PHẦN 2

Sáu giờ sáng, Lâm Tuệ An vẫn ngồi ngoài hành lang cấp cứu. Bộ đồ sân khấu còn dính phấn và dầu. Thẻ ra vào đã bị thu, nhưng chiếc còi cue bằng bạc vẫn lạnh ngắt trong túi.

Cửa phòng chụp mở. Điều dưỡng đẩy Trần Mộc Miên trở lại, vai trái cố định, cổ chân quấn băng.

Tuệ An đứng dậy. “Bác sĩ nói sao?”

“Chưa gãy xương. Vai trái phải theo dõi thêm.” Mộc Miên cố cười. “Em vẫn đủ tay chân để mắng người.”

Mẹ Mộc Miên đi cạnh cáng, ôm túi đồ diễn nhà hát gửi tới.

“Nhà hát bảo con bé tự vào sai điểm thả. Có đúng không?”

Tuệ An không dùng lời Mộc Miên nói lúc nằm trên đệm để trả lời thay cô.

“Cháu thấy Mộc Miên còn ở trên vòng khi giàn đèn nghiêng. Cháu đã gọi cue mười bảy, nhưng chưa có dữ liệu xác định hệ fly nhận lệnh gì. Những câu khác hiện chưa được kiểm chứng.”

“Còn tiền viện phí?”

“Nhà hát phải mở hồ sơ tai nạn lao động. Nếu họ chậm, cháu sẽ giúp cô ghi từng khoản và thời điểm.”

Điện thoại Tuệ An rung. Email đầu tiên thông báo đình chỉ tạm thời, ký điện tử bởi phòng vận hành lúc năm giờ bốn mươi tám. Email thứ hai khóa tài khoản lịch diễn và hệ thống cue. Email thứ ba yêu cầu cô không liên lạc với nhân sự nhà hát trong thời gian “xác minh trách nhiệm”. Không email nào nói ai giữ sổ cue, túi hồ sơ hay dữ liệu bàn điều khiển.

Một đồng nghiệp gửi đường link. Đoạn video mười ba giây đang lan trên mạng: tiếng Tuệ An gọi cue, giàn đèn nghiêng, rồi cảnh cô lao vào sân khấu. Phần trước tiếng kim loại bật và phần sau lúc cô yêu cầu khóa đường bay đều bị cắt. Dòng mô tả viết: “Quản lý phát lệnh sai khiến nghệ sĩ gặp nạn.”

Tuệ An lưu đường link, thời điểm và tên tài khoản đăng. Hình ảnh là thật, nhưng cách cắt khiến nó không còn là bản ghi đầy đủ.

Mộc Miên quay mặt đi. “Họ dùng lúc chị cứu em để nói chị gây ra chuyện.”

“Em đừng tranh luận trên mạng.”

“Em có thể đăng rằng em chưa vào điểm thả.”

“Lời em cần được ghi khi tỉnh táo, có thời điểm và người tiếp nhận. Đăng bây giờ chỉ kéo em vào tranh cãi khi hồ sơ y tế chưa xong.”

“Chị lúc nào cũng bắt mọi thứ đứng đúng chỗ.”

“Vì có người đang đặt chúng sai chỗ.”

Nói xong, Tuệ An nhận ra câu ấy gần như một kết luận. Cô sửa ngay trong ghi chú: chưa biết có ai cố ý làm gì; chỉ biết thông tin công khai đang thiếu ngữ cảnh.

Bảy giờ mười lăm, đại diện nhà hát đến với mẫu cam kết chi trả ban đầu. Khoản tạm ứng chỉ đủ phí chụp và giường theo dõi trong ngày. Phục hồi chức năng, thu nhập mất đi và chi phí người chăm sóc đều để trống.

Tuệ An đề nghị ghi rõ các mục chưa được quyết định thay vì gạch bỏ. Người đại diện từ chối nhận ghi chú của cô vì cô đang bị đình chỉ.

“Đình chỉ quyền vận hành không xóa việc tôi trực tiếp có mặt.”

“Chị làm việc với ban xác minh sau.”

“Cho tôi tên, chức vụ và biên nhận việc anh từ chối ghi chú.”

“Tôi chỉ mang hỗ trợ đến cho nghệ sĩ.”

Mẹ Mộc Miên kéo tờ giấy về phía mình. “Vậy anh ghi đủ phần hỗ trợ. Đừng bắt con tôi ký vào chỗ trống.”

Rời khu cấp cứu, Tuệ An thử đăng nhập hệ thống để tải lịch cue cô từng được phép truy cập. Màn hình báo tài khoản bị vô hiệu hóa. Cô chụp thông báo rồi dừng lại. Quyền truy cập đã mất là một sự kiện; tìm đường vượt qua nó sẽ phá hỏng ranh giới cô đang giữ.

Cô mở tệp “Danh sách quan sát trực tiếp — chưa đối chiếu”. Các dòng lần lượt ghi: tiếng bật kim loại xuất hiện trước khi giàn nghiêng; Tấn Lộc báo thanh số sáu đang trôi; Mộc Miên còn trên vòng lụa khi cô nhấn dừng khẩn; phiếu tải trong túi sự cố mềm và mỏng hơn mẫu ba liên cô nhớ đã ký.

Bên dưới là mục “Điều chưa biết”: ai thao tác hệ fly; bàn điều khiển ghi nhận gì; phiếu tải là bản gốc, bản sao hay tài liệu lập sau; bản ghi nào đã được niêm phong; ai giữ hiện trường. Cô không điền câu trả lời bằng suy đoán.

Phan Đức Khải gọi lúc tám giờ.

“Tôi báo để cô biết, không phải xin chỉ đạo. Tôi đã bàn giao biên bản ổn định khẩn cấp cho pháp chế, có hai người chứng kiến. Bản ghi hiện trạng vẫn do tôi giữ.”

“Anh được phép nói tình trạng hệ thống không?”

“Chỉ rằng nó đã được chống trôi và cô lập nguồn. Tôi chưa kết luận nguyên nhân.”

“Có ai yêu cầu anh sửa bản ghi?”

Đức Khải im một nhịp. “Có người đề nghị tôi dùng mẫu biên bản của nhà hát thay sổ của tôi. Tôi từ chối. Việc đó không tự chứng minh họ muốn che giấu gì.”

Tuệ An ghi nguyên câu cuối. “Cảm ơn anh đã phân biệt.”

“Cô cũng nên phân biệt: tôi không đứng về phía cô.”

“Tôi không cần anh đứng về phía tôi. Tôi cần anh đứng đúng vị trí của anh.”

Giữa họ chưa có tin cậy, chỉ có thỏa thuận không dùng người kia làm công cụ xác nhận.

Đến trưa, Nhà hát Lam Giang ra thông báo chính thức. Văn bản nói sự cố xảy ra “sau cue do quản lý sân khấu phát” và khẳng định đang hỗ trợ người bị thương. Không câu nào nói cue ấy có phải lệnh hạ thanh số sáu hay không. Tên Tuệ An không được viết đầy đủ, nhưng chức danh đủ để đồng nghiệp nhận ra.

Hai hợp đồng bên ngoài gọi hủy lịch. Chủ nhà nhắn hỏi vì sao phóng viên đứng dưới sảnh. Em gái gửi ảnh mẹ đang xem video và hỏi có nên đưa bà sang nơi khác vài ngày.

Tuệ An trả lời từng việc bằng câu ngắn. Cô không dựng một giả thuyết dễ nghe để trấn an gia đình, chỉ nói có người bị thương, cô đã bị đình chỉ và nguyên nhân chưa được xác định.

Buổi chiều, Nguyễn Tấn Lộc nhắn từ số lạ, xin gặp ở quán nước đối diện bệnh viện. Tuệ An từ chối nhận bất kỳ vật gì nếu không có biên nhận, nhưng đồng ý nghe điều cậu trực tiếp nhớ.

Tấn Lộc đến, ngồi sát mép ghế và liên tục nhìn ra cửa.

“Em viết bản tường trình riêng. Họ bảo chép lại vào mẫu có sẵn. Em chưa ký.”

“Đừng đưa bản của em cho chị. Giữ nguyên thời điểm tạo và tìm người tiếp nhận độc lập.”

“Có một chuyện em không chắc.”

“Nếu không chắc, nói rõ mức độ.”

Tấn Lộc hít sâu. “Khoảng ba tuần trước, lúc kiểm kê, em nhớ một khối đối trọng số mười ba nằm ở rail phía tây. Sau đó em thấy một khối cùng số trong khu chờ sơn. Em không ghi mã đúc nên không biết có phải cùng một khối.”

Tuệ An không hỏi nó nặng bao nhiêu, ai chuyển hay liên quan gì đến tai nạn. Những câu hỏi ấy có thể biến ký ức chưa kiểm chứng thành một câu chuyện hoàn chỉnh quá sớm.

Cô chỉ ghi: Tấn Lộc nhớ đã thấy một đối trọng mang số mười ba ở hai vị trí, vào hai thời điểm khác nhau; chưa xác định có phải cùng vật, ai di chuyển hoặc có liên quan sự cố hay không.

Tấn Lộc nhìn dòng chữ rồi nói rất nhỏ:

“Nhưng em chắc một điều. Trước đây nó không nằm ở chỗ em thấy tối qua.”
