PHẦN 8

La Tuyết Nghi chưa kịp hỏi cố vấn Minh Trạch đã đi đâu thì cửa phòng chờ lại mở. Lần này không phải pháp chế của đài, mà là thư ký ủy ban, tay cầm một văn bản vừa in, giấy còn hơi cong vì nóng. Cô ta tránh nhìn Nhược Lam, đọc bằng giọng đã được dặn trước: “Hội đồng truyền thông khẩn cấp ghi nhận mức độ ảnh hưởng xã hội của sai lệch thông tin trong bản tin Đông Dự. Để ổn định niềm tin công chúng, đài đề nghị cô Thẩm Nhược Lam phát lời xin lỗi công khai trong vòng hai mươi bốn giờ, với tư cách phiên dịch liên quan đến nội dung đã phát.”

Không khí vốn đã nặng bỗng trở nên đặc hơn. Nhược Lam nghe rõ tiếng kim đồng hồ trong phòng. Một lời xin lỗi công khai sẽ đi xa hơn mọi quyết định tạm đình chỉ. Nó sẽ biến một nghi vấn chưa mở log thành kết luận đạo đức, biến sự im lặng theo điều kiện stay thành dáng vẻ nhận lỗi.

Cô đặt hai bàn tay lên mặt bàn, giữ các ngón không run. “Tôi không được phát ngôn công khai theo điều kiện hiện tại. Nếu hội đồng yêu cầu tôi xin lỗi, xin ghi rõ căn cứ, phạm vi lỗi, nguồn chứng cứ và người phê duyệt yêu cầu.”

Gia Mẫn gõ nhanh, không bỏ sót một từ. Âm stenotype nhỏ đều như mưa trên mái tôn. Phó Dục An nhìn Nhược Lam, ánh mắt vừa đau vừa nghiêm, như muốn nhắc cô rằng không ai được cứu bằng cách phá quy trình.

Thư ký lật trang thứ hai. “Ngoài ra, bộ phận đạo đức nghề nghiệp của đài kiến nghị cấm cô Thẩm tham gia mọi chương trình trực tiếp, chương trình khẩn cấp và hoạt động phiên dịch liên quan đến thông tin công cộng trong thời hạn tối thiểu mười tám tháng, chờ kết luận cuối cùng.”

Lần này, Cảnh Hoài đứng thẳng dậy. Chiếc máy ghi timecode trong tay anh vẫn chạy, đèn đỏ nhỏ như một con mắt không chớp. “Kiến nghị cấm nghề trước khi mở cue-sheet gốc, prompter log, metadata, receipt log đầy đủ và route log kỹ thuật là đảo ngược trình tự kết luận.”

Người pháp chế của đài, vẫn đứng bên bàn, lạnh giọng: “Anh Tạ, anh không thuộc thành phần làm việc của phiên này nữa.”

La Tuyết Nghi ngẩng đầu. “Căn cứ?”

“Xung đột lợi ích và nguy cơ tác động nhân chứng,” người đó đáp. “Anh ấy đã cung cấp ghi âm timecode và nhiều lần phản biện nhận định của đài. Hội đồng khuyến nghị loại anh Tạ Cảnh Hoài khỏi khu vực đối chiếu. Nếu tiếp tục tham dự, hợp đồng cộng tác âm thanh tiếp cận cộng đồng của anh ấy sẽ được rà soát riêng.”

Cảnh Hoài không nhìn người pháp chế. Anh nhìn La Tuyết Nghi, rồi nhìn Nhược Lam, ánh mắt bình tĩnh đến mức khiến cô đau hơn. “Tôi yêu cầu ghi vào biên bản: tôi rời phòng theo yêu cầu, không tự nguyện rút tư cách nguồn kỹ thuật. Các yêu cầu access log, approval token và bảo toàn camera vẫn phải giữ nguyên người đề xuất, thời điểm đề xuất, thiết bị ghi nhận.”

“Ghi,” La Tuyết Nghi nói ngay.

Gia Mẫn lặp lại bằng giọng trung tính để stenotype không lẫn: “Anh Tạ Cảnh Hoài rời phòng theo yêu cầu, không tự nguyện rút tư cách nguồn kỹ thuật.”

Một bảo vệ bước lên nửa bước. Cảnh Hoài không tắt máy ghi; anh chỉ đặt nó vào túi chống sốc, niêm miệng túi bằng tem còn nguyên số seri, rồi đưa cho La Tuyết Nghi xem mặt tem trước khi tự giữ lại. “Thiết bị cá nhân, chưa bàn giao, chưa trích xuất. Tình trạng niêm được ghi nhận tại thời điểm rời phòng.”

Nhược Lam muốn nói gì đó, một câu cảm ơn, một câu xin lỗi, một câu giữ anh lại. Nhưng điều kiện stay như sợi dây siết quanh cổ. Cô chỉ có thể nhìn anh đi qua cánh cửa, vai rộng trong chiếc áo khoác charcoal khuất dần sau hai bảo vệ. Khi cửa đóng, căn phòng mất đi một nhịp thở.

Điện thoại của Phó Dục An lại rung. Ông đọc xong, bàn tay cầm chiếc tablet trắng siết chặt đến trắng khớp. “Trung tâm sinh hoạt của hội vừa nhận thông báo hủy địa điểm trong ba tuần tới,” ông nói. “Lý do: rà soát an toàn truyền thông và tránh tập trung dư luận. Tất cả lớp hướng dẫn sơ tán bằng ký hiệu, tập huấn thiết bị rung, buổi hỗ trợ gia đình Đông Dự đều phải dời.”

Nhược Lam nhắm mắt một giây. Đường dây nóng đóng. Người trực bị gọi riêng. Trung tâm mất chỗ. Cảnh Hoài bị đưa ra ngoài. Cô bị yêu cầu xin lỗi và đối mặt lệnh cấm nghề. Mỗi mảnh đều được trình bày như thủ tục, nhưng khi ghép lại, chúng thành một bức tường.

Phó Dục An đặt tablet xuống bàn, mặt hiền của ông không còn mềm. “Hội không mở két. Không mở thẻ camera tầng hầm. Không mở mảnh giấy. Không mở bản sao cue-sheet. Nhưng chúng tôi sẽ lập biên bản việc mất địa điểm, giữ thông báo hủy, ghi thời điểm nhận, người gửi, kênh nhận và ảnh hưởng đến người khiếm thính đang cần hỗ trợ.”

“Đúng,” La Tuyết Nghi nói. “Không phản ứng bằng cảm xúc công khai. Phản ứng bằng provenance.”

Người pháp chế khép tập hồ sơ lại, như thể cuộc chơi đã xong. Ngoài hành lang, qua lớp kính mờ, Nhược Lam thấy vài bóng người tụ lại. Một dáng cao nặng trong vest navy lướt qua, cà vạt burgundy nổi lên dưới ánh đèn trắng. Kỷ Minh Triết không vào phòng, chỉ dừng đủ lâu để nghe thư ký báo nhỏ điều gì đó. Ông ta nghiêng đầu, rồi bước đi, dáng vẻ của người vừa thấy hệ thống tự bảo vệ đúng như dự tính.

Cố vấn Minh Trạch đứng xa hơn, cạnh khu thang máy. Tay ông ta trống không. Không phong bì trắng, không tập xám lộ ra, chỉ nụ cười mỏng khi nhìn qua cửa kính về phía bàn họp.

Nhược Lam không biết phong bì đã đi đâu. Cô cũng chưa biết tập kỷ luật được trích lúc nào, ai in, ai phê duyệt, hay vì sao trung tâm của Phó Dục An bị hủy địa điểm đúng lúc này. Cô chỉ biết mọi thứ đang buộc cô phải cúi đầu trước khi chứng cứ được mở.

La Tuyết Nghi xoay máy ghi âm về phía văn bản mới. “Ghi nhận yêu cầu xin lỗi công khai, kiến nghị cấm nghề, việc loại anh Tạ Cảnh Hoài khỏi phòng, và thông báo hủy địa điểm của trung tâm hội. Tất cả đều chưa thay thế cho chứng cứ gốc.”

Nhược Lam nhìn chấm đỏ trên máy ghi âm, rồi nhìn chiếc ghế trống của Cảnh Hoài. Khi thư ký chuẩn bị gửi văn bản đi, máy in ngoài hành lang bất ngờ nhả một tờ giấy dù không ai đứng cạnh. Trên mép giấy là dòng: “Phụ lục kỷ luật bổ sung — bản có chữ ký xác nhận.” Cô yêu cầu không ai chạm vào, ghi ngay thời điểm, giữ camera hướng vào máy và niêm phong bản giấy riêng; hàng đợi in, thiết bị gửi lệnh và người nhận còn phải xác minh. Tờ giấy chưa chứng minh chữ ký giả hay chỉ ra người thao tác.
