1 00:00:00,850 --> 00:00:02,850 Kẻ mang kiếm giữa chợ đời 2 00:00:04,350 --> 00:00:07,850 Trong lịch sử Trung Hoa, có những con người sinh ra dường như để đứng trên đỉnh 3 00:00:07,870 --> 00:00:11,190 cao của thời đại, nhưng cũng có những con người càng lên cao, 4 00:00:11,280 --> 00:00:13,410 cái bóng dưới chân họ càng dài, càng lạnh, 5 00:00:13,630 --> 00:00:14,690 càng giống một lời báo trước. 6 00:00:15,390 --> 00:00:16,550 Hàn Tín là một người như thế. 7 00:00:18,950 --> 00:00:22,050 Ông không xuất hiện trong lịch sử bằng tiếng trống chiến thắng, 8 00:00:22,390 --> 00:00:24,350 cũng không bước ra từ một gia tộc quyền quý. 9 00:00:25,670 --> 00:00:27,970 Thuở thiếu thời, Hàn Tín sống ở Hoài Âm, 10 00:00:28,050 --> 00:00:29,810 thuộc vùng đất nay là Giang Tô. 11 00:00:30,870 --> 00:00:33,730 Ông nghèo đến mức không có nghề nghiệp ổn định, 12 00:00:33,870 --> 00:00:37,850 không có của cải, không có địa vị, cũng không có ai thật sự xem trọng. 13 00:00:39,070 --> 00:00:41,040 Nhưng trên lưng ông thường đeo một thanh kiếm. 14 00:00:42,910 --> 00:00:47,030 Thanh kiếm ấy khiến người đời chú ý, nhưng không phải bằng sự kính nể. 15 00:00:47,990 --> 00:00:50,970 Một kẻ nghèo rớt mồng tơi, ăn còn chưa chắc no, 16 00:00:51,270 --> 00:00:52,870 lại đeo kiếm như một hiệp sĩ. 17 00:00:53,970 --> 00:00:57,130 Trong mắt đám thiếu niên ngoài chợ, đó không phải là khí phách, 18 00:00:57,410 --> 00:00:58,270 mà là trò lố bịch. 19 00:00:58,830 --> 00:01:00,410 Họ cười nhạo ông. 20 00:01:00,850 --> 00:01:03,850 Có kẻ chặn đường, chỉ vào thanh kiếm rồi khiêu khích: 21 00:01:05,150 --> 00:01:08,130 Nếu ngươi có gan, hãy rút kiếm đâm ta. 22 00:01:08,770 --> 00:01:11,230 Nếu không, hãy chui qua háng ta mà đi. 23 00:01:11,880 --> 00:01:15,570 Đối với một người đàn ông thời loạn, đó là nỗi nhục khó nuốt. 24 00:01:16,830 --> 00:01:20,430 Một nhát kiếm có thể giữ thể diện, nhưng cũng có thể đổi lấy mạng sống, 25 00:01:20,450 --> 00:01:22,650 hoặc chôn vùi tất cả tương lai. 26 00:01:22,890 --> 00:01:24,610 Hàn Tín đứng trước lựa chọn: 27 00:01:25,590 --> 00:01:28,490 giết một kẻ vô danh để chứng minh lòng dũng cảm, 28 00:01:28,770 --> 00:01:32,130 hay nuốt nhục để giữ lại một con đường lớn hơn. 29 00:01:32,370 --> 00:01:34,890 Ông cúi xuống, chui qua háng kẻ kia. 30 00:01:35,170 --> 00:01:36,270 Đám đông cười ầm lên. 31 00:01:38,430 --> 00:01:42,270 Nhưng tiếng cười ấy không biết rằng, người đang cúi mình trước mặt họ không phải 32 00:01:42,290 --> 00:01:43,810 một kẻ hèn nhát. 33 00:01:44,140 --> 00:01:47,170 Đó là một con người biết nhẫn nhịn đến mức đáng sợ. 34 00:01:48,470 --> 00:01:52,930 Với Hàn Tín, thanh kiếm không phải để rút ra vì một phút nóng giận. 35 00:01:53,350 --> 00:01:55,750 Nó dành cho chiến trường, cho thiên hạ, 36 00:01:56,030 --> 00:01:58,910 cho những nước cờ mà người thường không thể nhìn thấy. 37 00:02:00,110 --> 00:02:02,590 Sau này, khi Hàn Tín trở thành danh tướng, 38 00:02:02,710 --> 00:02:06,010 câu chuyện “chịu nhục chui háng” trở thành một trong những điển tích nổi tiếng 39 00:02:06,030 --> 00:02:06,730 nhất về ông. 40 00:02:07,190 --> 00:02:08,450 Nó không làm ông nhỏ bé đi. 41 00:02:09,670 --> 00:02:13,430 Ngược lại, nó cho thấy một phẩm chất hiếm có của người làm đại sự: 42 00:02:14,990 --> 00:02:19,350 biết phân biệt giữa danh dự nhất thời và cơ hội của cả đời. 43 00:02:19,370 --> 00:02:23,550 Nhưng trước khi cơ hội ấy đến, Hàn Tín vẫn chỉ là một kẻ nghèo.