1 00:00:00,000 --> 00:00:01,388 Và một người con Đường Lâm, cùng những người dân bị áp bức, 2 00:00:01,408 --> 00:00:01,908 có thể làm rung chuyển bộ máy cai trị của một đế chế lớn. 3 00:00:01,928 --> 00:00:03,144 Những ngày làm chủ tống bình 4 00:00:04,184 --> 00:00:06,113 Sau khi giành được Tống Bình, Phùng Hưng nắm quyền cai quản đất nước trong một 5 00:00:06,133 --> 00:00:06,633 thời gian. 6 00:00:06,653 --> 00:00:08,394 Sử liệu về giai đoạn này không nhiều, nhưng truyền thống lịch sử ghi nhận ông đã 7 00:00:08,414 --> 00:00:08,914 làm chủ phủ thành và được dân chúng kính phục. 8 00:00:08,934 --> 00:00:10,924 Đối với người dân An Nam, đây là một thời khắc quý giá: 9 00:00:10,944 --> 00:00:12,944 chính quyền đô hộ bị đánh bật khỏi trung tâm, 10 00:00:13,002 --> 00:00:13,504 một thủ lĩnh bản địa đứng lên thay thế. 11 00:00:13,524 --> 00:00:15,484 Dù thời gian ấy không dài, ý nghĩa của nó rất sâu. 12 00:00:15,504 --> 00:00:17,239 Bởi sau nhiều thế kỷ bị cai trị, mỗi lần giành lại được quyền làm chủ, 13 00:00:17,259 --> 00:00:17,764 dù chỉ trong một giai đoạn ngắn, đều có sức mạnh tinh thần lớn lao. 14 00:00:17,784 --> 00:00:19,460 Nó chứng minh rằng người Việt có thể tự cai quản mình. 15 00:00:19,480 --> 00:00:20,584 Nó nuôi dưỡng niềm tin cho những cuộc đấu tranh sau này. 16 00:00:20,604 --> 00:00:23,804 Nó làm cho ký ức độc lập không bị xóa mất. 17 00:00:23,875 --> 00:00:24,704 Phùng Hưng không chỉ là người đánh thắng một viên đô hộ. 18 00:00:24,724 --> 00:00:27,804 Ông là người khơi lại cảm giác làm chủ trong lòng dân. 19 00:00:28,044 --> 00:00:30,664 Có thể hình dung những ngày ấy ở Tống Bình: 20 00:00:31,124 --> 00:00:32,824 cờ nghĩa phất lên nơi từng là phủ đô hộ, 21 00:00:32,858 --> 00:00:33,358 dân chúng truyền tai nhau tin Cao Chính Bình đã chết, 22 00:00:33,378 --> 00:00:33,764 người của họ Phùng nắm quyền, những kẻ từng dựa thế quan Đường phải khiếp sợ. 23 00:00:33,784 --> 00:00:36,844 Không khí ấy chắc chắn khác hẳn những ngày bị áp bức nặng nề trước đó. 24 00:00:37,644 --> 00:00:40,164 Nhưng lịch sử thời Bắc thuộc luôn khắc nghiệt. 25 00:00:40,384 --> 00:00:41,879 Một cuộc khởi nghĩa giành được thành trì chưa có nghĩa đã bảo vệ được thành trì 26 00:00:41,899 --> 00:00:42,399 mãi mãi. 27 00:00:42,419 --> 00:00:44,124 Nhà Đường vẫn là một đế chế lớn. 28 00:00:44,364 --> 00:00:45,870 Từ phương Bắc, họ có thể sai quân sang tái chiếm. 29 00:00:45,890 --> 00:00:46,390 Trong khi đó, chính quyền của nghĩa quân còn non trẻ, 30 00:00:46,410 --> 00:00:46,884 cơ sở tổ chức chưa đủ mạnh để biến thắng lợi thành nền độc lập lâu dài. 31 00:00:46,904 --> 00:00:49,044 Phùng Hưng qua đời sau một thời gian làm chủ Tống Bình. 32 00:00:49,064 --> 00:00:51,832 Năm mất của ông thường được đặt vào khoảng cuối thế kỷ VIII, 33 00:00:51,852 --> 00:00:52,824 nhưng các ghi chép có điểm khác nhau. 34 00:00:52,844 --> 00:00:55,124 Điều chắc chắn là sau khi ông mất, con ông là Phùng An nối quyền. 35 00:00:55,144 --> 00:00:58,164 Sự ra đi của Phùng Hưng là mất mát lớn đối với nghĩa quân. 36 00:00:58,524 --> 00:01:01,944 Một phong trào vừa giành thắng lợi thường phụ thuộc rất nhiều vào uy tín của người 37 00:01:01,964 --> 00:01:02,664 thủ lĩnh. 38 00:01:03,184 --> 00:01:06,004 Khi người ấy mất, việc giữ vững thành quả trở nên khó khăn hơn. 39 00:01:06,024 --> 00:01:07,504 Phùng an và sự trở lại của nhà đường 40 00:01:07,524 --> 00:01:09,224 Sau khi Phùng Hưng mất, Phùng An lên thay. 41 00:01:09,244 --> 00:01:11,684 Nhưng áp lực từ nhà Đường ngày càng lớn. 42 00:01:11,834 --> 00:01:14,144 Triều đình phương Bắc không thể chấp nhận việc mất quyền kiểm soát An Nam. 43 00:01:14,164 --> 00:01:16,764 Họ điều quân và quan lại sang nhằm khôi phục bộ máy đô hộ. 44 00:01:17,424 --> 00:01:19,844 Trước thế mạnh của nhà Đường, Phùng An cuối cùng phải hàng. 45 00:01:19,864 --> 00:01:21,504 Nhìn bề ngoài, cuộc khởi nghĩa kết thúc. 46 00:01:21,524 --> 00:01:22,904 Nhà Đường giành lại quyền cai trị. 47 00:01:22,924 --> 00:01:24,364 Phủ đô hộ được khôi phục. 48 00:01:25,784 --> 00:01:26,284 Những mệnh lệnh từ phương Bắc lại tiếp tục áp xuống Giao Châu. 49 00:01:26,304 --> 00:01:27,724 Nhưng nếu chỉ nhìn như vậy, ta sẽ không hiểu hết ý nghĩa của Phùng Hưng. 50 00:01:27,744 --> 00:01:30,024 Bởi lịch sử dân tộc không đi lên bằng một con đường thẳng. 51 00:01:30,044 --> 00:01:31,264 Độc lập không đến sau một lần đứng dậy. 52 00:01:31,284 --> 00:01:33,444 Nó được chuẩn bị qua nhiều cuộc nổi dậy, 53 00:01:33,484 --> 00:01:33,984 nhiều lần thất bại, nhiều đời người hy sinh, 54 00:01:34,004 --> 00:01:34,344 nhiều ngọn cờ tưởng như tắt rồi lại cháy. 55 00:01:34,364 --> 00:01:34,824 Cuộc khởi nghĩa của Phùng Hưng là một mắt xích quan trọng trong chuỗi đấu tranh 56 00:01:34,844 --> 00:01:35,344 ấy. 57 00:01:35,364 --> 00:01:36,016 Trước ông, đã có Hai Bà Trưng, Bà Triệu, 58 00:01:36,036 --> 00:01:36,536 Lý Bí, Mai Thúc Loan. 59 00:01:36,556 --> 00:01:37,487 Sau ông, sẽ còn Dương Thanh, Khúc Thừa Dụ, 60 00:01:37,507 --> 00:01:38,007 Dương Đình Nghệ, Ngô Quyền. 61 00:01:38,027 --> 00:01:38,233 Mỗi người góp một phần. 62 00:01:38,253 --> 00:01:38,460 Người mở đầu, người tiếp nối, người thất bại, 63 00:01:38,480 --> 00:01:38,868 người thành công. 64 00:01:38,888 --> 00:01:41,184 Nhưng tất cả cùng tạo nên dòng chảy không chịu khuất phục của dân tộc Việt. 65 00:01:41,204 --> 00:01:43,304 Phùng Hưng không giành được nền độc lập lâu dài, 66 00:01:43,398 --> 00:01:44,224 nhưng ông đã làm được một việc rất lớn: 67 00:01:44,244 --> 00:01:46,255 đánh đổ quyền lực của viên đô hộ tại Tống Bình và cho dân chúng thấy rằng nhà Đường 68 00:01:46,275 --> 00:01:46,775 có thể bị thách thức ngay tại trung tâm cai trị. 69 00:01:46,795 --> 00:01:48,304 Đó là điều kẻ đô hộ sợ nhất. 70 00:01:49,244 --> 00:01:50,804 Không phải chỉ sợ mất một thành. 71 00:01:50,824 --> 00:01:52,884 Mà sợ người dân mất đi nỗi sợ. 72 00:01:53,228 --> 00:01:55,490 Bố cái đại vương trong lòng dân 73 00:01:55,634 --> 00:01:57,574 Sau khi Phùng Hưng mất, nhân dân tôn ông là Bố Cái Đại Vương. 74 00:01:57,594 --> 00:01:58,914 Danh hiệu ấy rất đặc biệt. 75 00:01:58,934 --> 00:02:01,194 Bố” có thể hiểu là cha, “Cái” có thể hiểu là mẹ. 76 00:02:01,214 --> 00:02:02,814 Bố Cái Đại Vương vì thế thường được hiểu là vị vua lớn như cha mẹ của dân. 77 00:02:02,834 --> 00:02:06,114 Dù cách giải thích từ ngữ có thể được bàn luận theo nhiều hướng, 78 00:02:06,165 --> 00:02:06,665 điều cốt lõi vẫn rất rõ: 79 00:02:06,685 --> 00:02:08,214 nhân dân yêu kính ông như người che chở, 80 00:02:08,234 --> 00:02:09,334 nuôi dưỡng, bảo vệ mình. 81 00:02:10,074 --> 00:02:12,427 Không phải thủ lĩnh nào sau khi mất cũng được dân gọi bằng danh xưng thân thiết 82 00:02:12,447 --> 00:02:12,947 và thiêng liêng như vậy. 83 00:02:12,967 --> 00:02:15,854 Dân chúng chỉ trao sự tôn kính ấy cho người thật sự đứng về phía họ. 84 00:02:16,734 --> 00:02:18,303 Phùng Hưng xuất thân là hào trưởng, nhưng khi dân khổ, 85 00:02:18,323 --> 00:02:18,823 ông không chọn yên phận trong sự giàu có của gia đình. 86 00:02:18,843 --> 00:02:21,454 Ông không dựa vào quyền lực địa phương để thỏa hiệp với quan đô hộ. 87 00:02:21,474 --> 00:02:23,150 Ông đứng lên, tập hợp dân chúng, đánh vào phủ thành, 88 00:02:23,170 --> 00:02:23,714 làm cho viên đô hộ Cao Chính Bình phải khiếp sợ. 89 00:02:23,734 --> 00:02:25,114 Với dân, đó không chỉ là công lao quân sự. 90 00:02:25,134 --> 00:02:26,234 Đó là ơn nghĩa. 91 00:02:26,714 --> 00:02:29,294 Ông đã cho họ một thời khắc được sống trong khí thế ngẩng đầu. 92 00:02:30,074 --> 00:02:31,514 Ông đã gánh lấy nỗi giận của họ. 93 00:02:32,374 --> 00:02:34,714 Ông đã biến sự oán hờn tản mác thành một ngọn cờ chung. 94 00:02:35,534 --> 00:02:36,643 Vì thế, dù nhà Đường trở lại, dù chính quyền khởi nghĩa không tồn tại lâu dài, 95 00:02:36,663 --> 00:02:37,163 tên Phùng Hưng vẫn ở lại trong lòng người Việt. 96 00:02:37,183 --> 00:02:39,194 Đền thờ ông được lập ở nhiều nơi, đặc biệt là vùng Đường Lâm. 97 00:02:39,214 --> 00:02:40,315 Qua các thế hệ, người dân vẫn nhắc đến ông như một vị anh hùng chống Bắc thuộc, 98 00:02:40,335 --> 00:02:40,835 một người con của đất Sơn Tây, một thủ lĩnh đã làm rạng danh quê hương. 99 00:02:40,855 --> 00:02:42,294 Có những quyền lực tồn tại bằng quân lính. 100 00:02:42,314 --> 00:02:44,384 Có những danh tiếng tồn tại bằng sắc phong. 101 00:02:45,274 --> 00:02:47,194 Nhưng có những con người tồn tại bằng lòng dân. 102 00:02:47,894 --> 00:02:49,673 Phùng Hưng thuộc về loại thứ ba.