PHẦN 3

Tiếng bước chân ngoài cửa tầng hầm dừng đủ lâu để cả ba người cùng nín thở. Cảnh Hoài tắt màn hình máy ghi mới, chỉ để đèn báo nhỏ úp xuống lòng bàn tay. Gia Mẫn kéo bản chụp biên bản nhận vào giữa tập hồ sơ, như thể một tờ giấy mỏng cũng có thể bị nhìn xuyên qua cánh cửa sắt. Nhược Lam đứng dậy, nhưng Cảnh Hoài lắc đầu, đặt một ngón tay lên môi rồi chỉ vào camera an ninh cũ ở góc trần.

Camera ấy không còn nối về trung tâm, anh nói bằng khẩu hình chậm, nhưng còn thẻ lưu cục bộ.

Nhược Lam hiểu. Nếu ai đó vào, họ cần biết trước mình đang có thêm một mắt chứng kiến, dù mắt ấy đã mờ.

Bên ngoài, một tiếng kim loại khẽ chạm vào ổ khóa. Không phải tiếng phá cửa. Giống tiếng ai đó thử xem cửa có khóa không. Sau đó là hai nhịp giày lùi lại, rồi im. Mưa nuốt phần còn lại.

Gia Mẫn thở ra trước. “Tôi ghi nhận: lúc hai mươi mốt giờ mười bảy, có tiếng bước chân và tiếp xúc với cửa tầng hầm. Không nhận diện được người.”

“Ghi thêm: không mở cửa, không đối thoại, không suy đoán,” Nhược Lam nói.

Cảnh Hoài nhìn cô lâu hơn một giây, rồi bật lại máy ghi. “Tốt. Bây giờ cô thuật lại từ lúc nhận tài liệu.”

Nhược Lam kể chậm, hai bàn tay đặt trên mặt bàn để tự giữ mình khỏi vô thức ký theo trí nhớ. Cô nói về phong bì màu xám, dấu sáp đỏ, trợ lý trường quay đưa qua khi đồng hồ treo tường chỉ gần mười tám giờ ba mươi, ánh đèn trường quay đã nóng, tai nghe của người dẫn chương trình bị rè, và màn hình prompter lùi một nhịp trước câu ranh giới sơ tán. Cô dừng ở mỗi chi tiết không chắc, tự sửa từ “chắc chắn” thành “tôi nhớ là”, từ “bị đổi” thành “khác với điều tôi đã chuẩn bị ký theo tài liệu trên tay”.

Gia Mẫn gõ stenotype đều đều. Thỉnh thoảng cô ngắt lời: “Ai đứng bên trái cô lúc đó?” hoặc “Cô nhìn thấy mã phong bì trước hay sau khi bóc dấu sáp?” Không câu hỏi nào cho phép Nhược Lam đi xa hơn mắt mình.

Điện thoại Phó Dục An gọi đến khi Cảnh Hoài đang đối chiếu mốc trên bản sao làm việc của timecode với đoạn phát sóng toàn vẹn lấy từ máy ghi hiện trường. Nhược Lam bật loa ngoài, đặt máy giữa bàn.

“Tôi đang ở hội quán,” giọng ông khàn vì nói quá nhiều. “Có ba gia đình Đông Dự vừa gửi video. Không phải đoạn cắt của đài. Họ quay màn hình tivi nhà họ, có cả đồng hồ treo tường và tiếng trẻ con khóc phía sau.”

“Bác đừng gửi qua nhóm chung,” Nhược Lam nói ngay. “Xin giữ nguyên file trong máy gốc. Ghi lại ai quay, lúc nào, bằng thiết bị gì, đã gửi cho ai. Nếu cần chuyển, chuyển một bản sao, không xóa bản đầu.”

“Tôi biết.” Ông im một chút. “Họ không gửi để cứu cô. Họ gửi vì họ bảo mình đã nhìn thấy tay cô ký như vậy.”

Nhược Lam nhắm mắt. Câu ấy không nhẹ đi chút nào. “Như vậy là thế nào, bác?”

Phó Dục An không trả lời bằng lời ngay. Có tiếng xôn xao, rồi tiếng một phụ nữ lớn tuổi ở xa yêu cầu ai đó đứng thẳng vào khung hình. Một tin nhắn video hiện lên. Nhược Lam không mở ngay; cô nhìn Gia Mẫn. Gia Mẫn gật, đưa điện thoại thứ hai quay lại toàn bộ thao tác: thời điểm nhận, tên người gửi, trạng thái file chưa tải về hết.

Trong video đầu tiên, một người đàn ông khiếm thính tóc bạc đứng trước tivi đã tắt, mặt đỏ vì giận. Ông không nói. Ông ký lại câu ông nhớ đã thấy trong bản tin: hướng bắc, cầu số ba, ranh giới tạm, không có Đông Dự. Động tác hơi khác phong cách của Nhược Lam, nhưng trật tự thông tin giống đến đau mắt.

Video thứ hai là một cô gái trẻ ở khu nhà tạm, vai quấn khăn, ký chậm hơn: người già, trẻ nhỏ, ưu tiên rời qua điểm tập kết phía tây; không có dấu chỉ địa danh Đông Dự. Cô quay sang mẹ mình, mẹ cô cũng ký lại, lúng túng nhưng cùng thiếu đúng một mảnh.

Video thứ ba làm căn phòng yên hẳn. Một thiếu niên đeo máy trợ thính một bên đứng cạnh cửa sổ mưa, mở lại bản quay bằng điện thoại của gia đình. Trên màn hình nhỏ trong tay cậu, Nhược Lam của buổi tối hiện lên, nét mặt căng, bàn tay chuyển câu. Cậu tạm dừng đúng khoảnh khắc cô khựng lại, rồi ký theo thứ tự mình đã xem. Không ai trong ba người ấy biết nhau, Phó Dục An nói. Hai người ở Đông Dự, một người đã sơ tán sang phường khác trước khi mạng sập.

Gia Mẫn ghi bằng giọng thấp: “Ba nguồn cộng đồng độc lập, chưa xác minh kỹ thuật, cùng tái hiện nội dung ký đã phát, không chứng minh nguyên nhân sai lệch.”

Cảnh Hoài kéo bản sao timecode lại gần, ngón tay dừng ở một mốc. “Có một điểm lạ.”

Nhược Lam nhìn anh.

“Không phải nguyên nhân. Chỉ là bất thường.” Anh xoay màn hình để camera của Gia Mẫn thấy trước khi họ nhìn rõ. “Mốc thời gian bản ghi hiện trường lệch vài khung so với nhãn xuất của đoạn trích đài vừa phát hành. Rất nhỏ. Có thể do quy trình xuất file, đồng bộ thiết bị, hoặc lỗi nhãn. Tôi không kết luận gì.”

“Ghi là anomaly,” Gia Mẫn nói. “Chưa đủ suy diễn.”

Điện thoại Nhược Lam rung liên tục. Một thông cáo mới của Đài Tinh Hải hiện trên màn hình: nhiều tài khoản đang phát tán “màn tái hiện ký hiệu có phối hợp”, gây nhiễu thông tin cứu trợ và kích động công chúng chống lại đài. Đài kêu gọi khán giả chỉ tin nguồn chính thức, tức đoạn trích họ đã cắt.

Phó Dục An đọc được cùng lúc. Qua loa, ông bật cười một tiếng khô khốc. “Họ gọi người chết hụt là đội quân tin giả.”

Nhược Lam nhìn ba video đang nằm nguyên trong thư mục tạm, nhìn bản chụp ĐP-KC-19B chưa đủ sức nói gì, nhìn mốc timecode lệch vài khung như một hạt cát trong mắt. Cô muốn giận đến mức mở cửa đi thẳng ra mưa. Nhưng Gia Mẫn đã ghi, Cảnh Hoài đã quay, và ngoài kia có người vừa thử ổ khóa.

“Bác Dục An,” cô nói, “xin bác bảo họ đừng quay thêm để tranh cãi. Chỉ giữ bản gốc, viết lại trí nhớ riêng, không xem video của nhau trước khi ghi.”

Cửa tầng hầm bỗng vang lên ba tiếng gõ rõ ràng, chậm rãi, đúng nhịp của người biết bên trong đang im lặng.
