1 00:00:01,895 --> 00:00:03,055 Tiêu hà đuổi theo ánh trăng 2 00:00:04,795 --> 00:00:08,755 Đêm ấy, khi nghe tin Hàn Tín bỏ trốn, Tiêu Hà không kịp báo với Lưu Bang, 3 00:00:09,215 --> 00:00:10,355 lập tức lên ngựa đuổi theo. 4 00:00:11,615 --> 00:00:16,355 Trong doanh trại, Lưu Bang nghe tin Tiêu Hà cũng đi mất thì kinh ngạc. 5 00:00:16,975 --> 00:00:20,435 Người bỏ trốn trong quân không ít, nhưng Tiêu Hà là trụ cột. 6 00:00:21,455 --> 00:00:24,055 Nếu Tiêu Hà bỏ đi thật, đó mới là tai họa lớn. 7 00:00:25,155 --> 00:00:27,895 Vài ngày sau, Tiêu Hà trở về cùng Hàn Tín. 8 00:00:29,195 --> 00:00:33,375 Lưu Bang vừa mừng vừa giận, hỏi vì sao đuổi theo một kẻ vô danh. 9 00:00:33,855 --> 00:00:35,295 Tiêu Hà đáp đại ý rằng: 10 00:00:35,595 --> 00:00:39,735 những tướng bỏ đi thì dễ tìm, còn Hàn Tín là người tài có một không hai trong nước. 11 00:00:41,035 --> 00:00:42,975 Nếu Hán vương chỉ muốn ở đất Hán Trung, 12 00:00:43,515 --> 00:00:44,695 không cần dùng Hàn Tín. 13 00:00:45,955 --> 00:00:48,995 Nhưng nếu muốn tranh thiên hạ, không thể không có người này. 14 00:00:50,135 --> 00:00:52,095 Câu nói ấy nặng như một lời đặt cược. 15 00:00:53,315 --> 00:00:54,315 Lưu Bang nghe theo. 16 00:00:54,775 --> 00:00:57,515 Nhưng Tiêu Hà không muốn Hàn Tín được bổ nhiệm qua loa. 17 00:00:58,815 --> 00:01:01,235 Ông khuyên Lưu Bang phải lập đàn bái tướng, 18 00:01:01,335 --> 00:01:06,555 trao ấn soái một cách long trọng, để toàn quân biết Hàn Tín thật sự nắm quyền. 19 00:01:06,795 --> 00:01:09,995 Với một người từng bị khinh rẻ, từng chui qua háng kẻ khác, 20 00:01:10,295 --> 00:01:14,455 từng bị bỏ quên trong doanh trại, khoảnh khắc ấy là bước ngoặt của đời Hàn Tín. 21 00:01:15,455 --> 00:01:18,215 Lưu Bang lập đàn, phong Hàn Tín làm Đại tướng quân. 22 00:01:19,175 --> 00:01:23,755 Từ một kẻ vô danh, Hàn Tín bỗng đứng trước ba quân. 23 00:01:23,955 --> 00:01:26,315 Nhưng vinh quang ấy cũng là thử thách. 24 00:01:27,315 --> 00:01:30,135 Một người được cất nhắc quá nhanh sẽ bị nghi ngờ. 25 00:01:30,615 --> 00:01:32,135 Các tướng cũ không phục. 26 00:01:32,995 --> 00:01:34,315 Binh lính chưa biết ông là ai. 27 00:01:34,835 --> 00:01:39,175 Lưu Bang trao quyền, nhưng trong lòng hẳn vẫn chờ xem người này có thật sự xứng 28 00:01:39,195 --> 00:01:39,895 đáng hay không. 29 00:01:41,035 --> 00:01:43,175 Hàn Tín hiểu rằng lời nói không đủ. 30 00:01:43,635 --> 00:01:44,715 Ông cần chiến thắng. 31 00:01:45,835 --> 00:01:50,775 Và chiến thắng đầu tiên phải mở đường cho Lưu Bang thoát khỏi thế bị giam ở Hán 32 00:01:50,795 --> 00:01:51,815 Trung. 33 00:01:52,275 --> 00:01:56,475 Khi được hỏi kế sách, Hàn Tín phân tích rõ thế cục. 34 00:01:56,655 --> 00:02:01,695 Hạng Vũ tuy mạnh nhưng mất lòng nhiều chư hầu vì cách phân phong bất công. 35 00:02:01,895 --> 00:02:04,955 Lưu Bang tuy bị đẩy vào Hán Trung nhưng có danh nghĩa, 36 00:02:05,015 --> 00:02:07,825 có hậu phương, có khả năng thu phục dân tâm. 37 00:02:08,415 --> 00:02:10,595 Nếu biết dùng đường hiểm, đánh bất ngờ, 38 00:02:10,875 --> 00:02:14,595 có thể chiếm lại Quan Trung, lấy vùng đất trọng yếu làm bàn đạp tranh thiên hạ. 39 00:02:15,495 --> 00:02:19,135 Kế hoạch ấy dẫn đến chiến dịch nổi tiếng: 40 00:02:19,535 --> 00:02:23,595 minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương” — bề ngoài sửa đường sạn đạo, 41 00:02:23,935 --> 00:02:26,635 bên trong bí mật tiến quân qua Trần Thương. 42 00:02:27,475 --> 00:02:30,955 Dù các chi tiết trong điển tích được truyền kể qua nhiều đời, 43 00:02:31,255 --> 00:02:34,535 tinh thần chiến lược của Hàn Tín rất rõ: 44 00:02:34,735 --> 00:02:38,555 đánh vào nơi đối phương không ngờ, dùng nghi binh để che giấu hướng chủ công, 45 00:02:38,995 --> 00:02:40,435 biến địa thế hiểm trở thành lợi thế. 46 00:02:41,495 --> 00:02:44,195 Quân Hán tiến ra, nhanh chóng chiếm Tam Tần, 47 00:02:44,475 --> 00:02:45,215 mở cửa Quan Trung. 48 00:02:46,475 --> 00:02:49,935 Từ đây, Lưu Bang không còn là kẻ bị nhốt ở Hán Trung nữa. 49 00:02:51,115 --> 00:02:55,715 Ông đã có đất, có quân, có căn cứ để tranh hùng với Hạng Vũ. 50 00:02:56,175 --> 00:02:58,853 Và tên tuổi Hàn Tín bắt đầu vang lên.