PHẦN 5

Đèn tầng hầm bật lại sau gần một phút tối mỏng. Không ai nói ngay. Trên nền xi măng, vệt bụi nơi mảnh giấy vừa trượt qua vẫn còn như một đường chỉ xám, nhưng túi niêm phong đã nằm riêng trong hộp nhựa trong, cách xa bản sao timecode, điện thoại chứa video cộng đồng và sơ đồ route cũ.

Cảnh Hoài không mở cửa. Anh áp tai cách mặt kim loại vài phân, nghe hành lang rỗng, rồi lùi lại. “Không truy đuổi. Không tự tạo thêm sự kiện ngoài tầm ghi nhận.”

Gia Mẫn gật đầu, hai bàn tay vẫn đặt trên stenotype. “Ghi: sau khi nhận vật chứng giấy, nhóm không mở cửa, không tiếp xúc người bên ngoài, không xác định danh tính người để giấy.”

Nhược Lam đứng sau tủ hồ sơ, vai áo blazer xanh teal cọ vào mép sắt lạnh. Cô biết mình nên thấy an toàn vì quy trình đang giữ họ lại, nhưng chính sự sạch sẽ ấy cũng làm nỗi sợ có hình dạng rõ hơn. Ai đó biết họ ở đây. Ai đó biết họ đang nhìn vào Đông Dự, vào âm thanh, vào những thứ đáng lẽ chưa được gọi tên.

Cảnh Hoài quay sang camera cũ trên cao. “Bây giờ mới xử lý thẻ. Trước đó quay vị trí cửa, hộp vật chứng, bàn tài liệu.”

Anh đọc từng mốc giờ. Gia Mẫn đọc lại từng câu bằng giọng không cảm xúc, như thể ngôn ngữ cũng phải đeo găng. Nhược Lam đứng ngoài khung thao tác, nhìn anh trèo lên ghế nhựa, mở nắp đáy camera bằng tua vít từ hộp dụng cụ có niêm phong tạm. Không có cử chỉ thừa. Mỗi lần ngón tay anh chạm vào một cạnh nhựa, anh nói rõ: cạnh nào, lý do nào, có thấy dấu nứt hay không.

Thẻ nhớ nhỏ bật ra sau một tiếng tách khô. Cảnh Hoài không nhìn nó như nhìn câu trả lời. Anh đưa thẳng vào phong bì chống tĩnh điện, dán tem, ký tắt lên mép băng cùng Gia Mẫn. Nhược Lam được yêu cầu ký ở dòng chứng kiến, không ký dòng thu giữ. Cô làm theo. Nét bút của cô gọn nhưng hơi đậm ở cuối tên.

“Chưa xem nội dung,” Gia Mẫn đọc. “Chưa xác nhận camera còn hoạt động vào thời điểm sự kiện. Chưa xác nhận đồng hồ hệ thống. Chưa xác nhận góc quay. Thẻ chỉ vào custody với trạng thái vật mang dữ liệu tiềm năng.”

“Đủ,” Cảnh Hoài nói. “Ta rời khỏi đây.”

Họ không đi lối thang máy. Cảnh Hoài chọn cầu thang dịch vụ, vừa đi vừa giữ hộp vật chứng trước ngực. Nhược Lam đi sau anh hai bậc, Gia Mẫn cuối cùng, một tay ôm stenotype case màu tối, một tay giữ điện thoại đang ghi âm chú thích hành trình. Không ai nhắc lại câu trên mảnh giấy.

Lên tới sảnh phụ, Phó Dục An đã đợi gần máy bán nước hỏng. Ông mặc cardigan nâu, áo sơ mi trắng cài kín cổ, tay ôm bảng ký hiệu trống như ôm một tấm khiên không chữ. Khuôn mặt có nếp hiền của ông căng hơn mọi ngày. Khi thấy Nhược Lam, ông không hỏi trước bằng lời. Ông ký nhanh: An toàn không?

Nhược Lam ký lại: Chưa rõ. Có vật chứng. Cần người nhận độc lập.

Cảnh Hoài đặt hộp lên bàn bảo vệ bỏ trống, nhưng không buông tay khỏi nắp. “Chủ tịch Phó, ông có thể chứng kiến việc chuyển bản tốc ký độc lập và bản sao cue-sheet niêm phong vào custody của hội không?”

Phó Dục An nhìn Gia Mẫn trước. Gia Mẫn mở túi, lấy ra một phong bì cứng đã dán kín, trên mép có chữ ký của cô, giờ bắt đầu và giờ kết thúc phiên ghi. “Bản tốc ký stenotype độc lập từ lúc tôi tham gia đến hiện tại. Tôi giữ liên tục bên người. Chưa sao chép, chưa chỉnh sửa. Tôi giao một bản in hash mô tả và thiết bị lưu gốc trong túi niêm phong. Nội dung chỉ mở khi có ba bên chứng kiến.”

Sau đó Nhược Lam lấy từ ngăn trong túi xách một phong bì nhỏ hơn, đã cũ ở mép nhưng còn nguyên băng dán trong. Mặt ngoài có mã cue-sheet mà cô đã nhớ, cùng dấu lưu của bộ phận điều phối. “Đây không phải bản gốc phát sóng. Đây là bản sao cue-sheet được gửi cho phiên dịch viên chuẩn bị khung ký hiệu, tôi giữ kín từ sau buổi đó. Tôi chưa mở lại từ khi niêm phong cá nhân. Tôi không yêu cầu ai tin nó. Tôi chỉ yêu cầu ghi nó tồn tại trong chuỗi bảo quản mới từ thời điểm này.”

Cảnh Hoài nhìn cô. Trong mắt anh vẫn còn câu hỏi cũ, nhưng bàn tay anh đẩy mẫu biên nhận về phía Phó Dục An. “Ghi rõ: nguồn cá nhân, cần đối chiếu bản gốc lưu trữ, lệnh điều phối, prompter log, receipt log và log kỹ thuật. Không được dùng thay kết luận.”

Phó Dục An viết chậm trên bảng trống rồi ký vào biên nhận. Ông không nói được nhiều, nhưng từng nét bút có sức nặng của một tổ chức đã quá quen với việc bị yêu cầu chứng minh nỗi đau của mình nhiều lần. Gia Mẫn ký người giao. Cảnh Hoài ký người chứng kiến quy trình. Nhược Lam ký nguồn cung cấp bản sao, không ký xác thực nội dung.

Điện thoại của Phó Dục An rung khi tem niêm phong cuối cùng vừa ép xuống. Ông đọc, mặt đổi sắc. Rồi ông xoay màn hình cho họ xem.

Thông báo từ ban tài trợ thành phố: toàn bộ khoản hỗ trợ phụ đề cộng đồng, đào tạo phiên dịch khẩn cấp và thiết bị cảnh báo hình ảnh tạm thời bị đóng băng cho đến khi “nghi vấn giả mạo tài liệu và thao túng dư luận quanh sự cố Đông Dự” được làm rõ.

Ngay sau đó, điện thoại Nhược Lam sáng lên. Một thông cáo nội bộ ký tên Kỷ Minh Triết đã được gửi cho các trưởng bộ phận: đài “không công nhận bất kỳ transcript ngoài hệ thống hay cue-sheet không rõ nguồn gốc nào”, đồng thời cảnh báo nhân viên không phối hợp với “nhóm gây nhiễu bằng chứng”.

La Tuyết Nghi gọi đến đúng lúc ấy. Giọng bà qua loa nhỏ, kìm nén nhưng sắc: “Tôi vừa nhận lệnh đóng băng phối hợp cộng đồng. Ai đó đang đánh vào provenance trước khi chúng ta kịp đối chiếu log.”

Cảnh Hoài nhìn hộp vật chứng, rồi nhìn phong bì trong tay Phó Dục An. “Vậy từ giờ, thứ họ sợ không phải câu trả lời. Là chuỗi giao nhận sạch.”

Nhược Lam nhìn cánh cửa kính ngoài sảnh. Bên kia, một chiếc xe đen không bật đèn đỗ sát lề, kính sau tối như một ô trống chưa có phụ đề.
