1 00:00:00,000 --> 00:00:00,022 Hàn Tín hiểu điều đó quá muộn, hoặc hiểu nhưng không đủ khôn khéo để thoát. 2 00:00:01,047 --> 00:00:04,972 Mưu phản hay cái bẫy của số phận 3 00:00:05,672 --> 00:00:10,452 Cái chết của Hàn Tín là một trong những đoạn gây nhiều tranh luận và thương cảm 4 00:00:10,472 --> 00:00:13,232 nhất trong lịch sử đầu nhà Hán. 5 00:00:13,372 --> 00:00:18,172 Theo ghi chép trong Sử ký và Hán thư, về sau Hàn Tín bị cáo buộc liên kết với Trần 6 00:00:18,192 --> 00:00:22,672 Hy, người nổi dậy chống Hán, âm mưu làm nội ứng trong kinh thành. 7 00:00:22,992 --> 00:00:28,292 Khi Lưu Bang đem quân đi dẹp Trần Hy, Lữ hậu và Tiêu Hà ở lại Trường An. 8 00:00:28,312 --> 00:00:34,212 Lữ hậu dùng kế gọi Hàn Tín vào cung, nói rằng Trần Hy đã bị bắt hoặc bị diệt, 9 00:00:34,472 --> 00:00:35,962 mời ông vào chúc mừng. 10 00:00:36,492 --> 00:00:40,772 Hàn Tín đến, bị bắt tại cung Trường Lạc và bị giết. 11 00:00:41,092 --> 00:00:44,852 Ông chết trong cung, không phải trên chiến trường. 12 00:00:45,152 --> 00:00:49,032 Một đời cầm quân như thần, cuối cùng không ngã dưới mũi tên của Hạng Vũ, 13 00:00:49,432 --> 00:00:52,072 không chết bên sông Duy, không chết ở Bối Thủy, 14 00:00:52,132 --> 00:00:56,352 mà chết trong vòng vây chính trị của triều đình mình từng góp công dựng nên. 15 00:00:56,772 --> 00:01:00,112 Trước khi chết, Hàn Tín được cho là than rằng: 16 00:01:00,732 --> 00:01:03,332 Ta hối hận vì không nghe lời Khoái Triệt, 17 00:01:03,612 --> 00:01:07,312 để đến nỗi bị đàn bà và trẻ con lừa, chẳng phải trời sao? 18 00:01:08,062 --> 00:01:12,852 Câu nói ấy, dù truyền lại qua sử sách, mang sắc thái bi thương rất rõ: 19 00:01:14,432 --> 00:01:18,952 người từng có cơ hội chia ba thiên hạ, cuối cùng chết vì đã chọn con đường trung 20 00:01:18,972 --> 00:01:20,712 thành nhưng không bảo vệ được mình. 21 00:01:21,772 --> 00:01:24,052 Hàn Tín có thật sự mưu phản hay không? 22 00:01:25,152 --> 00:01:28,732 Sử sách chính thống ghi ông bị xử vì mưu phản. 23 00:01:28,992 --> 00:01:32,272 Nhưng nhiều đời sau, người đọc sử vẫn đặt câu hỏi. 24 00:01:32,892 --> 00:01:36,152 Một người bị tước binh quyền, bị giám sát trong kinh đô, 25 00:01:36,352 --> 00:01:38,092 có thật đủ điều kiện làm phản? 26 00:01:39,252 --> 00:01:42,332 Hay triều đình chỉ cần một lý do để loại bỏ mối lo? 27 00:01:43,852 --> 00:01:47,032 Cũng có thể Hàn Tín, vì uất ức và mất quyền, 28 00:01:47,152 --> 00:01:48,972 thật sự có ý định phản kháng. 29 00:01:49,672 --> 00:01:54,332 Điều chắc chắn là trong hoàn cảnh ấy, lòng nghi kỵ của hoàng quyền và nỗi bất mãn 30 00:01:54,352 --> 00:01:57,352 của công thần đã gặp nhau ở một điểm chết. 31 00:01:58,012 --> 00:01:59,272 Lữ hậu ra tay. 32 00:01:59,412 --> 00:02:03,132 Tiêu Hà, người từng đuổi theo Hàn Tín dưới trăng để đưa ông lên đỉnh cao, 33 00:02:03,212 --> 00:02:04,532 cũng tham gia kế bắt ông. 34 00:02:04,812 --> 00:02:07,772 Vì thế dân gian mới có câu: 35 00:02:08,042 --> 00:02:10,292 Thành cũng Tiêu Hà, bại cũng Tiêu Hà. 36 00:02:10,752 --> 00:02:12,872 Tiêu Hà giúp Hàn Tín thành danh. 37 00:02:13,312 --> 00:02:16,312 Cũng Tiêu Hà góp phần đưa ông đến đoạn cuối. 38 00:02:17,252 --> 00:02:19,412 Câu ấy không chỉ nói về một con người. 39 00:02:20,652 --> 00:02:22,472 Nó nói về sự tàn nhẫn của quyền lực: 40 00:02:23,892 --> 00:02:27,668 người nâng ta lên chưa chắc cứu được ta khi thời thế đổi chiều.