{
  "version": 1,
  "language": "vi",
  "duration": 588.44,
  "scenes": [
    {
      "id": 1,
      "text": "Bạn chỉ định xem một video ngắn trong lúc chờ thang máy. Một đoạn nhạc vang lên chưa đầy mười giây, vừa đủ để bạn nhận ra giai điệu, rồi video kết thúc. Bạn cất điện thoại và gần như quên ngay. Nhưng vài phút sau, khi đang đánh răng, đoạn điệp khúc ấy xuất hiện. Khi mở máy tính làm việc, nó lại chạy từ đầu. Đến tối, lúc căn phòng đã yên và bạn chỉ muốn ngủ, đúng vài nốt nhạc đó vẫn lặp đi lặp lại như một chiếc máy phát bị kẹt. Điều kỳ lạ là bạn không hề chủ động bật nó lên, cũng không thực sự muốn nghe tiếp.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_001.wav",
      "start": 0.0,
      "end": 28.84,
      "duration": 28.84
    },
    {
      "id": 2,
      "text": "Nhưng vấn đề có thể không phải bài hát không chịu rời đi. Có thể não bạn đang cố hoàn thành một việc mà nó cảm thấy vẫn còn dang dở.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_002.wav",
      "start": 28.84,
      "end": 36.36,
      "duration": 7.52
    },
    {
      "id": 3,
      "text": "Hiện tượng này thường được gọi là “earworm”, nghĩa đen là “con sâu trong tai”, dù chẳng có thứ gì bò trong tai bạn cả. Trong nghiên cứu tâm lý học, tên gọi thận trọng hơn là “involuntary musical imagery”, tức hình ảnh âm nhạc không chủ ý. Đó là khi một mẩu âm nhạc xuất hiện trong tâm trí mà không có âm thanh thực sự từ môi trường và không do bạn cố tình nhớ lại. Bạn không nghe bằng tai, nhưng trải nghiệm vẫn có thể khá sống động: giai điệu dường như có cao độ, nhịp điệu, giọng hát, đôi khi cả tiếng trống hoặc cách phát âm đặc trưng của ca sĩ.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_003.wav",
      "start": 36.36,
      "end": 68.0,
      "duration": 31.64
    },
    {
      "id": 4,
      "text": "Điều này không đồng nghĩa với ảo giác thính giác. Khi gặp earworm thông thường, bạn biết âm nhạc đang ở trong đầu. Bạn không tin rằng có một chiếc loa vô hình đang phát trong phòng. Nó gần với việc tưởng tượng giọng của một người quen hoặc âm thanh của chuông cửa hơn, chỉ khác ở chỗ âm nhạc có cấu trúc lặp rất mạnh và dễ tự duy trì. Não có khả năng dựng lại trải nghiệm âm thanh ngay cả khi nguồn âm đã biến mất. Khả năng đó được gọi là auditory imagery, hay hình dung thính giác.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_004.wav",
      "start": 68.0,
      "end": 94.28,
      "duration": 26.28
    },
    {
      "id": 5,
      "text": "Một cách để hiểu earworm là nhìn vào bộ nhớ làm việc, hệ thống giúp bạn tạm giữ và xử lý thông tin trong vài giây. Trong một mô hình nổi tiếng về working memory của Alan Baddeley và Graham Hitch, “phonological loop”, hay vòng lặp âm vị, hỗ trợ việc giữ lại âm thanh ngôn ngữ bằng cách lặp thầm. Khi bạn đọc một số điện thoại rồi nhẩm lại trước khi nhập, cơ chế tương tự đang hoạt động. Âm nhạc không hoàn toàn giống ngôn ngữ, và không nên coi phonological loop là lời giải duy nhất cho earworm.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_005.wav",
      "start": 94.28,
      "end": 122.16,
      "duration": 27.88
    },
    {
      "id": 6,
      "text": "Tuy vậy, lời hát, âm tiết, nhịp và chuỗi âm thanh có thể tận dụng một phần hệ thống duy trì thông tin bằng sự lặp lại nội tâm.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_006.wav",
      "start": 122.16,
      "end": 129.28,
      "duration": 7.12
    },
    {
      "id": 7,
      "text": "Nhà nghiên cứu tiếp thị James Kellaris là một trong những người sớm đưa hiện tượng “cognitive itch”, có thể hiểu là “cơn ngứa nhận thức”, vào thảo luận rộng rãi về các giai điệu mắc kẹt trong đầu. Cách gọi này mang tính ẩn dụ hơn là một cơ chế thần kinh đã được xác nhận đầy đủ. Ý tưởng cốt lõi là một số mẫu nhạc tạo ra trạng thái căng nhẹ trong nhận thức, và việc lặp lại dường như là nỗ lực của tâm trí nhằm xử lý hoặc khép kín mẫu đó. Trớ trêu thay, mỗi lần phát lại có thể củng cố chính dấu vết trí nhớ khiến đoạn nhạc tiếp tục dễ được gọi lên.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_007.wav",
      "start": 129.28,
      "end": 159.16,
      "duration": 29.88
    },
    {
      "id": 8,
      "text": "Đây là điểm mà hiệu ứng Zeigarnik thường được nhắc đến. Hiệu ứng này bắt nguồn từ quan sát rằng nhiệm vụ chưa hoàn tất đôi khi được ghi nhớ tốt hơn nhiệm vụ đã hoàn tất. Một đoạn nhạc bị cắt ngang, hoặc một câu giai điệu tạo cảm giác chưa về đúng điểm kết, có thể để lại cảm giác dang dở. Tuy nhiên, không nên kết luận rằng mọi earworm đều do hiệu ứng Zeigarnik, hay não luôn phát nhạc chỉ để tìm nốt kết. Bằng chứng trực tiếp cho lời giải thích đó còn hạn chế và earworm có nhiều nguyên nhân.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_008.wav",
      "start": 159.16,
      "end": 185.44,
      "duration": 26.28
    },
    {
      "id": 9,
      "text": "Dù vậy, cảm giác chưa hoàn thành là một khung hữu ích để hiểu vì sao đoạn âm thanh ngắn, bị ngắt đúng lúc, đôi khi dai dẳng hơn bài hát được nghe trọn vẹn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_009.wav",
      "start": 185.44,
      "end": 193.6,
      "duration": 8.16
    },
    {
      "id": 10,
      "text": "Âm nhạc còn đánh trúng một năng lực khác của não: dự đoán. Khi nghe một chuỗi nốt, bạn không chỉ tiếp nhận âm thanh vừa xảy ra. Não liên tục ước lượng điều gì sẽ đến tiếp theo: nhịp tiếp theo rơi ở đâu, giai điệu sẽ đi lên hay đi xuống, hợp âm nào có vẻ phù hợp. Nhạc dễ nhớ thường đứng ở vùng cân bằng. Nếu quá đơn giản, nó có thể không đủ nổi bật. Nếu quá hỗn loạn, não khó tạo thành một mô hình ổn định. Một giai điệu hiệu quả thường đủ quen để dự đoán nhưng có một vài điểm bất ngờ khiến hệ thống dự đoán phải chú ý.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_010.wav",
      "start": 193.6,
      "end": 222.76,
      "duration": 29.16
    },
    {
      "id": 11,
      "text": "Nhà tâm lý học âm nhạc Kelly Jakubowski cùng các cộng sự đã nghiên cứu những đặc điểm khiến một số bài hát dễ trở thành earworm hơn. Trong một nghiên cứu công bố năm 2017 trên tạp chí Psychology of Aesthetics, Creativity, and the Arts, nhóm của bà nhận thấy các bài thường bị báo cáo là mắc kẹt trong đầu có xu hướng mang đường nét giai điệu tương đối phổ biến, đồng thời chứa một số mô hình quãng âm khác biệt. Nói đơn giản, chúng vừa quen vừa có một dấu móc riêng. Kết quả không tạo ra công thức tuyệt đối cho mọi người, nhưng cho thấy hình dạng của giai điệu có vai trò thật sự.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_011.wav",
      "start": 222.76,
      "end": 255.94,
      "duration": 33.18
    },
    {
      "id": 12,
      "text": "Victoria Williamson, Lauren Stewart và các cộng sự đã khảo sát những tình huống khởi phát involuntary musical imagery. Công trình của họ cho thấy earworm không chỉ đến từ việc vừa nghe bài hát. Nó có thể được gợi bởi ký ức, liên tưởng, trạng thái cảm xúc, những lần tiếp xúc lặp lại hoặc các tín hiệu tình cờ trong môi trường. Một chi tiết rất nhỏ có thể khởi động mạng lưới liên tưởng rộng hơn. Vì thế, có lúc bài hát mắc kẹt trong đầu là bài vừa phát ở cửa hàng; có lúc lại là một ca khúc nhiều năm chưa nghe nhưng gắn với trường học, một chuyến xe hoặc một người cụ thể.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_012.wav",
      "start": 255.94,
      "end": 281.98,
      "duration": 26.04
    },
    {
      "id": 13,
      "text": "Nhà nghiên cứu Lassi Liikkanen cũng đã khảo sát trải nghiệm âm nhạc không chủ ý trong đời sống thường ngày. Các nghiên cứu của ông góp phần cho thấy đây là hiện tượng phổ biến chứ không phải dấu hiệu mặc định của một bộ não có vấn đề. Tần suất và mức độ khó chịu khác nhau đáng kể giữa từng người. Người thường xuyên tiếp xúc với âm nhạc, hát, chơi nhạc cụ hoặc chú ý nhiều đến cấu trúc bài hát có thể báo cáo trải nghiệm này thường hơn. Điều đó không có nghĩa âm nhạc đang làm hại họ.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_013.wav",
      "start": 281.98,
      "end": 306.4,
      "duration": 24.42
    },
    {
      "id": 14,
      "text": "Đơn giản là kho dấu vết âm thanh phong phú hơn và các đường truy cập được sử dụng thường xuyên hơn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_014.wav",
      "start": 306.4,
      "end": 311.2,
      "duration": 4.8
    },
    {
      "id": 15,
      "text": "Bộ nhớ làm việc cũng giúp giải thích vì sao earworm hay xuất hiện khi bạn đang làm việc quen thuộc. Đánh răng, tắm, đi bộ trên tuyến đường cũ hay gấp quần áo đều cần một mức chú ý vừa phải nhưng thường để lại khoảng trống nhận thức. Khi không có nhiệm vụ cấp thiết chiếm toàn bộ tài nguyên, một mẩu âm nhạc dễ nổi lên. Ngược lại, nếu công việc quá khó, đoạn nhạc có thể bị đẩy ra ngoài tạm thời. Nhưng nếu công việc căng mà đơn điệu, nó vẫn có thể chạy ở hậu cảnh, tạo cảm giác như hai luồng đang tranh nhau quyền sử dụng đầu óc.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_015.wav",
      "start": 311.2,
      "end": 340.2,
      "duration": 29.0
    },
    {
      "id": 16,
      "text": "Mệt mỏi và căng thẳng làm bức tranh phức tạp hơn. Khi thiếu ngủ, khả năng kiểm soát sự chú ý có thể yếu đi. Khi lo âu, bạn cũng dễ theo dõi những suy nghĩ không mong muốn và xem chúng như vấn đề cần loại bỏ ngay. Earworm vốn nhỏ bỗng trở nên nổi bật vì bạn liên tục kiểm tra xem nó còn ở đó hay không. Câu hỏi “đã hết chưa?” vô tình gọi nó trở lại. Cố ép mình không nghĩ đến một giai điệu cũng có thể tạo hiệu ứng ngược, giống yêu cầu đừng hình dung một vật nào đó rồi ngay lập tức hình ảnh ấy xuất hiện.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_016.wav",
      "start": 340.2,
      "end": 367.28,
      "duration": 27.08
    },
    {
      "id": 17,
      "text": "Twist nằm ở đây: thứ giữ bài hát lại đôi khi không phải sức mạnh của bản thân bài hát, mà là nỗ lực trục xuất nó. Mỗi lần chống lại, bạn phải tái hiện đối tượng cần chống lại để kiểm tra thành công. Mỗi lần khó chịu, đoạn nhạc nhận thêm ý nghĩa cảm xúc. Mỗi lần lặp để tìm điểm kết, dấu vết lại được luyện thêm một lượt. Earworm vì thế không chỉ là một đoạn ghi âm bị kẹt; nó là một vòng tương tác giữa trí nhớ, dự đoán, sự chú ý và phản ứng của bạn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_017.wav",
      "start": 367.28,
      "end": 384.9,
      "duration": 17.62
    },
    {
      "id": 18,
      "text": "Môi trường hiện đại cung cấp điều kiện gần như hoàn hảo cho vòng tương tác đó. Video dạng ngắn thường chỉ dùng phần dễ nhận diện nhất của bài hát, lặp qua hàng chục clip và cắt trước khi cấu trúc âm nhạc được giải quyết trọn vẹn. Thuật toán không cần biết giai điệu nào sẽ sống trong đầu bạn. Nó chỉ cần nhận ra âm thanh nào khiến nhiều người dừng lại, xem lại, bắt chước hoặc tương tác. Kết quả là cùng một mẩu mười lăm giây được phân phối với mật độ mà trước đây phải nghe radio nhiều ngày mới đạt được.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_018.wav",
      "start": 384.9,
      "end": 411.34,
      "duration": 26.44
    },
    {
      "id": 19,
      "text": "Nếu muốn giảm earworm, phản xạ đầu tiên thường là bật một bài khác thật lớn. Cách đó đôi khi hiệu quả, nhưng cũng có thể chỉ đổi một vòng lặp lấy vòng lặp mới. Một lựa chọn hợp lý hơn là nghe trọn bài đang mắc kẹt, đặc biệt khi bạn mới chỉ nghe một đoạn bị cắt. Việc nghe từ đầu đến cuối có thể cung cấp bối cảnh và cảm giác khép lại. Đây không phải thuốc chữa bảo đảm, và với một số người, tiếp xúc thêm sẽ củng cố giai điệu. Nhưng nếu vòng lặp xoay quanh một câu chưa hoàn chỉnh, nghe phần tiếp theo có thể giúp não ngừng cố dự đoán nó.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_019.wav",
      "start": 411.34,
      "end": 440.82,
      "duration": 29.48
    },
    {
      "id": 20,
      "text": "Bạn cũng có thể chuyển sang một nhiệm vụ ngôn ngữ vừa đủ khó, chẳng hạn đọc một đoạn văn hấp dẫn, trò chuyện, giải ô chữ đơn giản hoặc viết ra kế hoạch cụ thể cho ngày mai. Mục tiêu không phải làm bộ nhớ làm việc quá tải, mà là trao cho hệ thống âm thanh và ngôn ngữ một đối tượng khác có cấu trúc. Nhiệm vụ quá dễ sẽ để nhiều khoảng trống; nhiệm vụ quá khó khi bạn đã mệt có thể làm tăng căng thẳng. Mức phù hợp là hoạt động đủ cuốn sự chú ý nhưng không tạo thêm bực bội.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_020.wav",
      "start": 440.82,
      "end": 458.84,
      "duration": 18.02
    },
    {
      "id": 21,
      "text": "Một nghiên cứu của Philip Beaman và cộng sự, công bố năm 2015 trên Quarterly Journal of Experimental Psychology, cho thấy nhai kẹo cao su có thể làm giảm một số dạng hình dung âm nhạc không chủ ý trong điều kiện thí nghiệm. Lời giải thích được đề xuất là chuyển động liên quan đến phát âm gây nhiễu việc lặp thầm. Kết quả này thú vị nhưng không biến kẹo cao su thành phương pháp điều trị chắc chắn ngoài đời thực. Tác dụng có thể nhỏ, khác nhau giữa từng người, và rõ ràng không phù hợp khi bạn sắp ngủ hoặc có vấn đề về hàm, răng hay tiêu hóa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_021.wav",
      "start": 458.84,
      "end": 491.52,
      "duration": 32.68
    },
    {
      "id": 22,
      "text": "Nó chỉ là một công cụ nhẹ để thử, không phải quy tắc.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_022.wav",
      "start": 491.52,
      "end": 494.64,
      "duration": 3.12
    },
    {
      "id": 23,
      "text": "Đôi khi cách tốt nhất lại ít trực tiếp hơn: ngủ đủ và giảm mức căng thẳng nền. Nếu earworm xuất hiện nhiều vào đêm muộn, vấn đề có thể không nằm hoàn toàn ở bài hát mà ở một bộ não đã mệt nhưng vẫn cảnh giác. Hạ ánh sáng, rời video ngắn trước giờ ngủ, thở chậm, đọc thứ không quá kích thích và giữ lịch ngủ ổn định có thể làm giảm điều kiện khiến vòng lặp trở nên khó chịu. Không cần chiến đấu với từng nốt. Chỉ cần giảm nhu cầu giám sát nó, rồi để sự chú ý trôi sang cảm giác cơ thể hoặc âm thanh trung tính trong phòng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_023.wav",
      "start": 494.64,
      "end": 525.32,
      "duration": 30.68
    },
    {
      "id": 24,
      "text": "Phần lớn earworm là vô hại, ngắn hạn và chỉ hơi phiền. Tuy nhiên, nếu âm nhạc trong đầu kéo dài dai dẳng, gây mất ngủ nghiêm trọng, cản trở công việc, khiến bạn kiệt sức hoặc đi kèm những triệu chứng tâm lý hay thần kinh khác, nên trao đổi với bác sĩ hoặc chuyên gia sức khỏe tâm thần. Nếu bạn cảm thấy âm thanh đến từ bên ngoài, không thể phân biệt nó với âm thanh thật, hoặc trải nghiệm xuất hiện sau thay đổi thuốc, chấn thương hay bệnh lý, đó không còn là tình huống nên tự giải thích đơn giản bằng một earworm thông thường.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_024.wav",
      "start": 525.32,
      "end": 554.4,
      "duration": 29.08
    },
    {
      "id": 25,
      "text": "Tìm hỗ trợ không có nghĩa trải nghiệm đáng sợ chắc chắn là bệnh nặng; nó chỉ giúp phân biệt đúng hiện tượng và xử lý nguyên nhân phù hợp.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_025.wav",
      "start": 554.4,
      "end": 558.08,
      "duration": 3.68
    },
    {
      "id": 26,
      "text": "Vậy nên, lần tới khi bạn chỉ nghe vài giây của một bài hát rồi thấy nó quay lại lúc đánh răng, chen vào giữa giờ làm và nằm chờ bên gối khi bạn định ngủ, hãy thử nhìn vòng lặp theo cách khác. Nó không chứng minh bài hát có ý chí, cũng không có nghĩa tâm trí đã mất quyền kiểm soát. Đó có thể là sản phẩm rất bình thường của một hệ thống trí nhớ giỏi giữ âm thanh, một bộ máy dự đoán thích hoàn thành mô hình và một sự chú ý nhạy với những gì chưa khép lại. Bài hát không cố bám lấy bạn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_026.wav",
      "start": 558.08,
      "end": 583.16,
      "duration": 25.08
    },
    {
      "id": 27,
      "text": "Não chỉ đang phát lại thứ mà nó đã học quá nhanh, dự đoán quá tốt, hoặc chưa kịp đặt xuống.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/audio/chunks/narration_027.wav",
      "start": 583.16,
      "end": 588.44,
      "duration": 5.28
    }
  ]
}
