PHẦN 3

Sáng hôm sau, Lâm Tuệ An nhận tin nhắn từ luật sư Mai Quỳnh Dao, quan sát viên độc lập được Công đoàn Kỹ thuật Biểu diễn Lam Giang mời tiếp nhận tài liệu về sự cố. Chín giờ, tại phòng công đoàn; nếu đồng ý bàn giao ảnh và ghi chú thì mang thiết bị gốc, không gửi qua mạng.

Tuệ An trả lời cô chỉ mang những gì thuộc quyền sở hữu của mình. Sổ cue giấy và túi hồ sơ vẫn do nhà hát giữ, cô không thể cam kết tình trạng của chúng.

Trước khi đi, cô ghé bệnh viện. Trần Mộc Miên đang tập cử động các ngón tay trái; mẹ cô ngồi cạnh cửa sổ với bảng kê chi phí kín thêm hai dòng.

“Nhà hát gọi lúc bảy giờ,” bà nói. “Họ đề nghị thanh toán thêm nếu Miên ký rằng con bé vào sai điểm thả.”

“Em không ký,” Mộc Miên nói.

Tuệ An dặn cô giữ tin nhắn, thời điểm gọi và bản giấy, nhưng đừng ký rằng cue của Tuệ An gây hoặc không gây tai nạn. Cô chỉ nên xác nhận điều trực tiếp nhớ.

“Em nhớ mình chưa tới điểm thả.”

“Vậy em nói đúng câu đó.”

Mộc Miên bực bội hỏi Tuệ An không cần mình bảo vệ sao.

“Chị cần em bảo vệ lời của em khỏi bị kéo thành một kết luận em không có trách nhiệm chứng minh.”

Cơn giận trong mắt Mộc Miên dịu xuống. Tai nạn đã lấy mất khả năng biểu diễn trong nhiều tuần, giờ còn buộc cô cân từng chữ ngay trên giường bệnh.

Phòng công đoàn nằm trong tòa nhà cũ sau xưởng phục trang. Quỳnh Dao đã chuẩn bị máy ảnh hồ sơ, túi niêm phong và biểu mẫu bàn giao. Nguyễn Tấn Lộc ngồi ở góc phòng, ôm ba lô trước ngực.

“Tôi không xác nhận ai đúng,” Quỳnh Dao nói. “Tôi chỉ ghi nhận vật gì được giao, từ ai, lúc nào và trong tình trạng nào.”

Tấn Lộc lấy bản tường trình riêng nhưng còn do dự. Quỳnh Dao giải thích công đoàn sẽ giữ một bản niêm phong, còn cậu có thể giữ bản gốc. Bà không bảo đảm nội dung đúng, chỉ bảo đảm việc tiếp nhận không bị viết lại.

Cậu đồng ý giao bản sao. Quỳnh Dao chụp từng trang, lập mã hồ sơ rồi để cậu tự niêm phong. Tuệ An không chạm vào tài liệu.

Đến lượt mình, cô mở điện thoại trước camera, trình bày dãy ảnh toàn trang sổ cue chụp ngay sau sự cố, kèm số thứ tự và thời điểm lưu. Quỳnh Dao ghi rõ ảnh do Tuệ An tạo, chưa đối chiếu với bản giấy và không chứng minh bản giấy hiện còn nguyên trạng.

Trong ảnh cuối, mép sổ nằm sát túi hồ sơ trong suốt. Dưới lớp nhựa có ba phiếu tải chồng lên nhau, phần tiêu đề bị che. Họ tạo bản sao có hàm băm, khóa tệp gốc ở chế độ chỉ đọc rồi mới tăng sáng bản làm việc. Nét bút chì hiện rõ: cue mười bảy, ký hiệu dừng chờ và dấu kiểm cạnh vị trí của Mộc Miên. Phần trang chụp được không có lệnh hạ thanh số sáu.

Tuệ An không nói ảnh minh oan cho mình. Nó chỉ thể hiện nội dung nằm trong khung hình.

Quỳnh Dao tiếp tục với ảnh kiểm kê kho do công đoàn kỹ thuật lập ba tuần trước. Người chụp đã xác nhận ảnh thuộc đợt kiểm kê thường kỳ, không phải được tạo sau tai nạn. Rail phía tây có dãy đối trọng mang số sơn nhưng góc máy không thấy mã đúc. Khối số mười ba xuất hiện trong một ảnh; ở ảnh khu chờ sơn chụp hai ngày sau, một mặt số tương tự nằm sau thùng dụng cụ.

“Đúng là thứ em nhớ,” Tấn Lộc nói.

“Ảnh chỉ xác nhận có dấu sơn giống số mười ba ở hai vị trí, chưa xác nhận cùng một khối,” Tuệ An nhắc. Quỳnh Dao ghi nguyên câu ấy.

Gần trưa, Phan Đức Khải đến với cặp kỹ thuật màu xanh đậm. Anh mang bản ghi hiện trạng hệ fly trước khi cô lập nguồn, sổ đo cá nhân và ảnh vị trí khóa chống trôi, nhưng hỏi ai được quyền đọc.

“Quyền đọc do thỏa thuận tiếp nhận quy định, không do cô Tuệ An quyết định,” Quỳnh Dao đáp.

“Tốt. Tôi không giao riêng cho cô ấy.”

Tuệ An khép sổ ghi chú. “Tôi cũng không yêu cầu anh giao riêng.”

Đức Khải lo rằng nếu tài liệu của anh nằm cùng hồ sơ với ảnh của cô, người ta sẽ nói anh hỗ trợ giả thuyết của cô.

“Cô ấy chưa nộp giả thuyết,” Quỳnh Dao nói. “Biên bản sẽ ghi tài liệu được tạo theo công việc của anh, không theo chỉ đạo của bất kỳ ai trong phòng.”

Đức Khải không giao sổ gốc nhưng cho chụp từng trang trước camera, gồm bìa, số trang liên tục và những dấu bẩn có sẵn. Quỳnh Dao lập mục riêng, không trộn với tài liệu của Tuệ An.

Khi xem ảnh tổng thể, Đức Khải chỉ khoảng trống cạnh thanh số sáu. Đó là vị trí anh thấy lúc tiếp cận sau sự cố; anh không biết tình trạng trước đó.

Tấn Lộc hỏi có thể xác định thiếu đối trọng không.

“Không từ một ảnh sau sự cố. Muốn nói thiếu hay đủ phải có cấu hình tải được phê duyệt, khối lượng thực tế và lịch sử di chuyển.”

Tấn Lộc thất vọng, nhưng Tuệ An hiểu đó là ranh giới cần giữ. Một khoảng trống không tự kể được vật gì từng ở đó.

Cuối buổi, Quỳnh Dao đề nghị nhà hát cho công đoàn quan sát sổ cue giấy và túi hồ sơ tại nơi lưu giữ. Nhà hát từ chối vì tài liệu thuộc cuộc xác minh nội bộ, nhưng đồng ý mang túi tới phòng mà không mở niêm phong.

Vũ Hạo Nhiên không xuất hiện. Một nhân viên pháp chế đặt túi trong suốt lên bàn, yêu cầu mọi người ký rằng niêm phong “nguyên vẹn từ thời điểm sự cố”. Quỳnh Dao gạch bỏ cụm ấy.

“Chúng tôi chỉ xác nhận tình trạng tại thời điểm nhìn thấy hôm nay.”

Con dấu trên miệng túi không rách, nhưng không có mã bàn giao nối khoảng thời gian từ đêm tai nạn đến buổi tiếp nhận. Quỳnh Dao ghi đây là khoảng provenance chưa được giải thích, không gọi nó là dấu hiệu can thiệp.

Qua lớp nhựa, Tuệ An nhận ra ba liên phiếu tải trắng, hồng và vàng, ghim ở góc trên. Cô yêu cầu chỉ chụp mặt ngoài trước khi quyết định có mở túi dưới sự chứng kiến của các bên hay không.

Khi ảnh được phóng lớn, Đức Khải nhìn lâu vào cạnh phải ba tờ giấy.

“Dừng ở đó.”

Ba liên đáng lẽ được tách từ cùng một bộ giấy than. Tuy nhiên, đường răng cưa trên liên trắng lõm xuống gần giữa trang, còn liên hồng và vàng lại nhô lên. Vết xé dài ở tờ trên cũng kết thúc sớm hơn đường xé của hai tờ dưới.

Mọi ánh mắt hướng về Tuệ An, nhưng cô không nói phiếu đã bị thay.

Quỳnh Dao đọc chậm vào biên bản: “Quan sát thấy mép xé của ba liên không tạo thành một đường khớp liên tục. Chưa xác định nguyên nhân, thời điểm hoặc ý nghĩa của sai khác.”

Đức Khải khép cặp kỹ thuật.

“Nếu ba tờ này từng thuộc cùng một bộ, mép xé không nên như vậy.”

“Còn hiện tại,” Tuệ An đáp, mắt vẫn nhìn túi niêm phong, “chúng ta chưa biết chúng có từng thuộc cùng một bộ hay không.”
