PHẦN 7

Sáng hôm sau, Nguyễn Tấn Lộc bị yêu cầu ký một bản bổ sung cho lời tường trình. Văn bản đã điền sẵn rằng cậu “nhận ra đối trọng số mười ba trong ảnh kho” và “xác nhận phiên remote thuộc nhà cung cấp”.

Tấn Lộc chụp mặt ngoài phong bì, không chụp nội dung rồi gọi cho Lâm Tuệ An.

“Em chưa ký,” cậu nói. “Nhưng họ bảo nếu không hợp tác, hợp đồng học việc sẽ bị xem xét.”

“Đừng gửi bản gốc cho chị,” Tuệ An đáp. “Em tự ghi điều em trực tiếp biết, giữ thời điểm tạo và tìm người tiếp nhận độc lập.”

“Chị không cần em nói đó là số mười ba sao?”

“Chị cần em không nói điều bức ảnh không cho thấy.”

Cùng buổi sáng, Trần Mộc Miên nhận thông báo khoản phục hồi bổ sung tiếp tục bị treo vì cô chưa hoàn tất “hồ sơ xác nhận diễn biến”. Mẹ cô muốn đăng cả bản thỏa thuận lên mạng. Mộc Miên ngăn lại và chuyển bản gốc cho Mai Quỳnh Dao theo biên nhận.

“Em không muốn im lặng,” Mộc Miên nói với Tuệ An qua điện thoại. “Nhưng em cũng không muốn họ bảo em làm hỏng provenance.”

“Em có thể nói về thương tích và nhu cầu của mình. Chỉ đừng biến một tài liệu chưa xác định người tạo thành lời kết tội.”

Quyết định giữ ranh giới không giúp họ bớt mất mát. Nhà hát gửi thông báo chính thức tạm dừng hợp đồng học việc của Tấn Lộc vì “không hoàn tất yêu cầu báo cáo”. Một chương trình cộng đồng hủy tên Tuệ An khỏi danh sách cố vấn. Mộc Miên phải vay tiền cho tuần phục hồi tiếp theo.

Buổi chiều, Công đoàn Kỹ thuật Biểu diễn Lam Giang tổ chức kiểm kê công khai tại kho vật tư. Mandate chỉ cho phép quan sát, đo đặc điểm bên ngoài và đối chiếu sổ kho; không cho di chuyển khối gang, mở tủ điện hoặc tuyên bố vật nào liên quan tai nạn. Đại diện nhà hát, pháp chế, kỹ thuật viên, hai nghệ sĩ và Lê Minh Châu cùng có mặt. Quỳnh Dao ghi tên từng người trước camera.

Khối gang mới sơn vẫn nằm ngoài giá đánh số. Trước khi ai đến gần, Minh Châu quay toàn cảnh, đọc giờ, ghi vị trí tương đối với tường và giá kho. Số niêm phong cửa kho chỉ chứng minh tình trạng từ lần niêm phong gần nhất, không khép khoảng thời gian trước đó.

Vũ Hạo Nhiên yêu cầu đưa khối gang lên cân để kết thúc tranh cãi.

“Mandate không cho di chuyển,” Quỳnh Dao nói.

“Các cô muốn kiểm kê nhưng lại không chịu cân.”

“Muốn cân phải có kế hoạch nâng an toàn, custody và đại diện các bên. Hôm nay chỉ ghi hiện trạng.”

Tuệ An đứng sau vạch quan sát. Cô không yêu cầu Tấn Lộc chỉ vật. Cậu được phép xem bản làm việc của ảnh cũ cạnh hình trực tiếp, nhưng tự quyết định lời mình.

“Lớp sơn giống ảnh,” cậu nói. “Em vẫn không thấy mã đúc và không biết đây có phải khối em từng thấy.”

Minh Châu ghi nguyên câu.

Đức Khải dùng đèn xiên chiếu lên cạnh dưới mà không chạm bề mặt. Dưới lớp sơn mới có một dải mòn hình cung và hai điểm lõm cách nhau không đều. Anh yêu cầu chụp thước tỷ lệ cùng mặt phẳng, rồi lập bản đồ vị trí vết mòn. Không ai cạo sơn.

Công đoàn mang tới ảnh kiểm tra rail được tạo trước tai nạn trong đợt bảo trì định kỳ. Tệp gốc có metadata, người chụp và biên bản công việc. Trên rail phía tây, ô từng đánh số mười ba có một gờ dẫn hướng bị mòn thành cung, kèm hai đầu bu-lông tạo khoảng cách tương tự.

Tấn Lộc cúi sát bản làm việc. “Khớp rồi.”

Đức Khải sửa ngay: “Tương thích về hình dạng và khoảng cách trong giới hạn ảnh. Chưa phải nhận dạng vật thể.”

“Khác nhau ở đâu?” Tuệ An hỏi.

“Ảnh rail không có đủ chiều sâu. Sơn mới che một phần bề mặt khối gang. Chúng ta chưa có phép đo trực tiếp, mã đúc hay chuỗi custody của vật.”

Minh Châu đặt hai lớp ảnh cạnh nhau mà không kéo giãn tỷ lệ. Dải cung và hai điểm lõm có thể đặt vào cấu hình gờ dẫn hướng của rail số mười ba. Nhưng một khối khác cùng loại cũng có thể tạo dấu gần giống nếu từng chạy trên rail có cấu tạo tương tự.

Quỳnh Dao đọc kết luận giới hạn vào biên bản: “Đặc điểm mòn quan sát trên khối gang mới sơn tương thích với đặc điểm được ghi trong ảnh bảo trì tại rail đánh số mười ba. Chưa xác định cùng vật thể, nguồn gốc, thời điểm di chuyển, liên quan sự cố hoặc người thực hiện.”

Hạo Nhiên phản đối việc dùng số mười ba trong biên bản.

“Đó là số của vị trí rail trong ảnh bảo trì,” Đức Khải nói. “Không phải danh tính của khối gang.”

Cuộc kiểm kê tiếp tục với sổ kho. Một dòng ghi “vật tư gang chờ sơn” nhưng không có mã khối, khối lượng hay người chuyển. Dòng đó chứng minh một mục đã được ghi; nó không chứng minh mục ấy chính là vật trước mặt.

Đại diện nhà hát đề nghị đưa khối gang về khu sơn trước khi kho mở lại. Quỳnh Dao yêu cầu giữ nguyên vị trí cho đến khi các bên thống nhất mandate tiếp theo. Nhà hát từ chối gọi đó là niêm phong vật chứng, và công đoàn cũng không có quyền tự thu giữ.

Tuệ An không tung ảnh ra mạng dù một phóng viên nhắn rằng công chúng sẽ tin cô nếu nhìn thấy dấu mòn. Cô lưu tin nhắn rồi tắt màn hình.

“Nếu chị công bố, ít nhất họ sẽ ngừng nói chị bịa,” Tấn Lộc nói.

“Và họ sẽ hỏi vì sao ảnh hiện trường chưa có custody lại được dùng để nhận dạng một vật chưa được đo. Em sẽ thành người bị ép xác nhận lần nữa.”

Tấn Lộc nhìn bản đình chỉ học việc trong tay. “Giữ đúng quy trình không giữ được việc cho em.”

“Không,” Tuệ An nói. “Nhưng shortcut sẽ để họ biến em thành chủ sở hữu của một kết luận em không tạo ra.”

Khi buổi làm việc kết thúc, khối gang vẫn nằm nguyên dưới sàn, chưa được cân, di chuyển hay niêm phong. Không ai được gọi nó là đối trọng số mười ba.

Chỉ có một kết quả mới được phép rời căn phòng: dưới lớp sơn còn mới, dấu mòn của nó tương thích với rail từng được đánh số mười ba. Sự tương thích ấy mở một hướng kiểm tra. Nó chưa trao cho vật thể một danh tính.
