PHẦN 1

Tiếng gọi cue thứ mười bảy vừa rời khỏi miệng Lâm Tuệ An thì một âm thanh khô, nặng bật lên trên nóc sân khấu Nhà hát Lam Giang.

Không giống tiếng đạo cụ chạm sàn hay khóa an toàn dừng đúng vị trí. Đó là tiếng kim loại chịu lực bị giật khỏi trạng thái cân bằng, ngắn đến mức nhiều người chưa kịp ngẩng đầu.

Tuệ An đã nhìn lên.

Giàn đèn phía trái nghiêng xuống. Bốn chùm sáng quét qua phông nhung chao thành những vệt trắng hỗn loạn. Trần Mộc Miên vẫn treo trên vòng lụa giữa sân khấu, cách sàn hơn ba mét. Hai diễn viên quần chúng đứng chờ bên dưới.

“Dừng toàn bộ! Cắt điện giàn trái!” Tuệ An quát vào bộ đàm. “Mộc Miên, khóa chân! Đừng tụt!”

Cô đập nút dừng khẩn trên bàn gọi cue. Chuông cảnh báo vang lên. Một người từ cánh gà chạy ngược vào trong; Tuệ An chụp vai anh ta, đẩy về cửa thoát rồi lao qua mép phông.

Nguyễn Tấn Lộc hét xuống từ hành lang rail:

“Thanh số sáu đang trôi!”

“Khóa đường bay! Không ai chạm bàn điều khiển!”

Đầu ngoài giàn đèn rơi thêm gần một mét. Móc phụ va vào khung cảnh trí, tóe lửa. Mộc Miên xoay người theo phản xạ, nhưng vòng lụa bị quệt sang bên. Cô đập vai vào cạnh bục rồi rơi xuống đệm tập, một chân mắc trên dải lụa.

Tuệ An quỳ xuống, dùng dao an toàn cắt phần lụa siết cổ chân Mộc Miên. Cô không kéo người bị thương dậy mà giữ nguyên đầu và vai, kiểm tra hơi thở rồi gọi đội y tế bằng mã sự cố.

“Em nghe chị không?”

Mộc Miên nhắm mắt, môi tái đi. “Vai trái…”

“Đừng cử động. Nhìn chị thôi.”

Phía trên, giàn đèn dừng ở một góc nghiêng đáng sợ. Bóng đèn nóng kêu lách tách. Tấn Lộc đứng sau lan can, hai tay rời cần điều khiển.

“Em đã khóa nguồn phụ,” anh nói. “Em chưa chạm rail sau khi nghe tiếng bật.”

“Giữ nguyên vị trí. Ghi thời điểm và điều em trực tiếp thấy. Đừng đoán nguyên nhân.”

Tuệ An nói cho Tấn Lộc, cũng là cho chính mình.

Đội y tế đưa Mộc Miên lên cáng. Trước khi rời sân khấu, cô nắm cổ tay Tuệ An.

“Không phải cue của chị. Em còn chưa vào điểm thả.”

“Em chỉ nói điều em nhớ với người lập biên bản. Giờ giữ sức.”

Khi cửa sau khép lại, Vũ Hạo Nhiên từ hàng ghế bước lên. Ông vẫn mặc vest tiếp nhà tài trợ. Ánh mắt ông lướt qua vết lõm trên bục, giàn đèn treo lệch và bàn cue đã bị khóa bằng thẻ sự cố.

“Cô gọi thanh sáu xuống?”

“Tôi gọi cue mười bảy cho ánh sáng chuyển trạng thái. Lệnh hạ thanh sáu không nằm trong cue đó.”

Hạo Nhiên chỉ cuốn sổ trên bàn. “Dòng này có chữ ký của cô.”

“Chữ ký xác nhận kịch bản cue trước tổng duyệt, không chứng minh thanh đã nhận lệnh gì lúc xảy ra sự cố.”

“Ba mươi người nghe cô gọi.”

“Họ nghe tôi gọi cue mười bảy. Ai hoặc thiết bị nào tác động hệ fly là câu hỏi khác.”

Một nhân viên truyền thông giơ điện thoại ở cuối cánh gà. Hạo Nhiên yêu cầu tắt máy, nhưng màn hình đã kịp ghi Tuệ An đứng trước giàn đèn đổ, bên bàn cue mang chữ ký của cô.

Phan Đức Khải đến từ cửa kỹ thuật. Anh dừng ngoài dây cảnh giới.

“Tôi được gọi kiểm tra hệ fly. Ai giữ quyền hiện trường?”

“Chưa có quyết định bằng văn bản,” Tuệ An đáp. “Anh không chạm thiết bị trước khi có biên nhận tiếp nhận.”

“Đức Khải là kỹ thuật viên độc lập do nhà hát thuê,” Hạo Nhiên nói. “Đừng cản việc khắc phục.”

“Tôi không cản. Anh ghi tình trạng khi đến, thời điểm, người có mặt và mọi vật tiếp nhận. Nếu phải di chuyển thứ gì để chống rơi, ghi lý do và vị trí cũ.”

Đức Khải gật đầu, chụp đồng hồ cùng toàn cảnh dây cảnh giới rồi mở sổ. “Tôi chỉ ổn định khẩn cấp. Bản ghi do tôi giữ đến khi có yêu cầu hợp lệ và biên nhận.”

Tuệ An trở lại bàn cue, ghi thời điểm nghe tiếng bật, lúc nhấn dừng khẩn, vị trí Mộc Miên rơi, lời Tấn Lộc báo và những hành động cứu hộ cô trực tiếp thực hiện. Cô đánh dấu đây là ghi chú lập sau sự cố, không phải log hệ thống hay lời khai của người khác.

Một phụ trách hành chính chạy vào với túi hồ sơ. “Anh Nhiên bảo gom giấy tờ liên quan.”

“Bản gốc lấy khỏi bàn phải có danh mục và người nhận.”

“Chỉ là thủ tục nội bộ thôi chị.”

“Đã có người bị thương thì không còn ‘chỉ là’ nữa.”

Tuệ An yêu cầu đặt túi trước mặt mọi người. Sổ cue mới chỉ là bản ghi vận hành có chữ ký và sửa đổi viết tay cần được bảo toàn, chưa phải bằng chứng kết luận. Cô chụp toàn trang trước khi bản gốc được bỏ vào túi, rồi ghi số ảnh vào ghi chú.

Hạo Nhiên nhận điện thoại, đi vài bước nhưng vẫn nói đủ lớn:

“Đúng, quản lý sân khấu đã phát cue… Chúng tôi đang xác minh trách nhiệm cá nhân… Chưa cần nói về hệ thống.”

Tuệ An đợi ông kết thúc. “Ông vừa biến chi tiết chưa kiểm chứng thành kết luận cho bên ngoài.”

“Tôi bảo vệ nhà hát trước khi tin đồn lan rộng.”

“Bằng cách đặt tên một người trước khi niêm phong dữ liệu?”

Hạo Nhiên hạ giọng. “Cô nên nghĩ đến Mộc Miên thay vì tranh luận câu chữ.”

Tuệ An im lặng một nhịp. Cô vẫn cảm thấy trọng lượng đầu Mộc Miên trong lòng bàn tay, vệt phấn trắng trên đầu gối. Chính vì nghĩ đến Mộc Miên, cô không thể để nguyên nhân bị thu gọn thành người đứng gần micro nhất.

Hai bảo vệ đến. Hạo Nhiên thông báo Tuệ An tạm bị đình chỉ quyền vận hành, phải giao thẻ và rời khu kỹ thuật sau biên bản ban đầu.

“Quyết định do ai ký?”

“Ban giám đốc sẽ bổ sung văn bản.”

“Vậy hiện tại là chỉ đạo miệng của ông.”

“Cô có thể ghi như thế.”

Tuệ An ghi đúng như thế.

Cô giao thẻ trước hai người chứng kiến, yêu cầu ghi mã thẻ vào biên nhận. Tấn Lộc đi xuống, mặt trắng bệch, định nói gì đó nhưng cô lắc đầu.

“Em viết riêng điều em trực tiếp thấy. Đừng chép lời chị, đừng ký câu nào nói thay em.”

Tấn Lộc gật đầu.

Trước khi rời bàn cue, Tuệ An được yêu cầu kiểm tra túi hồ sơ sự cố. Trong đó có lịch tổng duyệt, danh sách nhân sự, biên bản kiểm tra đầu ca và một phiếu tải mang chữ ký của cô. Nhân viên hành chính giữ miệng túi mở, chờ xác nhận.

Tuệ An kiểm từng tên tài liệu, số trang và tình trạng nhìn thấy. Đến phiếu tải, ngón tay cô dừng lại.

Bản cô ký trước tổng duyệt là mẫu ba liên. Hai lớp giấy than bên dưới khiến tập giấy cứng, mép trái dày và ráp; cô từng phải kê bảng nhựa mới viết xuyên đủ ba lớp.

Tờ trong túi mềm xuống dưới đầu ngón tay.

Tuệ An không nói nó đã bị thay. Cảm giác về chất giấy chưa phải kết luận; chữ ký giống của cô cũng chưa chứng minh nguồn gốc tài liệu. Cô rút tay lại.

“Ghi vào biên bản: người kiểm tra nhận thấy phiếu tải trong túi có độ dày và chất giấy khác mẫu ba liên mà cô ấy nhớ đã ký. Chưa xác định đây là bản gốc, bản sao hay tài liệu được lập lúc nào.”

Không ai đáp.

Trong khoảng lặng dưới giàn đèn treo lệch, Tuệ An hiểu tai nạn không chỉ để lại một người bị thương. Nó còn để lại một tờ giấy mang tên cô, nhưng nhẹ hơn bản cô đã ký.
