PHẦN 8

Thông báo tạm giữ giấy phép hành nghề đến vào lúc Lâm Tuệ An đang xếp các biên nhận theo thứ tự thời gian.

Hội đồng an toàn biểu diễn ghi rõ đây là biện pháp tạm thời trong khi xem xét báo cáo sơ bộ của Nhà hát Lam Giang. Văn bản không kết luận cô có lỗi, nhưng từ thời điểm ký, cô không được đảm nhiệm vị trí quản lý sân khấu tại bất kỳ đơn vị nào thuộc mạng lưới thành phố.

Ba hợp đồng còn lại lập tức mất hiệu lực.

Tuệ An lưu tệp gốc, mã văn bản và thời điểm nhận. Cô không gọi việc tạm giữ là bằng chứng nhà hát đã thắng. Nhưng tiền thuê nhà tháng tới không chờ kết luận cuối cùng.

Điện thoại reo trước khi cô kịp gọi cho Mai Quỳnh Dao. Mẹ Trần Mộc Miên nói con gái vừa được đưa trở lại bệnh viện vì cơn đau tăng, bàn tay trái tê và sưng sau buổi tập phục hồi. Bác sĩ yêu cầu theo dõi thêm để loại trừ chèn ép thần kinh và điều chỉnh phác đồ.

Khi Tuệ An đến, Mộc Miên đang nằm nghiêng, cánh tay kê cao. Cô tỉnh táo nhưng giọng mỏng đi vì mệt.

“Không phải do em cố tập quá sức,” Mộc Miên nói trước khi ai hỏi. “Bác sĩ bảo biến chứng có thể xuất hiện dù làm đúng hướng dẫn.”

“Chị sẽ không dùng lần nhập viện này để nói điều bác sĩ chưa nói,” Tuệ An đáp.

Mẹ Mộc Miên đặt túi hóa đơn xuống ghế. “Vậy chúng ta còn được phép nói gì? Giấy phép của cô bị giữ. Hợp đồng của Tấn Lộc bị đình chỉ. Con tôi lại nằm đây. Còn khối gang thì vẫn ở trong kho vì mọi người sợ chạm vào nó.”

“Chúng ta được nói tất cả những việc đó đã xảy ra,” Tuệ An nói. “Chỉ không được biến chúng thành nguyên nhân của tai nạn.”

Bà quay đi. “Sự chính xác của cô không trả nổi viện phí.”

Câu nói ở lại trong phòng lâu hơn tiếng máy theo dõi.

Buổi chiều, Phan Đức Khải mang tới bản dự toán cho một mandate đo và bảo toàn khối gang. Kế hoạch cần thiết bị nâng, cân đã hiệu chuẩn, chuyên gia an toàn, đại diện các bên và vị trí lưu giữ có kiểm soát. Chi phí cao hơn khả năng công đoàn ứng trước.

“Nhà hát sẽ không trả cho việc họ cho là không cần thiết,” anh nói. “Nếu ảnh kiểm kê được công bố, áp lực dư luận có thể buộc họ đồng ý.”

Tuệ An lắc đầu. “Ảnh chưa nhận dạng vật. Tung ra bây giờ sẽ biến dấu mòn tương thích thành kết luận trong mắt công chúng.”

“Còn chờ thì sao? Họ đã đề nghị đưa nó về khu sơn.”

“Mandate chưa cho ai di chuyển.”

“Mandate cũng chưa bảo vệ được nó.”

Đức Khải khép tập dự toán mạnh hơn cần thiết. “Cô đang bảo vệ một quy trình không có tiền thực hiện.”

“Anh đang đề nghị dùng công chúng thay cho custody.”

“Tôi đề nghị tạo áp lực trước khi không còn gì để đo.”

Lần đầu tiên, sự khác biệt giữa họ không chỉ là cách ghi biên bản. Đức Khải đã mất nhiều tuần làm việc không lương; tên anh bị gạch khỏi hai hợp đồng bảo trì vì bị xem là đứng về phía Tuệ An. Anh không muốn tiếp tục trả giá cho một chuẩn mực mà phía bên kia không bị buộc phải tuân theo.

“Tôi sẽ không xác nhận ảnh đó nếu cô công bố,” anh nói.

“Tôi cũng không yêu cầu anh xác nhận.”

“Vậy từ giờ đừng dùng tên tôi để nói cộng đồng kỹ thuật đang đồng hành.”

Anh rời đi, để bản dự toán trên bàn nhưng mang theo sổ gốc của mình. Tuệ An không ngăn. Bản ghi vẫn thuộc custody độc lập của anh; bất đồng không trao cho cô quyền giữ nó.

Tối đến, một phóng viên gửi bản nháp bài báo với tiêu đề: “Đối trọng số mười ba bị giấu dưới lớp sơn mới”. Người này đề nghị đăng ảnh nếu Tuệ An xác nhận bằng một câu.

Tuệ An mở bản làm việc, không phải tệp gốc. Trong hình chỉ có khối gang nằm ngoài giá, mặt số quay vào tường và dải mòn dưới lớp sơn. Cô nghĩ đến giấy phép vừa bị giữ, hóa đơn trên ghế bệnh viện và lời Tấn Lộc rằng quy trình không giữ được việc cho cậu.

Cô gõ: “Ảnh không đủ nhận dạng vật thể, số đánh dấu, liên quan sự cố hoặc người di chuyển.”

Phóng viên trả lời rằng một câu thận trọng như vậy sẽ khiến bài báo mất sức nặng.

“Vậy đừng dùng tôi làm nguồn xác nhận,” Tuệ An viết.

Cô chuyển tin nhắn cho Quỳnh Dao để lưu thời điểm, rồi tắt điện thoại. Quyết định không đem lại tiền, giấy phép hay sự hòa giải với Đức Khải. Nó chỉ giữ một bức ảnh khỏi trở thành lời khai mà những người trong ảnh chưa bao giờ đưa ra.

Gần nửa đêm, Tấn Lộc gọi. Cậu đã xin được bản sao sổ kho theo quyền công đoàn, nhưng không tìm thấy mã nhận dạng cho khối gang chờ sơn.

“Em có thể vào kho trước ca sáng và chụp mặt quay vào tường,” cậu nói. “Em vẫn còn thẻ phụ chưa bị thu.”

“Không.”

“Chỉ một tấm ảnh thôi.”

“Thẻ còn hoạt động không có nghĩa em còn quyền vào. Một ảnh lấy bằng đường vòng sẽ đặt em vào giữa tranh chấp truy cập và làm hỏng chính điều cần bảo toàn.”

“Vậy chị muốn em làm gì?”

“Ghi rằng em đã nghĩ tới shortcut và không thực hiện. Ngày mai ta yêu cầu mandate khẩn.”

Tấn Lộc cúp máy mà không chào. Tuệ An hiểu cậu không còn nghe sự kiềm chế như một cách bảo vệ; cậu nghe nó như lời yêu cầu tiếp tục chịu thiệt.

Sáu giờ mười sáng hôm sau, Quỳnh Dao nhận được một văn bản do bộ phận vật tư nhà hát gửi vào hòm thư công đoàn. Tệp có chữ ký số hợp lệ của hệ thống quản trị và số phát hành nối với sổ văn bản. Nội dung yêu cầu thanh lý “gang đối trọng cũ, phế liệu không định danh và vật tư chờ sơn” trong kho trước mười giờ để giải phóng khu vực sửa chữa.

Danh mục đính kèm không có mã khối, ảnh hay khối lượng riêng. Nó không cho biết khối gang mới sơn có nằm trong lô hay không. Chữ ký số xác nhận văn bản được phát hành từ một quy trình hành chính; nó chưa xác định ai soạn, ai chọn vật, mục đích thực tế hay liên quan tới tai nạn.

Quỳnh Dao gọi cho Tuệ An. “Chúng ta có một lệnh tiêu hủy có provenance. Chưa có bằng chứng vật trong ảnh thuộc danh mục.”

Tuệ An nhìn giờ phát hành: sáu giờ lẻ hai, đúng sáng sau cuộc kiểm kê công khai.

Khoảng thời gian ấy khiến cô cảnh giác. Nó không được phép thay cho chứng cứ về ý định.

Cô chỉ đáp: “Xin mandate ngăn di chuyển trước mười giờ. Và trong đơn, ghi đúng điều chúng ta biết.”

Khối gang vẫn chưa có danh tính. Nhưng nếu lệnh được thực hiện trước khi các bên kịp bảo toàn, câu hỏi ấy có thể biến mất cùng cả một lô vật tư không được đánh mã.
