PHẦN 12

Mười ngày sau, hội đồng kỷ luật mở phiên công khai trong cùng tòa nhà phòng nông nghiệp. Lần này, Tống Vãn Ninh được mời với tư cách người bị ảnh hưởng bởi quyết định đình chỉ sai, không phải người bị chất vấn.

Kỷ Thanh Lam ngồi bên cạnh cô, trước mặt là bản mục lục chứng cứ. Trình Dịch Phong chỉ tham dự phần xác nhận dữ liệu. Giáo sư Tạ Minh Triết nộp báo cáo thử nảy mầm mù đã hoàn tất: mẫu niêm phong DH-417 đạt chuẩn, mẫu phân phối không đạt và khác đặc tính sinh lý. Mạnh Thu Cầm mang theo sổ thiệt hại của hợp tác xã: diện tích phải gieo lại, tiền thuê máy bơm, số hộ vay thêm trong vụ hạn.

Chủ tọa đọc từng nhóm bằng chứng, không thêm cảm xúc: mẫu niêm phong, log RFID, thử nảy mầm mù, phiếu cân và token phê duyệt. Đại diện thanh tra thông báo Lục Khải Thành và Hàn Tố Quyên bị tạm đình chỉ chức vụ để điều tra trách nhiệm quản lý, vận hành và phê duyệt sai lệch hồ sơ. Mọi phản đối của họ được ghi vào biên bản, nhưng quyết định tách trách nhiệm của Vãn Ninh khỏi vụ tráo lô được thông qua ngay tại phiên.

Khi nghe câu “hủy bỏ quyết định đình chỉ đối với Tống Vãn Ninh”, cô không khóc. Cô chỉ cúi đầu ký nhận. Bàn tay vẫn run, nhưng chữ ký thẳng.

Thanh Lam nói rõ thêm:

“Đề nghị ghi phục hồi hồ sơ nghề nghiệp, gỡ thông báo quy trách nhiệm trên cổng nội bộ, và gửi văn bản đính chính đến các hợp tác xã đã nhận thông báo trước đó.”

Chủ tọa đồng ý. Văn bản được in tại chỗ. Vãn Ninh đọc từng dòng trước khi ký nhận bản sao. Không có lời xin lỗi dài. Nhưng tên cô không còn đứng cạnh chữ tráo mẫu.

Buổi chiều, cuộc họp bồi hoàn cho nông dân diễn ra ở hội trường huyện. Thu Cầm đứng lên trước, giọng khàn vì nhiều ngày đi từng ruộng.

“Bà con không cần bài phát biểu. Chúng tôi cần lịch nhận giống thay thế, tiền bù phần gieo lại, và gia hạn khoản vay mùa hạn.”

Đại diện quỹ cứu hạn công bố gói hỗ trợ: cấp lại hạt giống đạt chuẩn từ nguồn đã kiểm định độc lập, bồi hoàn chi phí gieo lại theo diện tích xác minh, miễn lãi ba tháng cho các khoản vay vật tư, và lập đường dây tiếp nhận hồ sơ bị thiếu giấy. Trạch Viễn, với tư cách cán bộ tín dụng, chỉ trình bày phần gia hạn. Anh nói ngắn, không nhìn Vãn Ninh quá lâu.

Một nông dân hỏi:

“Lần sau ai đảm bảo hạt không bị đổi nữa?”

Vãn Ninh được mời trả lời. Cô đứng dậy, mặc áo phòng thí nghiệm màu xanh xám đã được trả lại.

“Không ai được bảo đảm bằng lời nói nữa. Từ vụ sau, mỗi lô cứu hạn phải có truy xuất đa bên: mẫu niêm phong do phòng kiểm định giữ một phần, hợp tác xã giữ một phần; RFID kho lạnh mở quyền xem cho đại diện nông dân; phiếu cân tự động gửi song song cho bến cân, phòng nông nghiệp và hợp tác xã; mọi sửa phiếu sau khi khóa kế hoạch phải có hai cấp phê duyệt và lý do công khai trong vòng hai mươi bốn giờ.”

Thanh Lam bổ sung điều khoản custody: mọi bản sao dữ liệu có mã hash, người nhận, thời điểm nhận, và không được sửa đè. Minh Triết nhận giám sát ngẫu nhiên các thử nảy mầm mù trong ba vụ đầu. Dịch Phong đề xuất bảng cảnh báo lệch tải tự động, nếu quá ngưỡng thì xe không được rời cổng trước khi có biên bản ba bên.

Thu Cầm nhìn quanh hội trường.

“Vậy hợp tác xã chúng tôi có quyền giữ mẫu?”

“Có,” Vãn Ninh đáp. “Và có quyền yêu cầu đối chiếu khi ruộng không phản ứng đúng với hồ sơ giống.”

Tiếng bàn tán lần này không gay gắt như trước. Nó giống tiếng người bắt đầu tính lại mùa vụ.

Sau cuộc họp, Vãn Ninh cùng Thu Cầm đến ba hộ thiệt hại nặng nhất. Cô không mang theo lời an ủi chung chung. Cô ghi lại lịch cấp giống, số tiền bồi hoàn, ngày ngân hàng hẹn ký gia hạn. Ở một ruộng đã phải cày bỏ, mầm mới từ khay thử của Minh Triết được đặt xuống đất như một cam kết nhỏ. Thu Cầm nói:

“Cô quay lại nghề rồi thì đừng biến mất.”

Vãn Ninh đáp:

“Tôi sẽ quay lại, nhưng quy trình phải đứng trước mặt tôi. Không ai được bắt một người làm bằng chứng thay cho hệ thống nữa.”

Tối đó, cô về căn nhà thuê. Trạch Viễn chờ dưới cầu thang, tay cầm một phong bì. Bên trong là bản tường trình bổ sung của anh gửi cơ quan tín dụng, thừa nhận bản tường trình trước đã dựa trên thông báo một chiều và gây bất lợi cho cô.

“Anh không xin em quên,” anh nói. “Anh chỉ muốn sửa phần anh có thể sửa.”

Vãn Ninh nhận bản sao, đọc hết rồi gấp lại.

“Cảm ơn anh vì đã sửa hồ sơ. Còn chúng ta, em chưa thể quay về.”

Trạch Viễn im lặng rất lâu, rồi gật đầu.

“Anh hiểu. Anh sẽ tiếp tục ở chỗ cũ. Nếu em cần giấy tờ khoản vay cho bà con, cứ gửi qua cơ quan.”

“Được.”

Không có cái ôm. Không có lời hứa bắt đầu lại ngay. Anh đi về phía bãi xe, còn cô lên cầu thang một mình.

Trong phòng, áo phòng thí nghiệm treo cạnh túi niêm phong đã rỗng. Vãn Ninh đặt kính lúp hạt lên bàn, mở lịch làm việc mới. Dòng đầu tiên là buổi đào tạo truy xuất cho hợp tác xã thung lũng.

Đợt chi trả đầu tiên không diễn ra trong tiếng vỗ tay, mà trong căn phòng kế toán hợp tác xã, nơi từng hộ lần lượt đối chiếu diện tích, hóa đơn thuê máy và giấy vay vật tư với bảng xác minh của Thu Cầm. Vãn Ninh ngồi ở bàn bên cạnh, không ký thay ai, chỉ giải thích vì sao khoản nào được bù ngay, khoản nào cần bổ sung giấy để tránh lặp lại một quyết định tùy tiện khác. Khi một cụ già nhận phiếu cấp giống mới, bà nhìn áo phòng thí nghiệm của cô rồi nói nhỏ: “Lần này chúng tôi giữ một túi mẫu thật chứ?” Vãn Ninh gật đầu, đặt con dấu niêm phong vào tay cán bộ hợp tác xã trước mặt đại diện phòng nông nghiệp và bến cân. Buổi tập huấn sau đó kéo dài hơn dự kiến: nông dân học cách quét mã RFID chỉ đọc, xem phiếu cân gửi song song, ghi nhận nhiệt độ xe và yêu cầu đối chiếu nếu ruộng phản ứng bất thường. Minh Triết mang khay nảy mầm làm mẫu, Thanh Lam nhắc từng người rằng quyền kiểm tra không phải đặc ân mà là một phần của quy trình. Cuối ngày, Trạch Viễn chuyển qua cơ quan danh sách các khoản vay đã được gia hạn, kèm ghi chú không thu phí phạt. Anh và Vãn Ninh chỉ trao đổi bằng email công vụ. Tối về, cô thấy tin nhắn của anh hỏi liệu biểu mẫu mới có còn thiếu cột nào. Cô trả lời ngắn: “Đủ cho đợt này.” Rồi đặt điện thoại xuống, để khoảng cách ấy yên ở đúng chỗ của nó.

Cô tắt đèn muộn. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn khô nóng, nhưng trong khay nhỏ bên bậu cửa, những mầm xanh từ mẫu niêm phong đã dựng thẳng. Lần này, chúng không còn phải chứng minh một mình.
