{
  "version": 1,
  "language": "vi",
  "duration": 595.16,
  "scenes": [
    {
      "id": 1,
      "text": "Bạn đang ngồi trước bàn làm việc, mắt vừa rời khỏi màn hình sau một ngày dài, và bỗng chiếc ổ cắm dưới chân tường nhìn lên với vẻ ngạc nhiên: hai lỗ tròn như đôi mắt, khe nhỏ phía dưới như một cái miệng đang há ra. Ngoài đường, cụm đèn trước của một chiếc xe có vẻ cau có. Mặt tiền căn nhà đối diện trông như đang buồn ngủ. Trong cốc cà phê, một vệt bọt mỏng bất ngờ tạo thành gương mặt đang mỉm cười. Bạn biết rất rõ không có ai ở đó. Vật thể không thật sự có khuôn mặt, nhưng não bạn đang hoàn thành một giả thuyết.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_001.wav",
      "start": 0.0,
      "end": 28.36,
      "duration": 28.36
    },
    {
      "id": 2,
      "text": "Hiện tượng này được gọi là pareidolia, thường được dịch là ảo giác nhận dạng hình mẫu, hay cụ thể hơn trong trường hợp này là pareidolia khuôn mặt. Não tìm thấy một hình ảnh quen thuộc và có ý nghĩa trong những tín hiệu vốn mơ hồ hoặc ngẫu nhiên: khuôn mặt trên mây, con vật trong vết nứt tường, bóng người trong tấm rèm, giọng nói trong tiếng nhiễu. Đây không nhất thiết là lỗi nhận thức, càng không tự động có nghĩa rằng bạn đang mất liên hệ với thực tế. Phần lớn thời gian, nó chỉ cho thấy hệ thống nhận dạng của não hoạt động nhanh, chủ động và hơi thiên lệch về phía an toàn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_002.wav",
      "start": 28.36,
      "end": 59.12,
      "duration": 30.76
    },
    {
      "id": 3,
      "text": "Khuôn mặt là một trong những tín hiệu quan trọng nhất trong đời sống xã hội. Từ khuôn mặt, bạn ước lượng một người đang chú ý đến đâu, có thân thiện không, có tức giận không, có quen thuộc không, và có thể sắp làm gì. Trước khi hiểu lời nói, trẻ nhỏ đã bị thu hút bởi những cấu hình giống khuôn mặt. Trong suốt cuộc đời, hàng nghìn quyết định xã hội phụ thuộc vào khả năng phát hiện và đọc khuôn mặt gần như tức thì. Vì vậy, não không chờ một bức chân dung hoàn hảo mới bắt đầu xử lý. Nó có thể khởi động chỉ từ vài dấu hiệu thô.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_003.wav",
      "start": 59.12,
      "end": 88.04,
      "duration": 28.92
    },
    {
      "id": 4,
      "text": "Carl Sagan từng phổ biến một cách giải thích giàu sức gợi trong cuốn “The Demon-Haunted World”: khả năng nhận ra khuôn mặt nhanh chóng có thể mang giá trị sống còn, đặc biệt với trẻ sơ sinh phụ thuộc vào người chăm sóc. Đây là một cách diễn giải phổ thông có ảnh hưởng, không phải tự thân là bằng chứng thực nghiệm cho toàn bộ cơ chế. Nhưng nó nắm được một ý quan trọng: đối với hệ thần kinh, bỏ sót một khuôn mặt thật đôi khi có thể đắt giá hơn nhìn nhầm một khuôn mặt không tồn tại.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_004.wav",
      "start": 88.04,
      "end": 113.84,
      "duration": 25.8
    },
    {
      "id": 5,
      "text": "Hãy hình dung hai loại sai lầm. Sai lầm thứ nhất là false positive: bạn tưởng bụi cây có người, nhưng thật ra chỉ là bóng lá. Sai lầm thứ hai là false negative: có một người đang nhìn hoặc một mối đe dọa đang tiến đến, nhưng bạn không phát hiện. Trong nhiều hoàn cảnh xã hội và tiến hóa, false positive chỉ khiến bạn giật mình trong chốc lát; false negative có thể khiến bạn bỏ lỡ người chăm sóc, đồng minh, đối thủ, kẻ săn mồi hoặc một tín hiệu cảm xúc quan trọng. Một hệ thống được điều chỉnh để báo động sớm vì thế có thể chấp nhận nhận nhầm đôi chút.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_005.wav",
      "start": 113.84,
      "end": 132.66,
      "duration": 18.82
    },
    {
      "id": 6,
      "text": "Face-detection bias, hay thiên lệch phát hiện khuôn mặt, không có nghĩa não lúc nào cũng sai. Nó có nghĩa ngưỡng để cân nhắc giả thuyết “khuôn mặt” được đặt khá thấp.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_006.wav",
      "start": 132.66,
      "end": 142.02,
      "duration": 9.36
    },
    {
      "id": 7,
      "text": "Điều đáng chú ý là thị giác không vận hành như máy ảnh chỉ ghi lại thế giới rồi chuyển nguyên vẹn vào đầu. Ánh sáng đi vào mắt tạo nên dữ liệu chưa đầy đủ, có nhiễu và thường mơ hồ. Não phải liên tục suy luận nguyên nhân nào ngoài thế giới có khả năng tạo ra dữ liệu đó. Cách nhìn này thường được mô tả bằng các khái niệm top-down processing và predictive processing. Tín hiệu từ mắt đi lên cung cấp bằng chứng, trong khi kinh nghiệm, kỳ vọng, bối cảnh và mục tiêu chú ý đi xuống để định hình cách bằng chứng được giải thích.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_007.wav",
      "start": 142.02,
      "end": 170.7,
      "duration": 28.68
    },
    {
      "id": 8,
      "text": "Vì vậy, pareidolia dễ mạnh hơn khi thông tin thị giác kém rõ. Trong tầm nhìn ngoại vi, độ phân giải chi tiết thấp hơn vùng trung tâm mà bạn đang nhìn trực tiếp. Một vật ở khóe mắt có thể trở thành bóng người; khi quay đầu nhìn thẳng, nó lại chỉ là chiếc áo khoác. Ở khoảng cách xa, các đường nét nhỏ bị mất đi và chỉ còn cấu trúc tổng quát. Trong ảnh nén, hình thu nhỏ, camera thiếu sáng hoặc màn hình có nhiễu, não nhận được ít bằng chứng từ dưới lên hơn, nên kỳ vọng từ trên xuống có nhiều khoảng trống để lấp đầy.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_008.wav",
      "start": 170.7,
      "end": 182.38,
      "duration": 11.68
    },
    {
      "id": 9,
      "text": "Các nghiên cứu của nhà tâm lý học phát triển Kang Lee và cộng sự đã khảo sát trực tiếp việc não phản ứng với những vật thể có bố cục giống khuôn mặt. Trong một nghiên cứu dùng fMRI do Jiangang Liu, Jun Li, Lu Feng, Ling Li, Jie Tian và Kang Lee công bố, những hình ảnh pareidolia khuôn mặt được so sánh với các vật thể tương tự nhưng không gợi mặt rõ ràng. Kết quả cho thấy trải nghiệm nhìn thấy khuôn mặt trong vật vô tri không chỉ là cách nói vui sau khi quan sát.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_009.wav",
      "start": 182.38,
      "end": 210.02,
      "duration": 27.64
    },
    {
      "id": 10,
      "text": "Các vùng thuộc hệ thống xử lý khuôn mặt, đặc biệt vùng thường được gọi là fusiform face area, có thể tham gia khi cấu hình mơ hồ được diễn giải thành mặt.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_010.wav",
      "start": 210.02,
      "end": 218.1,
      "duration": 8.08
    },
    {
      "id": 11,
      "text": "Fusiform face area, viết tắt là FFA, nằm trong vùng hồi hình thoi ở mặt dưới thùy thái dương. Công trình nổi tiếng của Nancy Kanwisher, Josh McDermott và Marvin Chun vào cuối thập niên 1990 cho thấy một vùng tại đây phản ứng mạnh hơn với khuôn mặt so với nhiều loại vật thể khác trong các thí nghiệm fMRI. Tên gọi FFA rất tiện, nhưng không nên hiểu nó như một chiếc hộp duy nhất chỉ có nhiệm vụ bật lên mỗi khi có mặt.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_011.wav",
      "start": 218.1,
      "end": 244.62,
      "duration": 26.52
    },
    {
      "id": 12,
      "text": "Nhận dạng khuôn mặt phụ thuộc vào cả một mạng lưới, và vẫn có tranh luận khoa học về mức độ chuyên biệt của từng vùng, vai trò của kinh nghiệm, cũng như cách biểu diễn khuôn mặt được phân bố.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_012.wav",
      "start": 244.62,
      "end": 254.46,
      "duration": 9.84
    },
    {
      "id": 13,
      "text": "Nouchine Hadjikhani và các cộng sự từng báo cáo rằng những hình ảnh pareidolia có thể huy động các vùng thuộc mạng lưới nhận diện khuôn mặt, kể cả khi người xem biết đó chỉ là đồ vật. Điều này giúp giải thích một trải nghiệm quen thuộc: kiến thức “đây là ổ cắm” và ấn tượng “nó giống một gương mặt” có thể cùng tồn tại. Nhận thức không buộc phải chọn duy nhất một nhãn. Một mức xử lý nhận ra vật thể thật; mức khác phát hiện cấu hình xã hội nổi bật được đặt lên trên nó.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_013.wav",
      "start": 254.46,
      "end": 275.92,
      "duration": 21.46
    },
    {
      "id": 14,
      "text": "Nghiên cứu bằng EEG và MEG cũng cung cấp góc nhìn về thời gian. Các đáp ứng điện não liên quan đến xử lý khuôn mặt, thường được nghiên cứu qua thành phần N170 xuất hiện khoảng hơn một phần mười giây sau khi hình ảnh hiện ra, có thể bị ảnh hưởng bởi những hình vô tri trông giống mặt. Không phải mọi nghiên cứu đều cho kết quả giống hệt nhau, và cách thiết kế kích thích rất quan trọng. Tuy nhiên, bức tranh chung cho thấy pareidolia có thể đi vào những giai đoạn xử lý thị giác tương đối sớm, chứ không chỉ xuất hiện sau một chuỗi suy luận chậm bằng ngôn ngữ.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_014.wav",
      "start": 275.92,
      "end": 307.26,
      "duration": 31.34
    },
    {
      "id": 15,
      "text": "Các vùng khác có thể góp phần tùy theo thứ bạn tưởng mình nhìn thấy. Superior temporal sulcus, hay rãnh thái dương trên, thường được liên hệ với những tín hiệu khuôn mặt có tính thay đổi như hướng nhìn, chuyển động miệng và biểu cảm. Amygdala tham gia đánh giá ý nghĩa cảm xúc và mức độ nổi bật, đặc biệt khi tín hiệu có vẻ đe dọa hoặc đáng chú ý. Nếu mặt tiền một chiếc xe trông “giận dữ”, trải nghiệm ấy không chỉ đến từ hai đèn và một lưới tản nhiệt. Góc nghiêng giống lông mày, độ tương phản và kiến thức xã hội về vẻ giận dữ cùng tác động lên cách bạn cảm nhận.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_015.wav",
      "start": 307.26,
      "end": 338.9,
      "duration": 31.64
    },
    {
      "id": 16,
      "text": "Công trình của Doris Tsao và cộng sự trên linh trưởng đã làm rõ hơn cách những vùng chuyên đáp ứng với khuôn mặt có thể mã hóa các chiều đặc điểm khuôn mặt theo một hệ thống có cấu trúc. Những kết quả ấy không đồng nghĩa rằng từng “tế bào khuôn mặt” đơn lẻ chứa trọn vẹn hình ảnh của một người, cũng không thể được chuyển thẳng sang mọi trải nghiệm ở người. Chúng gợi ý rằng nhận diện khuôn mặt dựa trên các quần thể nơron xử lý nhiều thuộc tính và quan hệ giữa thuộc tính.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_016.wav",
      "start": 338.9,
      "end": 364.06,
      "duration": 25.16
    },
    {
      "id": 17,
      "text": "Khi vật vô tri tình cờ khớp một phần quan hệ đó, hệ thống có thể phản ứng dù đầu vào không phải mặt thật.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_017.wav",
      "start": 364.06,
      "end": 369.58,
      "duration": 5.52
    },
    {
      "id": 18,
      "text": "Twist nằm ở đây: bạn không nhìn thấy khuôn mặt vì hệ thị giác yếu kém. Bạn nhìn thấy nó phần nào vì hệ thị giác rất giỏi. Một bộ dò chỉ hoạt động với khuôn mặt hoàn hảo dưới ánh sáng hoàn hảo sẽ thất bại trong đời thực, nơi mặt người quay nghiêng, bị tóc che, chìm trong bóng tối, xuất hiện thoáng qua hoặc chỉ chiếm vài điểm ảnh. Để nhận ra người thật trong điều kiện khó, hệ thống phải tổng quát hóa. Chính khả năng tổng quát hóa hữu ích ấy đôi lúc vượt quá mục tiêu và biến ba hình đơn giản thành một nhân vật có cảm xúc.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_018.wav",
      "start": 369.58,
      "end": 399.06,
      "duration": 29.48
    },
    {
      "id": 19,
      "text": "Thế giới hiện đại đang cung cấp cho hệ thống này nhiều bề mặt mới. Camera điện thoại tăng tương phản, làm nét, ghép nhiều khung hình và đôi lúc biến nhiễu thành đường nét có vẻ có chủ ý. Bộ lọc khuôn mặt có thể đặt tai, mắt kính hoặc lớp trang điểm lên một cái gối vì thuật toán cũng đang tìm một cấu hình gần giống hai mắt và một miệng. Ảnh thumbnail thu nhỏ làm mất chi tiết nhưng giữ bố cục lớn, chính xác là điều kiện thuận lợi cho pareidolia.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_019.wav",
      "start": 399.06,
      "end": 423.74,
      "duration": 24.68
    },
    {
      "id": 20,
      "text": "Emoji lại chứng minh mức tối giản của tín hiệu xã hội: vài dấu chấm và một đường cong vẫn đủ để bạn đọc ra vui vẻ, mỉa mai hoặc thất vọng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_020.wav",
      "start": 423.74,
      "end": 432.62,
      "duration": 8.88
    },
    {
      "id": 21,
      "text": "Bạn có thể kiểm tra trải nghiệm bằng vài thay đổi rất đơn giản. Hãy đổi góc nhìn: bước sang bên hoặc xoay vật thể. Nếu gương mặt phụ thuộc vào một sự thẳng hàng tình cờ, nó sẽ tan rã. Hãy thay ánh sáng: bật thêm đèn, kéo rèm hoặc quan sát vào thời điểm khác. Nếu đôi mắt biến mất cùng bóng đổ, nguyên nhân đã rõ hơn. Hãy thay khoảng cách: tiến gần để lấy lại chi tiết, hoặc lùi xa để xem cấu hình tổng quát mạnh đến mức nào. Bạn cũng có thể che lần lượt một trong hai điểm giống mắt hoặc đường giống miệng. Chỉ cần mất một mốc, cảm giác về mặt thường suy yếu đáng kể.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_021.wav",
      "start": 432.62,
      "end": 464.34,
      "duration": 31.72
    },
    {
      "id": 22,
      "text": "Một cách kiểm tra khác là chụp ảnh rồi xoay ảnh ngược. Khả năng nhận diện khuôn mặt thật thường bị ảnh hưởng khi khuôn mặt đảo chiều vì quan hệ quen thuộc giữa các đặc điểm bị phá vỡ. Gương mặt pareidolia cũng có thể mất sức thuyết phục khi hướng bị đổi, dù kết quả tùy hình. Bạn cũng có thể hỏi một người khác họ nhìn thấy gì trước khi gợi ý. Nếu phải chỉ từng “con mắt” và “cái miệng” rất lâu, bằng chứng trong hình có lẽ khá yếu và kỳ vọng của bạn đang làm nhiều việc hơn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_022.wav",
      "start": 464.34,
      "end": 491.02,
      "duration": 26.68
    },
    {
      "id": 23,
      "text": "Pareidolia thông thường thường gắn với một kích thích có thật: vệt bẩn, bóng cây, hoa văn, tiếng nhiễu. Bạn vẫn có thể kiểm tra, đổi góc và nhận ra cách hiểu khác. Hallucination, hay ảo giác theo nghĩa lâm sàng, là trải nghiệm cảm giác sống động khi không có kích thích bên ngoài tương ứng, hoặc trải nghiệm dai dẳng khó điều chỉnh bằng kiểm tra thực tế. Ranh giới trong đời sống không phải lúc nào cũng đơn giản, và một hiện tượng đơn lẻ không đủ để tự chẩn đoán.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_023.wav",
      "start": 491.02,
      "end": 517.62,
      "duration": 26.6
    },
    {
      "id": 24,
      "text": "Nếu bạn chỉ thỉnh thoảng thấy mặt trong ổ cắm, mây hoặc bọt cà phê và biết đó là đồ vật, điều này thường hoàn toàn bình thường. Nhưng nếu các khuôn mặt hoặc hình người xuất hiện thường xuyên khi không có mẫu bên ngoài, gây sợ hãi, ra lệnh, làm gián đoạn giấc ngủ hay sinh hoạt, đi kèm lú lẫn, suy giảm trí nhớ, thay đổi hành vi, sốt, chấn thương, dùng chất hoặc thay đổi thuốc, việc trao đổi với bác sĩ hay chuyên gia sức khỏe tâm thần là phù hợp. Nếu sự thay đổi xảy ra đột ngột và nghiêm trọng, cần tìm hỗ trợ y tế sớm thay vì chỉ xem đó là pareidolia.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_024.wav",
      "start": 517.62,
      "end": 550.08,
      "duration": 32.46
    },
    {
      "id": 25,
      "text": "Lần tới khi cụm đèn xe nhìn bạn với vẻ khó chịu, bạn có thể dừng lại một nhịp. Hai vùng sáng tạo thành mắt. Lưới tản nhiệt tạo thành miệng. Tầm nhìn, bóng đổ, ký ức về hàng nghìn khuôn mặt và ngưỡng phát hiện thấp đã gặp nhau trong khoảnh khắc. Cảm giác ấy vừa thật với trải nghiệm của bạn, vừa không phải bằng chứng rằng vật thể có tâm trí. Đó là một dự đoán hữu ích được đưa ra quá hào phóng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_025.wav",
      "start": 550.08,
      "end": 571.78,
      "duration": 21.7
    },
    {
      "id": 26,
      "text": "Rồi bạn trở lại bàn làm việc. Chiếc ổ cắm dưới chân tường vẫn có hai lỗ tròn và một khe nhỏ. Có thể nó vẫn trông hơi ngạc nhiên, nhất là khi bạn nhìn từ khóe mắt. Nhưng nó vẫn chỉ là ổ cắm. Trong phần nhỏ của một giây, não bạn đã thử một giả thuyết xã hội cực nhanh: có một khuôn mặt ở đó không? Câu trả lời là không, nhưng khả năng đặt câu hỏi ấy nhanh đến vậy chính là một phần lý do bạn nhận ra khuôn mặt thật giữa một thế giới đầy nhiễu.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/audio/chunks/narration_026.wav",
      "start": 571.78,
      "end": 595.16,
      "duration": 23.38
    }
  ]
}
