PHẦN 1

Sáu giờ mười bảy tối, Vĩnh Xuyên mất điện từng mảng. Loa phường, màn hình công cộng và ứng dụng cảnh báo đồng loạt chuyển sang khẩn cấp; gió từ thượng nguồn Linh Giang mang mùi bùn về trước cơn mưa.

Trong phòng phát sóng số Ba, Thẩm Nhược Lam đứng trước phông xanh, mắt qua lại giữa ống kính và bảng nhắc. Bên ngoài kính cách âm, Tạ Cảnh Hoài đeo tai nghe một bên, máy ghi timecode đặt cạnh khuỷu tay, những con số đỏ chạy đều. Anh đánh dấu từng lớp âm thanh: tổng đài cứu hộ, giọng phát thanh viên, nhịp thở kỹ thuật viên.

“Bản tin sơ tán cấp hai,” đạo diễn nói qua intercom. “Theo cue sheet niêm phong, chạy trong ba, hai…”

Trên giá trong suốt trước Nhược Lam là tờ cue sheet khẩn cấp lấy từ phong bì có dấu sáp của Ban Điều phối. Phong bì đã được thư ký trực mở, có hai người chứng kiến, nội dung vừa đưa vào prompter. Cô không giữ bản gốc; nhiệm vụ của cô là ký chính xác nội dung phát ra.

Giọng phát thanh viên vang lên: “Ủy ban Khẩn cấp Vĩnh Xuyên thông báo: cư dân các khu vực Bắc Kiều, Nam Tân, Tây Hồ thuộc vành đai ven sông cần rời khỏi nơi ở trước mười chín giờ…”

Nhược Lam ký dứt khoát: Bắc Kiều, Nam Tân, Tây Hồ. Rời khỏi. Trước mười chín giờ. Mang giấy tờ. Không dùng thang máy. Đi theo tuyến tập kết đã công bố.

Ở cuối bản tin, phát thanh viên đọc: “Các khu vực ngoài danh sách tiếp tục theo dõi thông báo sau.” Cô ký đúng câu đó.

Cô không biết tại Đông Dự, dãy nhà thấp bên khúc cua sông cũ, nhiều người khiếm thính nhìn màn hình rồi nhìn nhau. Đông Dự không xuất hiện trong ký hiệu, không hiện trên chữ chạy. Trên một loa phường rè, câu “ngoài danh sách” bị gió nuốt mất nửa âm cuối. Một ông già nhắn cho con: “Chưa tới lượt mình.”

Mười tám phút sau, nước tràn qua kè phụ.

Bảy giờ mười hai, điện thoại của đài nổ tung. Bảy giờ hai mươi, tên Thẩm Nhược Lam lan khắp mạng cùng đoạn cắt mười bảy giây: cô ký ba khu vực sơ tán, dừng, rồi chuyển sang “theo dõi thông báo sau”. Tiêu đề đầu tiên hỏi cô bỏ sót Đông Dự; tiêu đề sau đã gọi đó là một ký hiệu bị lược khiến cả phố mắc kẹt.

Bảy giờ ba mươi tám, Kỷ Minh Triết, giám đốc nội dung đài, bước vào phòng họp khủng hoảng. La Tuyết Nghi ngồi đầu bàn trước ba màn hình: bản đồ ngập, thống kê cuộc gọi, chuỗi phát sóng.

“Đông Dự có trong lệnh sơ tán gốc không?” Kỷ hỏi.

La Tuyết Nghi đáp: “Trong bản điều phối ban đầu gửi hệ thống cảnh báo, Đông Dự thuộc ranh mở rộng. Nhưng tôi chưa xác nhận bản nào đã vào trường quay.”

Nhược Lam đặt tay lên bàn, ngón tay còn đau vì ký liên tục. “Tôi làm theo cue sheet niêm phong được đưa vào phòng. Tôi không tự ý bỏ hay thêm địa danh.”

“Cô giữ bản đó không?”

“Không. Theo quy trình, bản gốc chuyển về lưu trữ phát sóng. Tôi chỉ nhìn bản trên giá và prompter.”

Đường Gia Mẫn, tốc ký viên độc lập, ngồi sát tường với case stenotype dưới chân. Cô ngẩng đầu: “Tôi ghi rõ: cô Thẩm nhìn thấy một cue sheet niêm phong đã mở, không nói cô kiểm chứng được tính toàn vẹn bản gốc.”

“Đúng,” Nhược Lam nói. “Tôi chỉ xác nhận nội dung tôi được giao tại thời điểm đó.”

Cảnh Hoài đứng sau ghế trống. “Bản ghi timecode của tôi tại phòng kiểm âm cũng không có Đông Dự trong lời đọc. Nhưng nó chỉ là ghi hiện trường, không phải bản lệnh khẩn cấp.”

Kỷ nhìn anh. “Anh bảo vệ cô ấy?”

“Tôi phân biệt nguồn,” Cảnh Hoài đáp. “Lệnh ban đầu, cue sheet niêm phong, prompter, tín hiệu phát sóng, bản ghi timecode và đoạn cắt trên mạng có giá trị chứng minh khác nhau.”

La Tuyết Nghi nói: “Thu thập từng bản, ghi rõ xuất xứ và chuỗi bảo quản.”

Tiếng đám đông từ tầng một dội lên: “Trả lời đi!” “Ai bỏ Đông Dự?” “Đưa phiên dịch viên ra đây!”

Phó Dục An, chủ tịch hội người khiếm thính Vĩnh Xuyên, được đưa vào. Ông từng làm việc với Nhược Lam trong hơn mười chiến dịch bão lũ. Ông ký chậm; La Tuyết Nghi đọc: “Cộng đồng cần sự thật, không cần vật tế thần.”

Kỷ Minh Triết siết hàm. “Tôi cần giữ đài không sụp tối nay.”

Một trợ lý chạy vào: “Cổng phụ bị xô. Có người nhận ra xe cô Thẩm.”

Nhược Lam đứng dậy. “Tôi sẽ nói với họ.”

“Không,” Cảnh Hoài nói. “Khi chưa có bản đối chiếu, mọi câu của cô sẽ bị cắt thành đoạn khác.”

Kỷ lập tức tuyên bố: “Đài tạm đình chỉ cô Thẩm khỏi mọi khung phát sóng, chờ rà soát quy trình.”

Mưa bắt đầu đập vào kính. Nhược Lam hỏi: “Ông đình chỉ tôi trước khi biết bản nào sai?”

“Đình chỉ không phải kết luận. Là biện pháp ổn định.”

Phó Dục An viết lên bảng trắng: “Ổn định cho ai?”

Tám giờ năm, đài phát thông cáo: “Phiên dịch viên liên quan đã tạm dừng nhiệm vụ; đài phối hợp điều tra sai lệch trong bản tin sơ tán.” Trên màn hình công cộng, câu chữ ấy thành lời phán quyết.

Nhược Lam rời phòng họp với túi tài liệu chỉ có lịch trực và thẻ ra vào. Không cue sheet. Không bản gốc. Không gì chứng minh ngoài trí nhớ về tờ giấy đóng dấu, danh sách thiếu Đông Dự, và cảm giác lạnh khi cô ký một khoảng trống. Cô đã mất ca phát sóng, mất niềm tin của cộng đồng khiếm thính, và có thể mất cả sự nghiệp gây dựng suốt mười năm.

Cảnh Hoài đi cạnh cô. “Tôi sẽ sao lưu bản ghi hiện trường, lập chuỗi bảo quản. Nó chứng minh lời phát lúc đó, không chứng minh vì sao lời đó như vậy.”

“Tôi biết.”

Ở sảnh, cửa kính rung vì đám đông. Điện thoại giơ cao phát đoạn cắt lặp lại. Một hòn đá ném vào khung cửa, kính nứt hình mạng nhện. Nhược Lam thấy hàng đầu có bé gái khiếm thính ôm áo mưa đỏ, tay run run ký: “Mẹ cháu còn ở Đông Dự.”

Cô đứng chết lặng, nhưng không bước ra.

Đường Gia Mẫn chạy xuống, ghé sát tai cô: “Tôi vừa đối chiếu biên bản nhận tài liệu lúc sáu giờ. Có một dòng không khớp với số phong bì cô mô tả.”

Nhược Lam quay phắt lại.

Gia Mẫn nuốt khan. “Tôi chưa biết nghĩa là gì. Nhưng nếu cô xuống cổng bây giờ, họ sẽ không để cô kịp tìm ra.”
