PHẦN 6

Chiếc xe đen vẫn đứng đó khi họ rời sảnh phụ, nhưng không ai bước ra từ trong xe. Cảnh Hoài chỉ nâng máy ghi timecode lên ngang ngực, đọc ngày giờ, vị trí, điều kiện ánh sáng, biển số bị che một phần bởi bóng cột. Gia Mẫn ghi lại đúng như vậy, không thêm chữ “theo dõi”, không thêm chữ “đe dọa”. Nhược Lam hiểu sự kiềm chế ấy quan trọng đến mức nào: chỉ cần một câu vượt quá điều nhìn thấy, toàn bộ buổi tối sẽ bị kéo khỏi đường ray chứng cứ.

Phó Dục An đề nghị họ đến văn phòng hội, cách đó hai phố, nơi có két tài liệu và hai camera hành lang hoạt động độc lập. Cảnh Hoài không mang hộp vật chứng đi vòng qua xe. Anh gọi một taxi thường, ghi biển số, chụp biên nhận chuyến, rồi để Gia Mẫn ngồi giữa hộp và cửa xe. Nhược Lam ngồi ghế trước. Cô nhìn gương chiếu hậu đủ lâu để thấy xe đen không bám theo, nhưng cảm giác bị nhìn vẫn dính trên gáy như một dải băng keo lạnh.

Văn phòng hội sáng bằng thứ đèn huỳnh quang cũ, làm mọi gương mặt nhợt đi. Phó Dục An mở két trước camera, đọc thành lời từng phong bì: bản tốc ký stenotype độc lập của Đường Gia Mẫn; thiết bị lưu gốc; bản sao cue-sheet cá nhân của Thẩm Nhược Lam; thẻ nhớ camera tầng hầm trong phong bì chống tĩnh điện; mảnh giấy đe dọa nằm riêng trong túi niêm phong. Ông đặt từng món vào khay khác nhau, không để chồng lên nhau. Khi cánh két khép lại, Nhược Lam mới nhận ra tay mình đã nắm chặt đến mức móng bấm vào lòng bàn tay.

La Tuyết Nghi đến sau hai mươi phút, áo blazer kem khoác vội, tóc búi thấp vẫn gọn nhưng mắt có vệt mất ngủ. Bà không mang theo tài liệu gốc, chỉ mang một bản in quyết định hành chính về cuộc họp rà soát khẩn cấp của thành phố vào sáng mai. Trên dòng nội dung, cụm “đánh giá lại năng lực tiếp cận thông tin trong tình huống sơ tán” được gạch dưới bằng bút đỏ.

“Có tin tốt và tin xấu,” bà nói. “Tin tốt: hội đồng kiểm định tạm thời chưa rút thẻ hành nghề phiên dịch khẩn cấp của cô, Nhược Lam. Tôi đã ép họ ghi là stay, không phải miễn trừ. Ba ngày. Trong ba ngày đó, cô không được đứng sóng trực tiếp, nhưng được tham gia đối chiếu chuyên môn với tư cách người liên quan có chứng chỉ còn hiệu lực.”

Nhược Lam nuốt khan. Ba ngày không đủ để sống sót trước dư luận, nhưng đủ để không bị xóa khỏi hồ sơ. “Điều kiện?”

“Không phát ngôn công khai. Không tiếp xúc riêng với nhân viên đài nếu không có biên bản. Không mở vật chứng ngoài quy trình ba bên. Và cô phải có mặt trong phiên nghe lại phần lệnh sơ tán đã lưu trữ.”

Cảnh Hoài ngẩng lên. “Bản lưu trữ nào?”

“Không phải log kỹ thuật đầy đủ,” La Tuyết Nghi đáp ngay, như biết anh sẽ chặn trước. “Chỉ là bản âm hình chính thức đã đóng gói phục vụ hội đồng, kèm transcript nội bộ của đài. Họ không cho trích xuất metadata, không cho động vào prompter, không cho mở cue-sheet gốc. Nhưng có một đoạn họ buộc phải đọc công khai vì liên quan trực tiếp đến tiêu chí tiếp cận thông tin.”

Sáng hôm sau, phòng họp của ủy ban thành phố chật đến nghẹt thở. Kỷ Minh Triết ngồi ở đầu bên kia bàn, bộ suit xanh navy phẳng đến lạnh, cà vạt burgundy nằm đúng giữa ngực như một dấu niêm phong. Bên cạnh ông là một người đàn ông lạ, được giới thiệu là cố vấn của công ty Minh Trạch Media Access, đơn vị “có kinh nghiệm tái cấu trúc dịch vụ phụ đề khẩn cấp”. Khi thư ký phát tài liệu, Nhược Lam thấy phụ lục hợp đồng thay thế nằm ngay sau quyết định đóng băng tài trợ: nếu chương trình cộng đồng bị đình chỉ quá bảy ngày, gói tiếp cận khẩn cấp tạm thời sẽ chuyển sang Minh Trạch.

La Tuyết Nghi nghiêng bút, viết nhỏ trên mép giấy rồi đẩy sang: bạn đại học của Kỷ.

Không ai nói câu đó thành lời.

Phần nghe lại bắt đầu bằng màn hình lớn, âm thanh thấp, phụ đề nội bộ chạy dưới khung hình. Nhược Lam ngồi thẳng trong blazer xanh teal, hai tay đặt trên bàn, không ký, không phản ứng quá nhanh. Đoạn dẫn tới thời điểm Đông Dự được phát một lần, rồi lần thứ hai theo yêu cầu của đại diện hội. Lời sơ tán gốc hiện lên rõ trong transcript nội bộ của chính đài: “Tuyến Đông Dự vẫn mở cho người cần hỗ trợ tiếp cận, theo điều phối hiện trường.”

Không phải cụm đã lan truyền trong clip cắt ngắn. Không phải câu khiến cộng đồng tin rằng tuyến ấy đã bị loại khỏi thông báo. Căn phòng im đi trong một nhịp rất mỏng.

Phó Dục An chậm rãi giơ bảng ký hiệu trống, rồi viết: Xin ghi nhận: wording gốc có nhắc Đông Dự. Chưa kết luận ai thay đổi ngữ cảnh, bằng cách nào, hoặc ở khâu nào.

Gia Mẫn lập tức đọc lại câu ấy vào biên bản. Cảnh Hoài thêm: “Yêu cầu ghi nguồn là bản trình chiếu của hội đồng hôm nay, không phải từ vật chứng cá nhân của cô Thẩm.”

Kỷ Minh Triết không đổi sắc mặt. Ông chỉ gõ ngón tay lên phụ lục hợp đồng. “Vấn đề không phải một dòng chữ. Vấn đề là hệ thống hiện tại đã mất niềm tin. Thành phố cần một nhà cung cấp sạch hơn.”

Nhược Lam nhìn chữ Minh Trạch trên giấy, rồi nhìn dòng stay ba ngày trong quyết định kiểm định. Cô đã giành được quyền chưa bị loại khỏi bàn, nhưng chiếc ghế dưới tay cô hẹp như mép cầu.

Khi phiên họp tạm nghỉ, La Tuyết Nghi nhận một tin nhắn, sắc mặt cứng lại. Bà xoay màn hình cho họ xem: một yêu cầu khẩn vừa được gửi tới hội đồng, đòi đình chỉ ngay tư cách tham gia đối chiếu của Nhược Lam vì “có dấu hiệu đưa tài liệu cá nhân chưa xác thực vào quy trình công”.

Phía cuối hành lang, người cố vấn của Minh Trạch đang đứng cạnh Kỷ Minh Triết, cúi đầu nói rất nhỏ, tay đặt lên một phong bì trắng chưa dán tem.
