1 00:00:00,000 --> 00:00:00,251 yếu kém, một thừa tướng sợ mất quyền, và một hoạn quan đầy tham vọng. 2 00:00:01,891 --> 00:00:03,291 Tần nhị thế và bàn tay triệu cao 3 00:00:05,051 --> 00:00:10,031 Hồ Hợi lên ngôi khi đế chế đã rộng lớn nhưng lòng dân bất ổn. 4 00:00:10,191 --> 00:00:13,431 Ông không có uy quyền và tài năng như cha. 5 00:00:14,031 --> 00:00:16,291 Quyền lực nhanh chóng rơi vào tay Triệu Cao. 6 00:00:17,391 --> 00:00:21,791 Triệu Cao là một nhân vật nguy hiểm không phải vì ông cầm quân giỏi, 7 00:00:21,811 --> 00:00:24,691 mà vì ông hiểu cách thao túng cung đình. 8 00:00:24,871 --> 00:00:27,391 Ông loại bỏ đối thủ, bức hại công thần, 9 00:00:27,611 --> 00:00:30,731 khiến Tần Nhị Thế ngày càng xa rời thực tế. 10 00:00:31,151 --> 00:00:33,871 Tướng Mông Điềm, người từng có công lớn ở phương bắc, 11 00:00:34,051 --> 00:00:34,931 bị buộc chết. 12 00:00:35,931 --> 00:00:39,291 Lý Tư, từng là kiến trúc sư chính trị của đế chế Tần, 13 00:00:39,611 --> 00:00:44,211 cuối cùng cũng bị Triệu Cao hãm hại và chịu cái chết thảm khốc. 14 00:00:44,231 --> 00:00:49,591 Một triều đình từng dựa vào kỷ luật và hiệu quả nay bị ăn mòn bởi nghi kỵ. 15 00:00:49,751 --> 00:00:52,611 Trong khi đó, dân chúng vẫn phải chịu lao dịch, 16 00:00:52,811 --> 00:00:54,311 thuế khóa, hình phạt nặng nề. 17 00:00:55,061 --> 00:00:59,171 Sau cái chết của Tần Thủy Hoàng, bộ máy khắc nghiệt không giảm đi; 18 00:00:59,591 --> 00:01:04,151 nó tiếp tục nghiền lên xã hội, nhưng không còn bàn tay mạnh mẽ đủ tỉnh táo để điều 19 00:01:04,171 --> 00:01:04,871 khiển. 20 00:01:05,671 --> 00:01:10,091 Năm 209 TCN, một sự kiện bùng lên từ tầng đáy. 21 00:01:10,411 --> 00:01:14,111 Trần Thắng và Ngô Quảng, hai người bị giao dẫn một toán lính thú đi đồn trú, 22 00:01:14,231 --> 00:01:16,071 gặp mưa lớn làm chậm kỳ hạn. 23 00:01:17,351 --> 00:01:20,231 Theo pháp luật Tần được ghi lại trong truyền thống sử học, 24 00:01:20,411 --> 00:01:23,111 trễ hạn có thể bị xử nặng, thậm chí chết. 25 00:01:24,211 --> 00:01:28,351 Dù chi tiết pháp lý cụ thể còn được các học giả hiện đại xem xét, 26 00:01:28,551 --> 00:01:32,471 câu chuyện phản ánh cảm giác tuyệt vọng của người dân dưới luật lệ hà khắc. 27 00:01:33,731 --> 00:01:36,651 Khi đường sống và đường chết dường như chẳng khác nhau, 28 00:01:36,911 --> 00:01:38,231 họ chọn nổi dậy. 29 00:01:39,191 --> 00:01:42,231 Trần Thắng được cho là đã nói một câu nổi tiếng: 30 00:01:42,871 --> 00:01:46,211 Vương hầu tướng tướng, há phải có giống riêng sao? 31 00:01:47,151 --> 00:01:49,971 Ý nghĩa của câu nói ấy như một tia sét: 32 00:01:50,611 --> 00:01:54,151 quyền lực không nhất thiết thuộc về dòng máu quý tộc. 33 00:01:54,851 --> 00:01:56,871 Người áo vải cũng có thể đứng lên tranh thiên hạ. 34 00:01:58,071 --> 00:02:00,431 Cuộc khởi nghĩa Đại Trạch Hương lan ra nhanh chóng. 35 00:02:01,791 --> 00:02:04,711 Dù Trần Thắng và Ngô Quảng không giữ được thành quả lâu dài, 36 00:02:05,111 --> 00:02:09,611 ngọn lửa họ nhóm lên đã đốt vào đống cỏ khô của cả đế chế. 37 00:02:09,971 --> 00:02:10,851 Khắp nơi nổi loạn. 38 00:02:11,771 --> 00:02:15,111 Các thế lực cũ của sáu nước phục hồi danh nghĩa. 39 00:02:15,351 --> 00:02:16,851 Những anh hùng mới xuất hiện. 40 00:02:17,851 --> 00:02:20,471 Trong số đó có Hạng Vũ của nước Sở cũ — dũng mãnh, 41 00:02:20,671 --> 00:02:25,031 kiêu hùng — và Lưu Bang, một đình trưởng xuất thân thấp hơn nhưng mềm dẻo, 42 00:02:25,151 --> 00:02:26,551 thực tế, biết dùng người. 43 00:02:27,091 --> 00:02:28,797 Nhà Tần bắt đầu rung chuyển.