PHẦN 2

Nhược Lam không xuống cổng.

Quyết định ấy đau hơn mọi lời buộc tội. Cô nhìn bé gái áo mưa đỏ qua lớp kính nứt, nhìn bàn tay nhỏ đang lặp lại câu hỏi về người mẹ ở Đông Dự, rồi ép mình quay đi. Nếu cô bước ra, đám đông sẽ có một gương mặt để ném tất cả tuyệt vọng vào. Nếu cô nói sai một chữ, đoạn cắt tiếp theo sẽ chôn luôn những người chưa kịp làm chứng.

Cảnh Hoài kéo nhẹ khuỷu tay cô. “Lối kỹ thuật phía bắc. Không dùng thang máy.”

“Tôi không trốn.”

“Cô đang giữ mình để còn làm việc.”

Đường Gia Mẫn ôm case stenotype sát ngực, mặt tái đi dưới chiếc áo khoác màu mù tạt. “Tôi đi cùng. Tôi có bản chụp biên bản nhận tài liệu, nhưng đó chỉ là bản sao. Tôi cần ghi rõ nó được chụp từ đâu, lúc nào, bằng máy nào, ai chứng kiến.”

Cảnh Hoài nhìn cô một giây, rồi gật. “Đừng gửi qua mạng nội bộ.”

“Biết.”

Họ rẽ qua hành lang sau phòng dựng. Đèn khẩn cấp đỏ nhấp nháy trên trần, biến khuôn mặt Nhược Lam trong kính thành một người xa lạ: áo blazer xanh teal thẳng nếp, áo blouse ngà còn khô ở cổ tay, chiếc đồng hồ bạc đếm từng phút cô bị biến thành lỗi duy nhất của cả hệ thống. Phía sau, tiếng hô dưới sảnh dâng lên, bị tường bê tông làm méo thành một khối âm đặc.

Ở cửa kho thiết bị, Cảnh Hoài dừng lại, lấy máy ghi timecode từ túi áo field jacket màu than. Anh không mở file ngay. Anh đặt nó lên mặt bàn kim loại, bật camera điện thoại quay toàn cảnh: số seri, màn hình thời gian, thẻ nhớ, tay anh, tay Gia Mẫn, tay Nhược Lam không chạm vào thiết bị.

“Ghi nhận,” anh nói. “Hai mươi giờ mười bảy. Bản ghi hiện trường từ phòng kiểm âm do tôi giữ liên tục từ sau bản tin đến giờ. Chưa dùng để chứng minh nguyên nhân sai lệch. Chỉ ghi nhận nội dung đã phát và mốc thời gian.”

Gia Mẫn gõ nhanh vào máy tốc ký đặt tạm trên thùng cáp. “Tôi ghi: ông Tạ tự khai về việc giữ liên tục. Chưa có xác minh độc lập.”

“Đúng,” Cảnh Hoài nói. “Cứ ghi như vậy.”

Nhược Lam hiểu vì sao anh cẩn thận đến mức lạnh lùng. Lòng tốt không tạo ra chứng cứ. Niềm tin không thay được xuất xứ. Một bản ghi trong tay người muốn bảo vệ cô vẫn có thể bị coi là thiên lệch nếu không được niêm phong đúng cách.

Anh lấy hai thẻ nhớ trắng từ hộp chống ẩm còn nguyên niêm. Gia Mẫn quay lại cảnh bóc tem. Nhược Lam đứng cách bàn nửa bước, hai tay nắm vào nhau để không vô thức chạm bất cứ thứ gì.

Từ điện thoại của cô, thông báo dội liên tục. Tên cô đi kèm những từ mà cô chưa từng nghĩ sẽ dành cho mình: vô trách nhiệm, tàn nhẫn, bỏ mặc người điếc, ký hiệu giết người. Rồi một email hiện lên, tiêu đề ngắn gọn từ Trung tâm Dịch vụ Ngôn ngữ Ký hiệu: Tạm dừng hợp đồng cộng tác chờ rà soát. Ngay sau đó là tin nhắn của chủ căn hộ: Vì sự việc trên truyền thông, bên cho thuê xem xét chấm dứt thỏa thuận gia hạn, đề nghị cô trao đổi trong hai mươi bốn giờ.

Cô đọc hết, không khóc.

Cảnh Hoài nhìn thấy màn hình. “Đưa cho tôi tắt thông báo?”

“Không.” Cô úp điện thoại xuống. “Tôi cần biết họ đã lấy gì của tôi. Nhưng không trả lời.”

Gia Mẫn ngẩng lên. “Hội đồng nghề nghiệp cũng sẽ vào cuộc.”

Như để xác nhận, một email thứ ba đến từ Ban thẩm định năng lực phiên dịch khẩn cấp: thông báo mở hồ sơ rà soát chứng chỉ hành nghề trong các tình huống cảnh báo công cộng. Câu chữ chuẩn mực, không kết tội. Nhưng bên dưới là lịch yêu cầu cô nộp tường trình sơ bộ trước chín giờ sáng mai.

Nhược Lam hít vào chậm. Mười năm học cách giữ mặt yên, tay rõ, mắt ổn định trước tin xấu của người khác. Giờ kỹ năng ấy quay lại giữ cô khỏi vỡ ra.

“Tôi sẽ viết,” cô nói. “Nhưng chỉ viết điều tôi trực tiếp quan sát. Không suy đoán.”

Cảnh Hoài tháo thẻ nhớ gốc khỏi máy ghi, đặt vào túi chứng cứ tạm thời, ký tên ngang mép dán. “Tôi cần một người của đài ký nhận hoặc ít nhất chứng kiến sao lưu.”

“Kỷ sẽ không xuống đây,” Gia Mẫn nói.

“Không phải Kỷ.” Nhược Lam nhìn về phía cửa. “La Tuyết Nghi.”

Cảnh Hoài gọi. Ba phút sau, La Tuyết Nghi xuất hiện ở cuối hành lang, blazer màu kem khoác trên vai, tóc búi thấp không lệch dù mưa gió và đám đông đã biến đài thành một trạm chỉ huy tạm. Bà đi cùng một nhân viên pháp chế trẻ, tay cầm phong bì chứng cứ rỗng.

“Tôi có bảy phút,” La nói.

Cảnh Hoài trình bày ngắn gọn. La không chạm vào máy ghi. Bà đọc nhãn túi, yêu cầu nhân viên pháp chế ghi số, giờ, vị trí, người có mặt, rồi nói: “Bản này niêm phong tại đây. Một bản sao làm việc được tạo dưới camera. Bản gốc chuyển két lưu khủng hoảng, không qua phòng nội dung.”

“Ông Kỷ biết không?” Gia Mẫn hỏi.

“La nhìn cô. “Ông ấy sẽ được thông báo. Không phải xin phép.”

Nhược Lam lần đầu thấy trong đêm ấy có một đường thẳng nhỏ được kẻ ra giữa hỗn loạn.

La quay sang cô. “Cô Thẩm, cô không phát ngôn trước công chúng. Không trả lời phỏng vấn. Không đăng bài. Cô có thể gửi tường trình cho hội đồng, nhưng chỉ theo lớp chứng cứ: cô thấy gì, ở đâu, trên bản nào, ai đưa, ai có mặt. Cô không nói bản gốc bị sửa, không nói ai bỏ Đông Dự, vì hiện tại cô không biết.”

“Tôi biết.”

“Cô cũng phải rời khỏi đây trước khi cổng phụ vỡ.”

Câu ấy chưa dứt, một tiếng va mạnh vọng lên từ tầng dưới. Bộ đàm của La rè lên: “Hàng rào di động bị đẩy lùi. Có người tìm lối giao hàng.”

La nhắm mắt nửa giây. Khi mở ra, giọng bà không đổi. “Tạ, đưa cô ấy qua đường ống cáp sang nhà phụ. Gia Mẫn, cô đi cùng nếu có tài liệu cần bảo toàn. Không ai cầm bản gốc chưa niêm phong ra khỏi tòa.”

“Tôi chỉ có bản chụp biên bản nhận lúc sáu giờ,” Gia Mẫn nói. “Và ghi chép của tôi.”

“Bản chụp là bản sao. Ghi rõ nguồn. Đừng để nó thành sự thật thay cho tài liệu gốc.”

Gia Mẫn mím môi. “Tôi hiểu.”

Họ đi qua cửa chống cháy, xuống cầu thang hẹp có mùi bụi nóng và dây điện. Cảnh Hoài đi trước, vai rộng che gần hết khoảng sáng. Nhược Lam ở giữa. Gia Mẫn theo sau, thỉnh thoảng quay điện thoại ghi lại hành trình, không quay mặt người bảo vệ mở khóa.

Ở chiếu nghỉ tầng hai, điện thoại Nhược Lam rung. Một tin nhắn từ Phó Dục An: Tôi đã yêu cầu mọi người không tấn công cô. Không phải ai cũng nghe. Cô còn an toàn không?

Nhược Lam dừng lại, ngón tay run khi trả lời: Cháu an toàn. Cháu chưa có đủ tài liệu để nói. Xin bác bảo những người ở Đông Dự giữ lại mọi bản ghi họ nhận được: tin nhắn, ảnh màn hình, video toàn vẹn, thời điểm xem. Đừng chỉ gửi đoạn cắt.

Phó Dục An trả lời gần như ngay lập tức: Tôi sẽ nói. Nhưng cô phải hiểu họ đang mất người.

Cô nhắm mắt. Cháu hiểu. Vì vậy cháu không muốn sai thêm.

Tầng dưới lại vang tiếng kính vỡ. Cảnh Hoài quay lại. “Đi.”

Nhà phụ của đài nối với tòa chính bằng đường kỹ thuật chỉ cao ngang vai. Họ phải cúi người đi qua giữa các bó cáp bọc nhựa đen. Mưa đánh lên mái tôn phía trên như hàng nghìn ngón tay gõ dồn. Ở cuối đường, một bảo vệ mở cửa ra bãi xe tối không bật đèn.

La đã cho người đưa tới một xe tải nhỏ của bộ phận thiết bị, không logo. Cảnh Hoài mở cửa sau, kiểm tra khoang trống. “Lên.”

Nhược Lam đứng khựng. “Nếu tôi rời đi, họ sẽ nói tôi chạy tội.”

“Nếu cô ở lại, họ có thể không để cô còn khả năng nói trước hội đồng,” Gia Mẫn đáp. “Và tôi cần cô nhớ chính xác số phong bì cô đã thấy.”

Chiếc xe lăn bánh qua cổng dịch vụ. Bên ngoài, vài người phát hiện quá muộn, đập tay vào thân xe. Một viên đá nhỏ bật khỏi cửa sau. Nhược Lam không quay đầu, nhưng cô nghe rõ một giọng khàn hét tên mình như một bản án.

Mười phút sau, họ dừng ở tầng hầm của trung tâm cộng đồng cũ, nơi Cảnh Hoài từng lắp hệ thống vòng từ cho người dùng máy trợ thính. Đèn huỳnh quang lạnh, tường bong sơn, nhưng cửa khóa chắc. Anh đặt túi chứng cứ bản sao làm việc lên bàn, cách xa nước mưa nhỏ từ áo khoác.

Gia Mẫn mở máy, lấy ra bản in biên bản nhận tài liệu lúc sáu giờ mà cô đã chụp lại. “Tôi nói trước: đây không phải bản gốc. Tôi không biết người lập có ghi sai hay không. Tôi chỉ thấy một điểm không khớp với mô tả của cô.”

Nhược Lam ngồi xuống. “Tôi mô tả phong bì màu xám, dấu sáp đỏ, mã ĐP-KC-19, đúng không?”

“Đúng.” Gia Mẫn xoay tờ giấy về phía cô nhưng giữ tay chặn mép, như sợ chính tờ giấy cũng có thể chạy mất. “Trong biên bản nhận, dòng giao cho trường quay lúc mười tám giờ ghi mã ĐP-KC-19B. Có chữ B. Người nhận ký tắt, nhưng bản chụp mờ. Số phong bì cô nhớ không có chữ đó.”

Cảnh Hoài không nói gì. Nhược Lam cũng không.

Một chữ cái không phải bằng chứng. Nó có thể là ký hiệu phụ, lỗi ghi, phiên bản bổ sung, hoặc vệt mực bị cô bỏ qua trong lúc trường quay đếm ngược. Nhưng trong căn phòng ẩm lạnh, giữa tiếng mưa và tiếng điện thoại rung không ngừng, chữ B ấy như một cánh cửa chưa mở.

Nhược Lam chậm rãi lấy sổ tay ra. Cô viết trên trang trắng: Quan sát trực tiếp. Bản sao. Bản gốc. Tính toàn vẹn. Xuất xứ. Chuỗi bảo quản.

Rồi cô ngẩng lên. “Chúng ta bắt đầu từ điều không ai có quyền cắt ngắn.”

Cảnh Hoài bật máy ghi mới. Gia Mẫn đặt tay lên stenotype. Ngoài cửa tầng hầm, có tiếng bước chân dừng lại, không thuộc nhịp của mưa.
