PHẦN 10

Ba ngày sau buổi rà soát, Kỷ Thanh Lam gửi yêu cầu đối chiếu bổ sung về “cửa sổ kho lạnh” trong khoảng từ lúc lô DH-417 rời khu lưu mẫu đến lúc xe lạnh niêm chì ra cổng. Yêu cầu chỉ nêu kiểm tra quy trình, không nêu nghi vấn cá nhân.

Phòng nông nghiệp đồng ý cho một phiên kỹ thuật hẹp. Người tham dự ít hơn lần trước: Thanh Lam, Tống Vãn Ninh, Trình Dịch Phong, đại diện kho lạnh, bến cân, vận tải, trung tâm giống và ban phân bổ. Chủ tọa nhắc lại:

“Chỉ khóa dòng thời gian và cơ chế có thể xảy ra. Không kết luận thủ phạm.”

Dịch Phong đặt ba bảng dữ liệu lên màn hình: log RFID, lịch mở cửa kho lạnh, và phiếu cân xe số 08. Anh nói chậm, từng mốc một.

“Lô kiểm định gốc DH-417 có tám pallet, mã pallet kết thúc từ P01 đến P08. Theo lịch kho, ngày mười bốn, 8 giờ 20, tám pallet được chuyển từ khu kiểm định sang kho lạnh số 2, chờ phân phối. 9 giờ 05, hệ thống ghi cửa kho mở lần một, xe nâng vào.”

Đại diện kho nói:

“Đó là ca chuẩn bị xuất hàng.”

Dịch Phong gật đầu.

“Đúng. Nếu chỉ có lần này thì không có vấn đề. Nhưng 9 giờ 32, cửa kho mở lần hai trong bảy phút. Lịch thao tác ghi ‘điều chỉnh vị trí pallet do kẹt lối’. Sau lần này, đầu đọc RFID cổng trong ghi nhận P03, P04, P05 đi qua vùng đọc, nhưng không có lệnh xuất tương ứng.”

Lục Khải Thành hơi nghiêng người.

“RFID trong kho lạnh hay nhiễu. Pallet đặt sát nhau có thể đọc chồng.”

“Có thể,” Dịch Phong đáp. “Vì vậy tôi không dùng một nguồn.”

Anh chuyển sang bảng bến cân.

“Xe số 08 vào bến 10 giờ 18, khối lượng rỗng đã có hồ sơ ngày trước. Khi ra cổng 10 giờ 47, khối lượng hàng thấp hơn dự kiến của tám pallet DH-417 khoảng một trăm tám mươi sáu ký.”

Đại diện vận tải cau mày.

“Sai số cân?”

Bà Lưu từ bến cân mở sổ xác nhận.

“Sai số thiết bị trong giới hạn mười ký. Một trăm tám mươi sáu ký không phải sai số bình thường. Nhưng lúc đó phiếu ghi đủ tám pallet theo giấy xuất kho.”

Thanh Lam hỏi:

“Có lô nào cùng ngày có khối lượng lệch ngược lại không?”

Dịch Phong bấm sang trang kế tiếp.

“Có. Xe số 11, nhận lô dự phòng DH-417B để đưa về kho trung chuyển huyện dưới, vào 11 giờ 06. Khi ra, khối lượng cao hơn dự kiến một trăm bảy mươi chín ký. Phiếu hàng lại ghi sáu pallet, nhưng RFID cổng ngoài chỉ đọc ổn định năm pallet có mã B. Một tín hiệu mã DH-417-P04 xuất hiện bốn giây rồi mất.”

Phòng họp im hẳn.

Vãn Ninh nhìn vào dòng P04. Đó là một trong những pallet thuộc lô cô từng kiểm định, có mẫu niêm phong đối ứng trong tủ lưu. Tim cô đập mạnh, nhưng cô không nói.

Dịch Phong tiếp tục:

“Điểm thứ ba là mã lô trên bao. Ảnh bao còn lại tại hợp tác xã cho thấy nhãn in DH-417, số đợt phân phối đúng. Nhưng kiểu mực và khoảng cách mã QR khác với nhãn chụp trong ngày đóng gói ban đầu. Tôi đã nhờ nhà in xác nhận: cùng mẫu thiết kế, nhưng không cùng lượt in.”

Đại diện trung tâm giống lập tức phản đối.

“Nhãn phụ có thể in bổ sung khi bao rách hoặc ẩm.”

Thanh Lam quay sang chủ tọa.

“Xin ghi phản đối và ghi thêm: hiện chưa có biên bản thay nhãn bổ sung trong hồ sơ xuất kho.”

Chủ tọa cho thư ký ghi.

Hàn Tố Quyên, từ đầu vẫn im lặng, hỏi một câu rất gọn:

“Anh đang nói có việc đổi pallet?”

Dịch Phong nhìn lên màn hình, rồi nhìn chủ tọa.

“Tôi nói dữ liệu phù hợp với một cơ chế: trong khoảng 9 giờ 32 đến 9 giờ 39, một phần pallet trong kho lạnh số 2 được dịch chuyển khỏi tuyến xuất chuẩn; sau đó mã lô DH-417 được dùng trên bao hoặc phiếu của một nhóm hàng khác. Cơ chế này giải thích được bốn điểm: mẫu niêm phong vẫn đạt, hạt phân phối khác đặc tính, khối lượng hai xe lệch đối ứng, và tín hiệu RFID P04 xuất hiện bất thường ở tuyến xe 11.”

“Có chứng minh ai làm không?” Lục Khải Thành hỏi ngay.

“Không,” Dịch Phong đáp. “Bản sao tôi nhận chỉ là read-only từ hệ thống RFID. Nó khóa mốc và thiết bị đọc, không tự khóa danh tính người thao tác. Muốn xác định người vận hành cần đối chiếu access card, camera, token phê duyệt xuất kho và lịch nhân sự.”

Thanh Lam nhìn chủ tọa.

“Chúng tôi đề nghị bảo toàn ngay bốn nhóm đó, theo cùng quy trình custody: bản sao thẻ ra vào kho, camera hành lang kho lạnh, token phê duyệt điều chỉnh phiếu, và lịch họp hoặc lịch trực của người có quyền điều phối.”

Đại diện trung tâm giống nói camera chỉ lưu mười lăm ngày. Dịch Phong đáp hôm nay là ngày thứ mười bốn tính từ ca xuất hàng. Câu ấy khiến không ai còn có thể trì hoãn mà không để lại dấu vết trên biên bản.

Chủ tọa ký lệnh niêm phong dữ liệu tại chỗ. Hai quan sát viên được chỉ định đi cùng nhân viên kỹ thuật sao lưu. Thanh Lam yêu cầu mỗi ổ sao lưu có mã hash, thời gian, người nhận và chữ ký chéo.

Vãn Ninh ngồi yên đến khi thư ký đọc lại kết luận phạm vi hẹp: “Có dấu hiệu đổi tuyến pallet trong cửa sổ kho lạnh và tái sử dụng mã lô DH-417 trên nhóm hàng không trùng đặc tính với mẫu kiểm định gốc. Chưa xác định cá nhân chịu trách nhiệm.”

Câu cuối không làm cô thất vọng. Ngược lại, nó giữ cho mọi thứ đứng đúng chỗ. Cô đã bị kết tội quá nhanh; cô không muốn một người khác bị gọi tên bằng suy đoán.

Ra khỏi phòng, Thu Cầm gọi đến. Thanh Lam bật loa sau khi xin phép.

“Có tin gì cho bà con không?” Thu Cầm hỏi.

Vãn Ninh nhìn sân trung tâm giống, nơi xe nâng vẫn chạy sau hàng rào.

“Có,” cô nói. “Đã tìm thấy cách lô hàng có thể bị đổi. Nhưng chưa được nói ai làm. Cô bảo mọi người tiếp tục giữ bao, ảnh ruộng và giấy nhận. Đừng bỏ gì cả.”

Đầu dây bên kia im vài giây.

“Vậy là giấy kiểm định của cô không tự nhiên biến thành hạt chết?”

“Vâng. Ít nhất hôm nay, dòng thời gian đã nói vậy.”

Vãn Ninh tắt máy. Trạch Viễn đứng bên kia sân, nghe được một phần, nhưng vẫn không bước tới. Lần này cô cũng không chờ. Cô đi theo Thanh Lam về phía kho dữ liệu, nơi những cánh cửa vừa bị buộc phải mở trước khi kịp quên.
