Ở hợp tác xã, tin đình chỉ lan nhanh hơn xe chở nước. Người ta không còn gọi Vãn Ninh là cô kiểm định nữa, chỉ nói “người đã ký tờ giấy đó” bằng giọng mệt và khô. Có hộ xé bản photo chứng nhận khỏi vách bếp, không vì hiểu đúng sai, mà vì nhìn nó thấy nhói. Cùng lúc, chủ nhà báo đã có người đặt cọc nếu cô không thanh toán trước chiều thứ sáu; phụ cấp bị giữ khiến ví cô chỉ còn đủ vài ngày cơm và tiền xe. Vãn Ninh ngồi trước vali mở nắp, nghe tiếng Trạch Viễn kéo khóa túi ở phòng ngoài. Bản tường trình của anh nằm trên bàn như một cánh cửa khép thêm lần nữa: không buộc tội, nhưng đủ làm mọi lời tự vệ của cô trở nên yếu đi.
