{
  "completed_inventory": [
    {
      "id": "001",
      "title": "Vì Sao Não Bộ Đánh Thức Bạn Trước Nguy Hiểm?",
      "opening": "Bạn đột ngột tỉnh giấc ngay trước khi một tiếng kính vỡ vang lên ở căn phòng bên cạnh. Tim đập nhanh, da lạnh đi, toàn thân căng cứng như thể nguy hiểm đã chạm vào người trước cả âm thanh. Phải chăng não bộ đã biết trước điều sắp xảy ra? Nhưng câu trả lời thật sự kỳ lạ hơn. Trong vài giây đầu, trải nghiệm ấy có vẻ không thể giải thích bằng logic thông thường. Mắt mở trước tiếng động. Cảm giác bất an xuất hiện trước sự cố. Một ý nghĩ bật lên: có điều gì đó không ổn. Rồi âm thanh mới đến, rõ ràng và dữ dội, như một bằng chứng xác nhận linh cảm vừa xuất hiện. Thứ tự ấy khiến khoảnh khắc mang màu sắc tiên tri. Nhưng thời gian được cảm nhận không giống thời gian trên đồng hồ. Trong giấc ngủ, não ",
      "researchers": [
        "Elizabeth Loftus"
      ],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/001-Vi-Sao-Nao-Bo-Danh-Thuc-Ban-Truoc-Nguy-Hiem/script/draft_valid_structure.txt"
    },
    {
      "id": "002",
      "title": "Vì Sao Não Bộ Khiến Bạn Nhớ Điều Chưa Từng Xảy Ra?",
      "opening": "Bạn nhớ rất rõ một chuyện đã xảy ra. Bạn nhớ khuôn mặt, âm thanh và cả cảm giác lúc đó. Nhưng bằng chứng trước mắt cho thấy chuyện ấy chưa từng tồn tại. Nhưng câu trả lời thật sự kỳ lạ hơn. Ký ức không phải đoạn phim được cất nguyên vẹn trong một kho lưu trữ bí mật. Não bộ không bấm nút ghi hình, giữ từng chi tiết rồi phát lại đúng như cũ. Mỗi lần bạn nhớ, não bộ dựng lại quá khứ từ nhiều mảnh: hình ảnh, cảm xúc, kiến thức, suy đoán, lời kể nghe sau đó và cả điều đang tin ở hiện tại. Phần lớn thời gian, quá trình này hoạt động đủ tốt. Nhưng đôi khi các mảnh ghép được đặt sai chỗ. Một cảnh chưa từng xảy ra vẫn có thể hiện lên rõ ràng, hợp lý và đầy sức thuyết phục. Điều đáng ngại nằm ở cảm gi",
      "researchers": [
        "Daniel Schacter",
        "Elizabeth Loftus",
        "John Palmer",
        "Joseph LeDoux"
      ],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/002-Vi-Sao-Nao-Bo-Khien-Ban-Nho-Nhung-Dieu-Chua-Tung-Xay-Ra/script/draft_valid_structure.txt"
    },
    {
      "id": "003",
      "title": "Vì Sao Bạn Cảm Thấy Có Người Đang Nhìn Mình?",
      "opening": "Bạn đang ngồi một mình trong căn hộ vào buổi tối. Màn hình laptop sáng trước mặt, tai nghe phát một đoạn nhạc quen thuộc, ngoài cửa sổ chỉ có vài ô cửa còn bật đèn. Không có tiếng bước chân, không có thông báo từ camera, cũng không có lý do rõ ràng để lo lắng. Thế rồi, giữa một khoảnh khắc hoàn toàn bình thường, bạn bỗng thấy gáy mình căng lên. Một ý nghĩ xuất hiện rất nhanh: có ai đó đang nhìn mình. Bạn quay lại. Căn phòng vẫn trống. Tấm rèm không động đậy. Cánh cửa vẫn khóa. Có thể bạn tự cười, cho rằng não vừa tưởng tượng quá mức. Nhưng cảm giác ấy từng rõ đến mức gần như một giác quan riêng, như thể cơ thể đã nhận được một tín hiệu mà ý thức chưa kịp hiểu. Câu hỏi quen thuộc là: liệu con",
      "researchers": [
        "Andrew Bayliss"
      ],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/003-Vi-Sao-Nao-Bo-Khien-Ban-Cam-Thay-Co-Nguoi-Dang-Nhin-Minh/script/script_vi_sao_nao_bo_khien_ban_cam_thay_co_nguoi_dang_nhin_minh.txt"
    },
    {
      "id": "004",
      "title": "Vì Sao Một Bài Hát Có Thể Mắc Kẹt Trong Đầu Bạn Cả Ngày?",
      "opening": "Bạn chỉ định xem một video ngắn trong lúc chờ thang máy. Một đoạn nhạc vang lên chưa đầy mười giây, vừa đủ để bạn nhận ra giai điệu, rồi video kết thúc. Bạn cất điện thoại và gần như quên ngay. Nhưng vài phút sau, khi đang đánh răng, đoạn điệp khúc ấy xuất hiện. Khi mở máy tính làm việc, nó lại chạy từ đầu. Đến tối, lúc căn phòng đã yên và bạn chỉ muốn ngủ, đúng vài nốt nhạc đó vẫn lặp đi lặp lại như một chiếc máy phát bị kẹt. Điều kỳ lạ là bạn không hề chủ động bật nó lên, cũng không thực sự muốn nghe tiếp. Nhưng vấn đề có thể không phải bài hát không chịu rời đi. Có thể não bạn đang cố hoàn thành một việc mà nó cảm thấy vẫn còn dang dở. Hiện tượng này thường được gọi là “earworm”, nghĩa đe",
      "researchers": [],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/004-Vi-Sao-Mot-Bai-Hat-Co-The-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban-Ca-Ngay/script/script_vi_sao_mot_bai_hat_co_the_mac_ket_trong_dau_ban_ca_ngay.txt"
    },
    {
      "id": "005",
      "title": "Vì Sao Bạn Dễ Nhìn Thấy Khuôn Mặt Trong Những Vật Vô Tri?",
      "opening": "Bạn đang ngồi trước bàn làm việc, mắt vừa rời khỏi màn hình sau một ngày dài, và bỗng chiếc ổ cắm dưới chân tường nhìn lên với vẻ ngạc nhiên: hai lỗ tròn như đôi mắt, khe nhỏ phía dưới như một cái miệng đang há ra. Ngoài đường, cụm đèn trước của một chiếc xe có vẻ cau có. Mặt tiền căn nhà đối diện trông như đang buồn ngủ. Trong cốc cà phê, một vệt bọt mỏng bất ngờ tạo thành gương mặt đang mỉm cười. Bạn biết rất rõ không có ai ở đó. Vật thể không thật sự có khuôn mặt, nhưng não bạn đang hoàn thành một giả thuyết. Hiện tượng này được gọi là pareidolia, thường được dịch là ảo giác nhận dạng hình mẫu, hay cụ thể hơn trong trường hợp này là pareidolia khuôn mặt. Não tìm thấy một hình ảnh quen thu",
      "researchers": [
        "Marvin Chun"
      ],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/005-Vi-Sao-Ban-De-Nhin-Thay-Khuon-Mat-Trong-Nhung-Vat-Vo-Tri/script/script_vi_sao_ban_de_nhin_thay_khuon_mat_trong_nhung_vat_vo_tri.txt"
    },
    {
      "id": "006",
      "title": "Vì Sao Não Bạn Nhớ Lời Chê Lâu Hơn Lời Khen?",
      "opening": "Bạn vừa đăng một tấm ảnh, gửi một bản thiết kế, hoặc trình bày ý tưởng trong cuộc họp. Mười người phản hồi. Chín người nói rằng nó ổn, rõ ràng, thậm chí rất hay. Một người chỉ viết: “Trông nghiệp dư quá.” Bạn tắt màn hình. Vài giờ sau, chín lời khen đã nhòe đi, còn bốn chữ kia vẫn chạy trong đầu. Khi đánh răng, bạn nhớ lại. Khi nằm xuống, bạn nhớ giọng điệu của người đó. Sáng hôm sau, não còn dựng thêm một câu hỏi: “Hay là họ nói đúng?” Phản ứng này không nhất thiết chứng minh rằng bạn yếu đuối, bi quan, hay quá nhạy cảm. Nó cũng không chứng minh lời chê kia chính xác. Có thể não chỉ đang làm điều mà nó được tối ưu để làm: ưu tiên thông tin có khả năng báo hiệu sai sót, mất mát hoặc đe dọa. ",
      "researchers": [
        "Paul Rozin",
        "Roy Baumeister"
      ],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/006-Vi-Sao-Nao-Ban-Nho-Loi-Che-Lau-Hon-Loi-Khen/script/script_vi_sao_nao_ban_nho_loi_che_lau_hon_loi_khen.txt"
    },
    {
      "id": "007",
      "title": "Vì Sao Ký Ức Xấu Hổ Thường Quay Lại Trước Khi Bạn Ngủ?",
      "opening": "Bạn vừa nằm xuống. Căn phòng tối dần, điện thoại đã đặt sang một bên, tiếng động ngoài cửa cũng thưa đi. Cơ thể bắt đầu chìm vào nệm, và đúng lúc bạn nghĩ mình sắp ngủ, một cảnh cũ bất ngờ bật lên: câu trả lời ngớ ngẩn trong cuộc họp, lần gọi nhầm tên ai đó, cú trượt chân trước đám đông, tin nhắn gửi sai người, hay khoảnh khắc bạn nói quá nhiều rồi nhận ra cả bàn đang im lặng. Cảnh ấy hiện về sắc nét đến khó chịu. Bạn nhớ nét mặt của người khác, nghe lại giọng mình, cảm thấy mặt nóng lên dù chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Bạn kéo chăn cao hơn và tự hỏi: vì sao bộ não lại chọn đúng lúc này để chiếu lại điều mình muốn quên nhất? Một phần câu trả lời nằm ở sự thay đổi rất bình thường khi n",
      "researchers": [
        "Daniela Schiller",
        "Georg Northoff"
      ],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/007-Vi-Sao-Ky-Uc-Xau-Ho-Thuong-Quay-Lai-Truoc-Khi-Ban-Ngu/script/script_vi_sao_ky_uc_xau_ho_thuong_quay_lai_truoc_khi_ban_ngu.txt"
    },
    {
      "id": "008",
      "title": "Vì Sao Bạn Dễ Làm Theo Đám Đông Dù Biết Có Thể Sai?",
      "opening": "Bạn đang nhìn vào màn hình trong một cuộc họp trực tuyến. Một câu hỏi hiện ra, kèm bốn phương án. Bạn khá chắc đáp án là B. Nhưng rồi từng ô bình chọn xuất hiện: A, A, A, A. Một đồng nghiệp còn nhắn: “Rõ ràng là A mà.” Con trỏ của bạn dừng trên nút B. Có điều gì đó không ổn, nhưng cảm giác chắc chắn bắt đầu lung lay. Có lẽ bạn đã đọc thiếu dữ kiện. Có lẽ mọi người biết điều gì đó mà bạn không biết. Và chỉ vài giây trước khi hết giờ, bạn đổi sang A. Một chuyện tương tự có thể xảy ra khi chọn nhà hàng dựa trên hàng nghìn đánh giá, tán thành ý kiến đang áp đảo trong nhóm chat, mua món đồ liên tục xuất hiện trên mạng, hoặc im lặng khi cả phòng họp đồng ý với một kế hoạch đáng ngờ. Bạn không nhất",
      "researchers": [],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/008-Vi-Sao-Ban-De-Lam-Theo-Dam-Dong-Du-Biet-Co-The-Sai/script/script_vi_sao_ban_de_lam_theo_dam_dong_du_biet_co_the_sai.txt"
    },
    {
      "id": "009",
      "title": "Vì Sao Một Mùi Hương Có Thể Kéo Cả Ký Ức Quay Về?",
      "opening": "Một làn mùi rất nhẹ vừa lướt qua khi bạn mở cánh cửa: mùi hành phi chạm vào dầu nóng, lẫn với hơi cơm mới và một chút khói bếp. Chỉ trong một nhịp thở, căn phòng trước mắt như lùi đi. Bạn không còn đứng giữa hiện tại nữa. Bạn thấy nền gạch hoa đã sứt một góc trong căn bếp cũ, thấy chiếc nồi nhôm rung khe khẽ trên bếp, thấy vệt nắng cuối chiều nằm dài dưới chân bàn. Ngoài hiên, mưa đang gõ lên mái tôn. Một chiếc quạt quay chậm, phát ra tiếng cạch đều đặn. Có bàn tay đang xới cơm, có tiếng dép kéo trên nền, có cảm giác nóng ẩm bám sau gáy. Mọi chuyện bắt đầu khi các phân tử bay trong không khí đi vào khoang mũi và tương tác với những thụ thể khứu giác trên các neuron cảm giác. Mỗi mùi không nh",
      "researchers": [
        "John Downes"
      ],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/009-Vi-Sao-Mot-Mui-Huong-Co-The-Keo-Ca-Ky-Uc-Quay-Ve/script/script_vi_sao_mot_mui_huong_co_the_keo_ca_ky_uc_quay_ve.txt"
    },
    {
      "id": "010",
      "title": "Vì Sao Chờ Đợi Trong Mơ Hồ Luôn Có Cảm Giác Lâu Hơn?",
      "opening": "Bạn đang chờ một tin nhắn. Có thể là kết quả phỏng vấn, phản hồi từ một người quan trọng, thông báo xét duyệt hồ sơ, hay kết quả xét nghiệm mà bên kia chỉ nói: “Khi nào có, bên này sẽ báo.” Không có giờ cụ thể. Không có ngày chắc chắn. Điện thoại nằm ngay trước mặt, màn hình tối, nhưng chỉ vài phút sau bạn lại chạm vào nó. Không có gì mới. Bạn nhìn đồng hồ. 10 giờ 17. Làm một việc khác được một lúc, bạn lại nhìn. 10 giờ 21. Chỉ bốn phút thôi sao? Khoảng thời gian ấy có cảm giác dài hơn nhiều. Điều kỳ lạ là đồng hồ không chạy chậm. Một phút vật lý vẫn là một phút. Cảm giác chờ lâu không có nghĩa thời gian bên ngoài đã thay đổi. Thứ thay đổi là cách não phân bổ chú ý, dự đoán thời điểm sự kiện",
      "researchers": [],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/010-Vi-Sao-Cho-Doi-Trong-Mo-Ho-Luon-Co-Cam-Giac-Lau-Hon/script/script_vi_sao_cho_doi_trong_mo_ho_luon_co_cam_giac_lau_hon.txt"
    },
    {
      "id": "011",
      "title": "Vì Sao Việc Chưa Hoàn Thành Cứ Mắc Kẹt Trong Đầu Bạn?",
      "opening": "Bạn đã tắt laptop. Màn hình tối đi, tiếng quạt máy im dần, căn phòng đáng lẽ cũng được phép yên. Nhưng vừa đứng dậy, email chưa trả lời lại xuất hiện trong đầu. Khi đánh răng, bạn nhớ đến đoạn báo cáo còn thiếu số liệu. Khi nằm xuống, não tự dựng lại tiêu đề, câu mở đầu, phản ứng có thể có của người nhận. Bạn không chủ động gọi nhiệm vụ ấy về. Nó cứ quay lại, như một tab vẫn phát âm thanh dù cửa sổ đã đóng. Trải nghiệm này thường được gọi bằng một cái tên hấp dẫn: hiệu ứng Zeigarnik. Trong những năm 1920, nhà tâm lý học Bluma Zeigarnik, làm việc trong môi trường học thuật chịu ảnh hưởng của Kurt Lewin, nghiên cứu cách con người nhớ những hoạt động bị gián đoạn so với những hoạt động đã hoàn ",
      "researchers": [
        "Bluma Zeigarnik"
      ],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/011-Vi-Sao-Viec-Chua-Hoan-Thanh-Cu-Mac-Ket-Trong-Dau-Ban/script/script_vi_sao_viec_chua_hoan_thanh_cu_mac_ket_trong_dau_ban.txt"
    },
    {
      "id": "012",
      "title": "Vì Sao Càng Nhiều Lựa Chọn Bạn Càng Khó Quyết Định?",
      "opening": "Bạn mở một ứng dụng giao đồ ăn lúc gần trưa. Hàng trăm món hiện ra: cơm, bún, mì, salad, đồ Nhật, đồ Hàn, món đang giảm giá, món giao nhanh, món được chấm nhiều sao. Bạn lướt thêm vài phút, đổi bộ lọc, mở từng đánh giá, rồi quay lại đúng những lựa chọn ban đầu. Hai mươi phút trôi qua mà bạn vẫn chưa đặt món. Điều lạ là càng xem nhiều, bạn càng không chắc mình muốn ăn gì. Phản ứng quen thuộc là tự trách: “Sao mình thiếu quyết đoán thế?” Nhưng câu trả lời thật sự kỳ lạ hơn sự do dự đơn giản. Có thể chính việc được trao thêm tự do lựa chọn đã làm quyết định trở nên khó khăn hơn. Nhiều lựa chọn thường có lợi vì tăng khả năng tìm được thứ phù hợp với nhu cầu, ngân sách và sở thích riêng. Vấn đề k",
      "researchers": [
        "George Miller",
        "William Edmund"
      ],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/012-Vi-Sao-Cang-Nhieu-Lua-Chon-Ban-Cang-Kho-Quyet-Dinh/script/script_vi_sao_cang_nhieu_lua_chon_ban_cang_kho_quyet_dinh.txt"
    },
    {
      "id": "013",
      "title": "Vì Sao Im Lặng Trong Trò Chuyện Khiến Bạn Khó Chịu?",
      "opening": "Bạn vừa kể xong một chuyện trong nhóm chat video. Gương mặt bên kia màn hình vẫn hiện đó, nhưng không ai nói gì. Một giây trôi qua. Rồi thêm một giây nữa. Bạn tự hỏi liệu câu chuyện có nhạt không, lời vừa nói có vụng về không, hay mọi người đang âm thầm đánh giá mình. Bạn định cười để lấp khoảng trống, nói thêm một câu không thật sự cần thiết, hoặc vội vàng chuyển chủ đề. Điều khó chịu dường như nằm trong sự im lặng. Nhưng có một cách nhìn khác: im lặng không hề trống rỗng. Trong trò chuyện, nó thường được bộ não diễn giải như một tín hiệu xã hội. Cảm giác căng thẳng không chỉ đến từ việc thiếu âm thanh, mà từ hàng loạt ý nghĩa có thể được gán cho khoảng ngừng ấy. Một cuộc trò chuyện bình th",
      "researchers": [
        "Adam Kendon"
      ],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/013-Vi-Sao-Im-Lang-Trong-Cuoc-Tro-Chuyen-Khien-Ban-Kho-Chiu/script/script_im_lang_trong_cuoc_tro_chuyen.txt"
    },
    {
      "id": "014",
      "title": "Vì Sao Bạn Dễ Tin Điều Nghe Lặp Lại Nhiều Lần?",
      "opening": "Bạn nhìn thấy một tuyên bố trên mạng: “Con người chỉ sử dụng mười phần trăm bộ não.” Lần đầu, câu ấy có vẻ đáng ngờ. Vài ngày sau, nó xuất hiện trong một video ngắn. Tuần tiếp theo, một bài đăng khác nhắc lại gần như nguyên văn. Rồi một người nổi tiếng dùng nó để giải thích tiềm năng chưa được khai phá. Không có bằng chứng mới nào được đưa ra, nhưng câu nói bắt đầu nghe quen. Và chính vì nghe quen, nó dần có vẻ hợp lý, thậm chí giống một kiến thức mà bạn từng biết từ lâu. Tuy nhiên, sự quen thuộc không phải là bằng chứng. Một tuyên bố không trở nên đúng hơn chỉ vì được lặp lại. Điều thay đổi chủ yếu là cách bộ não xử lý nó: câu chữ dễ nhận ra hơn, dễ đọc hơn, ít gây vấp hơn. Bộ não có thể dù",
      "researchers": [
        "David Goldstein",
        "David Rand",
        "Gordon Pennycook"
      ],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/014-Vi-Sao-Ban-De-Tin-Mot-Dieu-Khi-Nghe-No-Lap-Lai-Nhieu-Lan/script/script_lap_lai_va_niem_tin.txt"
    },
    {
      "id": "015",
      "title": "Vì Sao Một Quyết Định Nhỏ Có Thể Làm Bạn Tự Tin Hơn?",
      "opening": "Bạn đứng trước cửa một quán cà phê quen, tay đã chạm vào tay nắm cửa nhưng vẫn dừng lại vài giây. Bạn muốn vào gặp một người bạn cũ, hoặc chỉ muốn ngồi một mình hoàn thành công việc còn dang dở. Không có gì quá lớn lao. Không phải buổi phỏng vấn quyết định sự nghiệp, không phải một lời tỏ tình, cũng không phải chuyến đi thay đổi cả cuộc đời. Chỉ là bước vào cửa, chọn một bàn, gọi một ly nước, mở máy tính, hoặc gửi một tin nhắn: “Mình đang ở đây, bạn đến chứ?” Nhưng trong đầu xuất hiện vài câu quen thuộc: Có nên để hôm khác không? Mình có đủ năng lượng không? Nếu gặp nhau rồi không biết nói gì thì sao? Nếu vào đó mà vẫn chẳng làm được việc thì sao? Âm thanh của quán, mùi cà phê, ánh đèn, vài ",
      "researchers": [],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/015-Vi-Sao-Mot-Quyet-Dinh-Nho-Co-The-Lam-Ban-Tu-Tin-Hon/script/script_quyet_dinh_nho_tu_tin.txt"
    },
    {
      "id": "016",
      "title": "Vì Sao Một Căn Phòng Lộn Xộn Có Thể Làm Bạn Mệt Mỏi?",
      "opening": "Bạn bước vào một căn phòng lộn xộn sau một ngày bình thường. Áo nằm trên ghế, cốc ở bàn, giấy tờ chồng lên nhau, dây sạc vắt qua mép giường, một hộp đồ vẫn chưa được cất từ tuần trước. Bạn chưa nhấc bất kỳ món nào, chưa lau một bề mặt nào, thậm chí chưa quyết định sẽ dọn hay không, nhưng cảm giác mệt đã xuất hiện. Vai như nặng hơn, đầu hơi đặc lại, và việc đơn giản nhất cũng có vẻ cần thêm cố gắng. Căn phòng có đang hút năng lượng của bạn không? Không theo nghĩa huyền bí. Đồ vật không phát ra một lực vô hình làm cạn pin cơ thể. Điều có thể xảy ra thực tế hơn là mỗi món đồ cạnh tranh một phần chú ý, gợi lại một việc chưa xong, hoặc buộc não chuẩn bị cho hàng loạt quyết định nhỏ. Mỗi tín hiệu ",
      "researchers": [
        "Bluma Zeigarnik"
      ],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/016-Vi-Sao-Mot-Can-Phong-Lon-Xon-Co-The-Lam-Ban-Met-Moi/script/script_can_phong_lon_xon.txt"
    },
    {
      "id": "017",
      "title": "Vì Sao Bạn Dễ Đánh Giá Cao Thứ Mình Tự Tay Làm Ra?",
      "opening": "Bạn vừa tự lắp xong một chiếc kệ. Nó đứng được, nhưng hơi lệch sang một bên. Một con vít chưa chìm hẳn, hai mép gỗ không khít, và nếu đặt viên bi lên mặt kệ, có lẽ nó sẽ lăn chậm về một góc. Ở cửa hàng có chiếc kệ khác thẳng hơn, chắc hơn, thậm chí rẻ hơn nếu tính cả buổi chiều đã bỏ ra. Vậy mà chiếc kệ tự lắp vẫn có vẻ đáng quý hơn. Nó giữ lại lúc đọc nhầm hướng dẫn, lúc tháo tấm ván bị lắp ngược, rồi khoảnh khắc siết con vít cuối cùng. Nó không chỉ là món đồ, mà còn mang dấu vết của công sức, lựa chọn và cảm giác đã làm được. Khuynh hướng đánh giá cao hơn thứ mình góp công tạo ra thường được gọi là hiệu ứng IKEA. Tên gọi gợi đến nội thất đóng hộp phải tự lắp, nhưng hiện tượng không chỉ thu",
      "researchers": [
        "Daniel Kahneman",
        "Daniel Mochon"
      ],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/017-Vi-Sao-Ban-De-Danh-Gia-Cao-Thu-Minh-Tu-Tay-Lam-Ra/script/script_danh_gia_thu_tu_lam_ra.txt"
    },
    {
      "id": "018",
      "title": "Vì Sao Bạn Dễ Nhớ Một Việc Hơn Khi Chưa Hoàn Thành Nó?",
      "opening": "Bạn đang viết dở một email quan trọng vào cuối ngày. Phần mở đầu đã ổn, vài ý chính đã có, nhưng đoạn khó nhất vẫn nằm đó: một lời giải thích cần đủ rõ, một đề nghị cần đủ khéo, hoặc một quyết định chưa biết nên diễn đạt ra sao. Bạn nhìn đồng hồ, đóng máy và đi ngủ với ý định sáng mai viết tiếp. Căn phòng đã tối, cơ thể đã nằm yên, nhưng email ấy vẫn chưa chịu kết thúc. Một câu mới xuất hiện. Rồi một cách mở đoạn khác. Rồi lời nhắc đừng quên đính kèm tài liệu. Công việc đã dừng, nhưng mục tiêu dang dở vẫn quay lại, giống như một cánh cửa chưa khép hẳn còn để ánh sáng lọt qua. Trải nghiệm này thường được liên hệ với hiệu ứng Zeigarnik, một ý tưởng nổi tiếng trong tâm lý học về trí nhớ và mục ",
      "researchers": [
        "Bluma Zeigarnik"
      ],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/018-Vi-Sao-Ban-De-Nho-Mot-Viec-Hon-Khi-Chua-Hoan-Thanh-No/script/script_zeigarnik.txt"
    },
    {
      "id": "019",
      "title": "Vì Sao Bạn Quên Mình Định Làm Gì Khi Sang Phòng Khác?",
      "opening": "Bạn đang ngồi làm việc thì chợt nhớ cần lấy một món đồ ở phòng bên: chiếc sạc, cuốn sổ, cái kéo hay ly nước. Mục đích lúc ấy hoàn toàn rõ ràng. Bạn đứng dậy, đi vài bước, bước qua khung cửa, rồi khựng lại giữa căn phòng mới. Bạn nhìn quanh những đồ vật quen thuộc nhưng không nhớ lý do mình đến đây. Vài giây sau, mục tiêu có thể tự trở lại. Hoặc bạn phải quay về chỗ cũ, và đúng lúc nhìn thấy chiếc bàn hay màn hình ban đầu, câu trả lời bỗng xuất hiện: à, đi lấy sạc. Trải nghiệm này thường được gọi là “doorway effect”, hay hiệu ứng ngưỡng cửa. Cái tên dễ khiến cánh cửa bị hình dung như một cục tẩy vô hình: vừa bước qua là ký ức bị xóa. Nhưng cánh cửa không lấy mất suy nghĩ, và não cũng không tự",
      "researchers": [
        "David Copeland"
      ],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/019-Vi-Sao-Ban-Quen-Minh-Dinh-Lam-Gi-Khi-Buoc-Sang-Phong-Khac/script/script_doorway_effect.txt"
    },
    {
      "id": "020",
      "title": "Vì Sao Giọng Thu Âm Của Bạn Nghe Lạ Đến Vậy?",
      "opening": "Bạn mở một đoạn voice note vừa gửi, nghe vài giây rồi gần như lập tức muốn tắt đi. Giọng phát ra có vẻ mỏng hơn, cao hơn, nhỏ hơn hoặc xa lạ đến mức khó tin đó là âm thanh của chính mình. Chiếc điện thoại có thu sai không? Micro có bóp méo giọng không? Ứng dụng có biến nó thành giọng của một người khác không? Thiết bị quả thật có thể làm âm thanh thay đổi, nhưng nguyên nhân lớn nhất thường nằm ở khoảng cách giữa cách bạn nghe mình khi đang nói và cách bản ghi tái hiện âm thanh truyền qua không khí. Giọng nói bắt đầu khi không khí từ phổi đi lên thanh quản. Hai nếp gấp thanh âm, thường gọi là dây thanh, tiến lại gần nhau và dao động trong luồng khí. Tốc độ dao động góp phần tạo nên tần số cơ ",
      "researchers": [
        "John Houde",
        "Pascal Belin"
      ],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/020-Vi-Sao-Giong-Thu-Am-Cua-Ban-Nghe-La-Den-Vay/script/script_self_voice.txt"
    },
    {
      "id": "021",
      "title": "Vì Sao Ngáp Có Thể Lây Từ Người Này Sang Người Khác?",
      "opening": "Bạn vừa nhìn thấy một người ngáp, và gần như lập tức, miệng bạn cũng muốn mở ra. Đôi khi chẳng cần nhìn tận mắt. Chỉ cần nghe tiếng ngáp, xem một đoạn video, đọc chữ “ngáp”, hoặc hình dung một cái ngáp, hàm đã hơi căng, cổ họng như muốn mở rộng và một nhịp hít sâu dường như đang chờ được hoàn tất. Có thể ngay lúc này, phản ứng ấy đã xuất hiện. Hiện tượng quen thuộc này được gọi là ngáp lây, nhưng chữ “lây” dễ gây hiểu nhầm. Không có vi trùng truyền từ người này sang người khác. Một tín hiệu liên quan đến ngáp chỉ có thể làm tăng khả năng hệ thần kinh khởi động cùng kiểu hành động. Và dù dễ nhận ra, phản ứng đó không xảy ra với tất cả mọi người hay trong mọi lần tiếp xúc. Trước hết, cần phân ",
      "researchers": [
        "Andrew Gallup",
        "Atsushi Senju",
        "Elisabetta Palagi",
        "Ivan Norscia",
        "Robert Provine"
      ],
      "script": "/data/video-pipeline/StickerMan/project/021-Vi-Sao-Ngap-Co-The-Lay-Tu-Nguoi-Nay-Sang-Nguoi-Khac/script/script_contagious_yawning.txt"
    }
  ],
  "proposed": [
    {
      "id": "022",
      "title": "Vì Sao Bạn Cảm Thấy Điện Thoại Rung Dù Không Có Thông Báo?",
      "modern_hook": "cảm giác điện thoại rung trong túi nhưng màn hình không có thông báo",
      "mechanism": "phantom vibration syndrome; signal detection under expectation; tactile misattribution and habit",
      "evidence_family": "attention, predictive processing, mobile-phone behavior",
      "practical_payoff": "change vibration pattern, reduce checking cues, separate phone from body",
      "collision_hits": [],
      "accepted": true
    },
    {
      "id": "023",
      "title": "Vì Sao Đầu Ngón Tay Nhăn Lại Khi Ngâm Nước?",
      "modern_hook": "đầu ngón tay nhăn sau khi tắm hoặc bơi",
      "mechanism": "sympathetic vasoconstriction, not passive water absorption; possible wet-grip adaptation with evidential limits",
      "evidence_family": "autonomic physiology, denervation evidence, grip experiments",
      "practical_payoff": "normal transient response versus persistent/asymmetric changes needing assessment",
      "collision_hits": [],
      "accepted": true
    },
    {
      "id": "024",
      "title": "Vì Sao Bạn Nổi Da Gà Khi Lạnh Hoặc Xúc Động?",
      "modern_hook": "da nổi hạt khi gió lạnh, âm nhạc hoặc khoảnh khắc xúc động",
      "mechanism": "sympathetic piloerection; ancestral insulation/threat display; emotional chills and reward/arousal networks",
      "evidence_family": "comparative evolution, autonomic neuroscience, music chills studies",
      "practical_payoff": "reframe involuntary response; safety boundary for persistent symptoms",
      "collision_hits": [],
      "accepted": true
    }
  ],
  "cross_candidate_distinct": true,
  "excluded_families": [
    "Zeigarnik/open loops",
    "doorway effect/event segmentation",
    "air-vs-bone self voice",
    "contagious yawning/social-attention",
    "mere exposure/illusory truth",
    "choice overload",
    "social conformity",
    "olfaction-memory",
    "earworms"
  ],
  "highest_existing": "021",
  "next": "022"
}
