai ngày liên quan, chép vào USB mới, in biểu đồ nhiệt độ và bảng sự kiện cửa thùng.

“Không chỉnh sửa được sau khi xuất chứ?” Thanh Lam hỏi.

“Bản gốc nằm trên máy chủ nhà cung cấp thiết bị,” kỹ thuật viên đáp. “Chúng tôi chỉ xuất báo cáo. Muốn xác minh sâu phải liên hệ hãng.”

“Vậy biên bản sẽ ghi đúng như vậy.”

Vãn Ninh ký với tư cách người chứng kiến, không phải người nhận. Bàn tay cô hơi run. Điện thoại trong túi đã rung nhiều lần. Khi ra hành lang, cô mới mở ra. Tin nhắn của chủ nhà: tiền thuê tháng này đã quá hạn ba ngày. Tin nhắn của mẹ: “Trạch Viễn nói con bị đình chỉ thật à? Nhà mình có cần trả khoản vay trước không?”

Cô tắt màn hình, nhưng Thanh Lam đã thấy sắc mặt cô đổi.

“Nếu cần nghỉ, chúng ta dừng.”

“Không,” Vãn Ninh nói. “Còn lịch kho.”

Kho lạnh khu C nằm sau trung tâm giống, nơi cô từng ra vào bằng thẻ nhân viên. Hôm nay bảo vệ yêu cầu cô đứng ngoài cổng phụ. Thanh Lam vào trong cùng cán bộ lưu trữ do kho chỉ định. Vãn Ninh ngồi trên ghế nhựa dưới mái hiên, nghe tiếng xe nâng vọng ra từng đợt.

Nửa giờ sau, Thanh Lam trở lại với một tập bản sao: lịch đặt kho, sổ giao ca, danh sách ca trực, phiếu yêu cầu xuất nhập và biên bản kiểm kê pallet theo ngày. Tất cả được đóng trong túi niêm phong trong suốt.

“Kho chỉ đồng ý giao bản sao hành chính,” Thanh Lam nói. “Họ từ chối bình luận về nội dung. Nhưng đã ký xác nhận thời điểm trích và người trích.”

Vãn Ninh nhìn qua lớp nhựa, thấy những ô ngày tháng, mã cửa, mã kệ, tên ca. Chúng không trả lời cô vô tội hay không. Chúng chỉ nói rằng vào những ngày ấy, kho có lịch, có người trực, có phiếu ra vào, và hiện tại các bản sao đã được giữ lại.

Buổi chiều, khi cô về căn hộ thuê, Cố Trạch Viễn đang đứng trước cửa. Áo sơ mi trắng của anh nhăn ở khuỷu tay, cà vạt xám nới lỏng.

“Mẹ em gọi cho anh,” anh nói. “Bên ngân hàng cũng hỏi về khoản vay mua xe của em. Nếu chuyện này kéo dài, hồ sơ tín dụng của chúng ta bị ảnh hưởng.”

“Em biết.”

“Em có biết trung tâm đã gửi thông báo nội bộ không? Họ nói em đang bị điều tra trách nhiệm chuyên môn. Đồng nghiệp của anh đều đọc được.”

Vãn Ninh đặt túi hồ sơ xuống rất nhẹ.

“Em không yêu cầu anh đứng ra nói thay.”

“Nhưng anh là chồng em.” Giọng Trạch Viễn thấp xuống. “Mỗi ngày em đi gặp luật sư, gặp người này người kia, còn anh phải trả lời gia đình hai bên. Ba anh hỏi có nên tách tài chính tạm thời không.”

Căn phòng yên lặng đến mức nghe rõ tiếng tủ lạnh chạy.

Vãn Ninh hỏi:

“Anh nghĩ sao?”

Trạch Viễn tránh mắt cô.

“Anh nghĩ em nên cân nhắc nhận lỗi quy trình, xin xử lý nhẹ. Nếu cứ kéo chứng cứ ra, người ta sẽ nói em chống đối.”

Câu ấy không lớn, nhưng rơi rất nặng.

Vãn Ninh ngồi xuống ghế. Cô nhớ những khay hạt đang nằm trong tủ ươm, nhớ USB RFID trong hộp niêm, nhớ phiếu cân và log nhiệt độ vừa được bảo toàn. Tất cả đều chưa kết luận. Chỉ có đời sống của cô thì đã bắt đầu bị kết luận thay.

“Em không nhận điều em chưa làm,” cô nói.

Trạch Viễn nhìn cô rất lâu.

“Vậy ít nhất đừng kéo anh vào.”

Anh để lại một phong bì trên bàn. Bên trong là bảng kê chi tiêu chung và đề nghị tạm chia riêng tài khoản.

Vãn Ninh không mở ngay. Ngoài cửa sổ, trời tối nhanh. Điện thoại lại rung, lần này là Thu Cầm gửi ảnh ruộng trống sau trận gió nóng.

Vãn Ninh đặt phong bì gia đình cạnh bản sao niêm phong của phiếu cân. Một bên là đời riêng đang nứt ra, một bên là những chứng cứ vẫn phải được giữ nguyên.

Cô ngồi rất lâu, rồi nhắn cho Thanh Lam: “Tài liệu hôm nay đã cất trong ngăn khóa. Mai tôi sẽ mang biên nhận đến văn phòng.”

Không có câu nào đủ để làm cô nhẹ hơn. Nhưng ít nhất, thêm ba nguồn dữ liệu đã sống sót qua một ngày nữa.
