1 00:00:00,000 --> 00:00:00,119 Đó là mất cả không gian để thở. 2 00:00:01,919 --> 00:00:03,779 Nỗi buồn của người không còn chiến trường 3 00:00:05,359 --> 00:00:08,779 Một danh tướng sinh ra để nhìn bản đồ, nghe tiếng trống, 4 00:00:08,939 --> 00:00:10,559 tính đường quân, xoay chuyển cục diện. 5 00:00:11,679 --> 00:00:14,659 Nhưng khi thiên hạ đã định, chiến trường biến mất. 6 00:00:15,499 --> 00:00:18,079 Với người bình thường, hòa bình là phúc. 7 00:00:18,659 --> 00:00:21,779 Với một số anh hùng thời loạn, hòa bình lại là chiếc lồng. 8 00:00:23,059 --> 00:00:27,099 Hàn Tín sống ở kinh đô trong thân phận Hoài Âm hầu. 9 00:00:27,419 --> 00:00:30,399 Ông không còn quân đội riêng, không còn đất phong lớn, 10 00:00:30,619 --> 00:00:32,619 không còn quyền quyết định vận mệnh chiến dịch. 11 00:00:33,839 --> 00:00:38,079 Công lao xưa vẫn còn đó, nhưng công lao càng lớn càng khiến người ta nhớ đến với 12 00:00:38,099 --> 00:00:38,799 sự bất an. 13 00:00:39,619 --> 00:00:44,299 Sử sách chép rằng có lần Lưu Bang hỏi Hàn Tín đánh giá khả năng cầm quân của các 14 00:00:44,319 --> 00:00:45,019 tướng. 15 00:00:45,999 --> 00:00:49,599 Hàn Tín cho rằng Lưu Bang có thể cầm khoảng mười vạn quân. 16 00:00:50,299 --> 00:00:52,479 Lưu Bang hỏi vậy còn Hàn Tín thì sao. 17 00:00:52,859 --> 00:00:53,599 Hàn Tín đáp: 18 00:00:53,899 --> 00:00:56,099 thần càng nhiều quân càng giỏi. 19 00:00:56,319 --> 00:01:00,679 Câu nói ấy trở thành thành ngữ “đa đa ích thiện” — càng nhiều càng tốt. 20 00:01:01,599 --> 00:01:04,419 Nó thể hiện sự tự tin của thiên tài quân sự. 21 00:01:05,479 --> 00:01:10,179 Nhưng trong tai một hoàng đế, sự tự tin ấy cũng có thể nghe như tiếng kiếm khẽ 22 00:01:10,199 --> 00:01:11,099 động trong vỏ. 23 00:01:11,319 --> 00:01:12,279 Lưu Bang cười hỏi: 24 00:01:13,419 --> 00:01:16,339 nếu ngươi giỏi như vậy, sao lại bị ta bắt? 25 00:01:17,219 --> 00:01:20,599 Hàn Tín đáp đại ý rằng Lưu Bang không giỏi cầm quân, 26 00:01:20,859 --> 00:01:22,159 nhưng giỏi cầm tướng. 27 00:01:22,339 --> 00:01:24,859 Đó là một lời khen sắc bén: 28 00:01:25,219 --> 00:01:27,699 Lưu Bang có thể không bằng Hàn Tín trên chiến trường, 29 00:01:27,919 --> 00:01:32,459 nhưng ông có bản lĩnh thu phục, điều khiển và sử dụng những người như Hàn Tín. 30 00:01:32,599 --> 00:01:34,459 Câu nói đúng, nhưng cũng đau. 31 00:01:35,719 --> 00:01:38,739 Lưu Bang thắng thiên hạ không phải vì ông là tướng giỏi nhất, 32 00:01:39,099 --> 00:01:41,779 mưu sĩ giỏi nhất, hay quan trị quốc giỏi nhất. 33 00:01:42,939 --> 00:01:45,219 Ông thắng vì biết dùng Trương Lương, Tiêu Hà, 34 00:01:45,239 --> 00:01:47,099 Hàn Tín và nhiều người khác. 35 00:01:48,059 --> 00:01:50,339 Nhưng sau khi thắng, câu hỏi lại trở thành: 36 00:01:51,859 --> 00:01:54,219 làm sao kiểm soát những người từng giúp mình thắng? 37 00:01:55,479 --> 00:01:59,817 Hàn Tín hiểu điều đó quá muộn, hoặc hiểu nhưng không đủ khôn khéo để thoát.