PHẦN 7

Phong bì trắng không được mở trước mặt họ. Người cố vấn Minh Trạch chỉ kẹp nó vào tập hồ sơ màu xám khi thấy La Tuyết Nghi nhìn sang, động tác bình thản đến mức giống một phần của thủ tục. Kỷ Minh Triết quay lưng trước, để lại mùi nước hoa gỗ lạnh và câu nói còn treo trong hành lang: “Hệ thống mất niềm tin thì người trong hệ thống không thể tự kiểm định chính mình.”

Nhược Lam không đáp. Điều kiện stay ba ngày nằm trong đầu cô như một vạch phấn: không phát ngôn công khai, không tiếp xúc riêng, không mở vật chứng ngoài quy trình. Chỉ cần bước lệch một ngón tay, họ sẽ biến cô từ người liên quan có quyền đối chiếu thành người bị loại khỏi hồ sơ.

La Tuyết Nghi đưa họ vào phòng chờ phụ, yêu cầu thư ký ủy ban bật ghi âm biên bản trước khi nói tiếp. “Từ giờ, mọi câu đều có nguồn. Không ai nhắc đến bản sao cue-sheet của cô Thẩm nếu không nói rõ nó đang nằm trong két hội, chưa mở, chưa dùng làm căn cứ cho wording sáng nay.”

Gia Mẫn đặt máy stenotype lên bàn, áo khoác vàng mù tạt còn vương hơi mưa ngoài phố. “Tôi ghi nguyên văn. Nguồn xác nhận câu Đông Dự là bản âm hình chính thức đóng gói phục vụ hội đồng và transcript nội bộ của đài, phát công khai trong phiên họp. Không phải tài liệu cá nhân của cô Thẩm.”

Cảnh Hoài kiểm tra máy ghi timecode, giọng thấp nhưng rõ. “Cũng cần ghi thêm: chưa có metadata, chưa có prompter log, chưa mở cue-sheet gốc, chưa mở receipt log đầy đủ. Bất kỳ cáo buộc nào nói chúng ta dùng tài liệu cá nhân để đưa vào quy trình công đều đang bỏ qua chuỗi nguồn vừa được đọc trước hội đồng.”

Phó Dục An ngồi ở đầu bàn, chiếc cardigan nâu làm ông trông nhỏ hơn giữa phòng hành chính sáng trắng. Ông viết lên bảng ký hiệu trống rồi xoay cho mọi người: Yêu cầu hội đồng nêu căn cứ của yêu cầu khẩn. Ai gửi, gửi lúc nào, kèm tài liệu gì, tài liệu đó đã vào hồ sơ bằng đường nào.

La Tuyết Nghi gật đầu, chuyển câu ấy thành văn bản chính thức. Nhưng trước khi bà kịp gửi, điện thoại của phòng chờ reo. Thư ký ủy ban nghe máy, mặt đổi sắc, rồi thông báo đường dây nóng cộng đồng về hỗ trợ sơ tán cho người khiếm thính sẽ tạm đóng từ mười tám giờ “để rà soát trách nhiệm và tránh hướng dẫn sai lệch tiếp diễn”.

Không ai nói trong vài giây. Với người ngoài, đó chỉ là một dòng vận hành. Với họ, đó là tiếng cửa kéo sập xuống trước những gia đình vẫn cần hỏi tuyến nào còn mở, trạm nào có phiên dịch, nơi nào nhận người dùng thiết bị cảnh báo rung.

Nhược Lam siết cổ tay áo blazer xanh teal. Cô không được đứng sóng, không được nói công khai, nhưng trong đầu vẫn hiện lên từng bàn tay hoảng loạn đã gọi vào đường dây ấy trong những đêm mưa. “Nếu hotline đóng, ai tiếp nhận yêu cầu tiếp cận?” cô hỏi, hướng vào biên bản chứ không hướng vào bất kỳ cá nhân nào.

La Tuyết Nghi trả lời chậm. “Theo thông báo tạm thời, các cuộc gọi sẽ được chuyển về tổng đài chung của thành phố. Không có cam kết phiên dịch ký hiệu trực tiếp.”

Cảnh Hoài nhìn đồng hồ bạc trên cổ tay Nhược Lam, rồi nhìn máy ghi của mình. “Ghi nhận nguy cơ gián đoạn dịch vụ tiếp cận. Không suy đoán động cơ.”

Cánh cửa phòng chờ mở ra. Một nhân viên pháp chế của đài bước vào, đi cùng hai bảo vệ. Người đó đặt lên bàn một tập photo đóng ghim, trên bìa ghi “lịch sử kỷ luật bổ sung: Thẩm Nhược Lam”. Dưới tên cô là ba mục: tự ý sửa cue-sheet trong buổi diễn tập năm trước, tranh cãi với điều phối viên về tuyến ưu tiên, và đưa ghi chú cá nhân vào kho chung sau giờ phát sóng.

Nhược Lam nhìn những dòng chữ ấy một lúc mới nhận ra chúng đang mô tả mình. Buổi diễn tập năm trước là lần cô yêu cầu sửa thuật ngữ y khoa sai trước khi lên sóng, có biên bản chấp thuận của trưởng ca. Tranh cãi về tuyến ưu tiên là một email chuyên môn được kết luận “ý kiến hợp lệ”. Còn ghi chú cá nhân vào kho chung, cô chưa từng nghe.

“Đây là hồ sơ kỷ luật?” La Tuyết Nghi hỏi.

“Bản tổng hợp nội bộ,” người pháp chế đáp. “Đài yêu cầu cô Thẩm rời khỏi mọi phiên đối chiếu cho đến khi xác minh xong. Và đề nghị các nhân chứng không trao đổi thêm với cô ấy, để tránh bị ảnh hưởng lời khai.”

Gia Mẫn ngẩng đầu khỏi stenotype. “Từ ‘nhân chứng’ ở đây gồm ai?”

Người pháp chế liếc sang cô, rồi sang Cảnh Hoài. “Bất kỳ người nào đã cung cấp ghi nhận riêng, bản tốc ký, ghi âm timecode, hoặc nhận xét chuyên môn ngoài hệ thống đài. Chúng tôi cũng được thông báo rằng việc tiếp tục phát tán tài liệu chưa xác thực có thể ảnh hưởng hợp đồng độc lập của các bên liên quan.”

Đó không phải tiếng quát, nhưng là một bàn tay đặt lên cổ họng từng người.

Phó Dục An chậm rãi đứng dậy. “Hội của chúng tôi đang giữ vật chứng trong két, dưới camera hành lang độc lập. Không ai phát tán. Nếu đài có hồ sơ kỷ luật, xin cung cấp bản gốc, ngày lập, người lập, mã phê duyệt và lịch sử truy cập.”

Người pháp chế mím môi. “Bản này được trích từ hệ thống nhân sự.”

“Vậy cần access log,” Cảnh Hoài nói ngay. “Ai truy xuất, lúc nào, từ thiết bị nào. Và nếu có tài liệu bổ sung sau sự cố, cần approval token của lần thêm vào.”

La Tuyết Nghi viết nhanh, nét bút gần như cắt giấy. “Tôi cũng yêu cầu bảo toàn camera nhiều góc tại hành lang phòng họp, cửa phòng pháp chế, khu máy in và thang máy. Đồng hồ của từng camera phải được ghi nhận riêng, không được đồng bộ giả định. Mọi chênh lệch thời gian phải để nguyên trong biên bản.”

Lần đầu tiên, người pháp chế mất đi vẻ trơn láng. “Những yêu cầu đó vượt phạm vi.”

“Không,” La Tuyết Nghi nói. “Chúng nằm đúng phạm vi provenance.”

Điện thoại của Phó Dục An rung lên. Ông đọc tin nhắn, khuôn mặt hiền có thêm một nếp sâu. Rồi ông đưa màn hình ra giữa bàn. Một tình nguyện viên của hotline vừa nhắn: có người gọi riêng cho từng ca trực, khuyên họ đừng ký xác nhận lịch tiếp nhận cuộc gọi đêm Đông Dự nếu còn muốn được phân công trong chương trình mới.

Nhược Lam nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn tập “lịch sử kỷ luật” vừa xuất hiện như thể nó đã luôn tồn tại. Ngoài hành lang, cố vấn Minh Trạch quay lại một mình. Phong bì trắng không còn trong tay ông ta nữa.
