1 00:00:02,053 --> 00:00:04,113 Ba phần thiên hạ và một lần không quyết 2 00:00:05,613 --> 00:00:08,593 Khi Hàn Tín nắm đất Tề, trong tay có quân mạnh, 3 00:00:08,873 --> 00:00:12,753 uy danh lẫy lừng, thế cục thiên hạ thực ra đã mở ra một khả năng khác. 4 00:00:13,733 --> 00:00:17,013 Nếu ông tiếp tục theo Lưu Bang, Hán có cơ hội đánh bại Sở. 5 00:00:18,253 --> 00:00:20,813 Nếu ông quay sang Hạng Vũ, Sở có thể hồi sức. 6 00:00:22,033 --> 00:00:24,433 Nếu ông tự lập, thiên hạ có thể chia ba. 7 00:00:25,213 --> 00:00:27,793 Mưu sĩ Khoái Triệt nhìn thấy điều đó. 8 00:00:28,893 --> 00:00:33,213 Ông khuyên Hàn Tín nên tự lập, giữ thế chân vạc với Lưu Bang và Hạng Vũ. 9 00:00:34,313 --> 00:00:38,933 Theo cách nhìn của Khoái Triệt, Hàn Tín có công quá lớn. 10 00:00:39,113 --> 00:00:42,673 Nếu giúp Lưu Bang diệt Hạng Vũ, đến ngày thiên hạ bình định, 11 00:00:42,793 --> 00:00:45,633 công lao ấy có thể trở thành mối đe dọa. 12 00:00:45,813 --> 00:00:48,073 Một vị vua cần tướng tài khi chiến tranh còn đó; 13 00:00:48,593 --> 00:00:52,313 nhưng khi ngai vàng đã vững, người tướng từng quyết định thiên hạ lại dễ bị nghi 14 00:00:52,333 --> 00:00:53,533 kỵ. 15 00:00:53,833 --> 00:00:56,213 Đó là lời khuyên lạnh lùng, nhưng không phải vô lý. 16 00:00:57,553 --> 00:00:59,773 Hạng Vũ cũng từng tìm cách lôi kéo Hàn Tín. 17 00:01:00,713 --> 00:01:05,073 Nhưng Hàn Tín nhớ ơn Lưu Bang đã phong mình làm Đại tướng quân, 18 00:01:05,313 --> 00:01:09,933 nhớ ơn Tiêu Hà đã tiến cử, và có lẽ cũng tin rằng mình không nên phản Hán. 19 00:01:10,193 --> 00:01:11,213 Ông không tự lập. 20 00:01:11,453 --> 00:01:16,053 Ông xin Lưu Bang phong mình làm Giả Tề vương, 21 00:01:16,253 --> 00:01:20,313 tức quyền Tề vương, với lý do cần danh nghĩa để trấn giữ đất Tề. 22 00:01:20,943 --> 00:01:23,273 Lưu Bang lúc đó đang gặp khó trước Hạng Vũ, 23 00:01:23,453 --> 00:01:26,483 nghe tin Hàn Tín xin làm vương thì nổi giận. 24 00:01:26,953 --> 00:01:31,193 Nhưng Trương Lương và Trần Bình nhanh chóng nhắc Lưu Bang rằng không thể làm mất 25 00:01:31,273 --> 00:01:32,713 lòng Hàn Tín vào lúc này. 26 00:01:33,263 --> 00:01:35,913 Lưu Bang hiểu ra, đổi giọng, nói đại ý: 27 00:01:37,473 --> 00:01:40,233 đại trượng phu đã làm vương thì phải làm thật, 28 00:01:40,393 --> 00:01:41,353 sao lại làm giả? 29 00:01:41,553 --> 00:01:43,393 Rồi phong Hàn Tín làm Tề vương. 30 00:01:44,673 --> 00:01:46,673 Đó là một khoảnh khắc rất đáng suy ngẫm. 31 00:01:47,393 --> 00:01:50,173 Lưu Bang cần Hàn Tín, nên nhượng bộ. 32 00:01:51,153 --> 00:01:54,033 Hàn Tín cần danh nghĩa, nên nhận phong. 33 00:01:54,053 --> 00:01:58,273 Cả hai vẫn là quân thần, nhưng giữa họ đã xuất hiện một vết rạn vô hình: 34 00:01:59,733 --> 00:02:04,273 quyền lực của Hàn Tín quá lớn để một hoàng đế tương lai có thể yên tâm mãi. 35 00:02:04,353 --> 00:02:05,613 Hàn Tín chọn trung thành. 36 00:02:06,773 --> 00:02:10,326 Nhưng trong chính lựa chọn ấy, bi kịch đã bắt đầu đặt nền móng.