1 00:00:00,000 --> 00:00:01,301 Phùng Hưng thuộc về loại thứ ba. 2 00:00:01,961 --> 00:00:04,401 Ngọn cờ đường lâm còn bay trong sử việt 3 00:00:04,551 --> 00:00:06,331 Khởi nghĩa Phùng Hưng không phải chương cuối của thời Bắc thuộc. 4 00:00:06,351 --> 00:00:07,425 Sau ông, đất nước vẫn còn phải đi thêm một chặng đường dài mới giành được nền độc 5 00:00:07,445 --> 00:00:07,945 lập lâu dài. 6 00:00:07,965 --> 00:00:10,061 Nhưng nếu không có những ngọn cờ như Phùng Hưng, 7 00:00:10,097 --> 00:00:10,597 con đường ấy sẽ tối hơn rất nhiều. 8 00:00:10,617 --> 00:00:14,521 Lịch sử Việt Nam thời Bắc thuộc giống như một dòng sông bị đá lớn chặn ngang. 9 00:00:14,901 --> 00:00:16,621 Nước không thể chảy thẳng, nhưng nó không ngừng tìm đường. 10 00:00:16,641 --> 00:00:18,421 Khi bị chặn ở chỗ này, nó len qua chỗ khác. 11 00:00:18,441 --> 00:00:20,081 Khi bị dồn nén, nó tích tụ sức mạnh. 12 00:00:20,101 --> 00:00:21,661 Và đến một ngày, nó phá vỡ những tảng đá tưởng như bền chắc nhất. 13 00:00:21,681 --> 00:00:23,333 Phùng Hưng là một đợt sóng mạnh trong dòng sông ấy. 14 00:00:23,353 --> 00:00:23,853 Từ Đường Lâm, ông phất cờ. 15 00:00:23,873 --> 00:00:25,301 Từ nỗi uất của dân chúng, ông dựng nghĩa quân. 16 00:00:25,321 --> 00:00:26,881 Từ vùng đất quê hương, ông tiến về Tống Bình. 17 00:00:26,901 --> 00:00:29,181 Từ một hào trưởng bản địa, ông trở thành Bố Cái Đại Vương trong lòng dân. 18 00:00:29,201 --> 00:00:30,985 Điều khiến câu chuyện của ông còn vang đến hôm nay không chỉ là việc ông đánh chiếm 19 00:00:31,005 --> 00:00:31,505 phủ thành. 20 00:00:31,525 --> 00:00:33,181 Điều lớn hơn là tinh thần mà ông để lại: 21 00:00:33,921 --> 00:00:36,191 khi chính quyền đô hộ trở nên tàn bạo, người dân có quyền đứng lên; 22 00:00:36,211 --> 00:00:36,711 khi quê hương bị áp bức, những người có uy tín phải biết gánh trách nhiệm; 23 00:00:36,731 --> 00:00:36,931 khi kẻ mạnh tưởng có thể cai trị mãi, lịch sử sẽ sinh ra những con người làm nó 24 00:00:36,951 --> 00:00:37,377 phải run sợ. 25 00:00:37,397 --> 00:00:37,941 Phùng Hưng không để lại cho đời một bản tuyên ngôn dài. 26 00:00:37,961 --> 00:00:40,141 Không để lại những lời văn hoa. 27 00:00:40,381 --> 00:00:42,381 Nhưng chính cuộc đời ông là một lời tuyên ngôn. 28 00:00:43,141 --> 00:00:45,236 Lời tuyên ngôn ấy nói rằng dân Giao Châu không phải đám dân bị trị không có ký 29 00:00:45,256 --> 00:00:45,915 ức, không có khí phách, không có khả năng tự đứng lên. 30 00:00:45,935 --> 00:00:46,435 Họ có làng xã. 31 00:00:46,455 --> 00:00:47,101 Có hào trưởng. 32 00:00:47,541 --> 00:00:48,808 Có lòng căm giận. 33 00:00:48,881 --> 00:00:49,581 Có niềm tin. 34 00:00:50,401 --> 00:00:52,941 Và khi tất cả gặp được một thủ lĩnh đủ uy tín, 35 00:00:52,976 --> 00:00:53,476 ngọn lửa khởi nghĩa sẽ bùng cháy. 36 00:00:53,496 --> 00:00:54,381 Hơn một nghìn năm đã trôi qua. 37 00:00:54,472 --> 00:00:55,001 Nhà Đường đã thành quá khứ. 38 00:00:55,021 --> 00:00:58,721 Cao Chính Bình chỉ còn là cái tên gắn với sự hà khắc và thất bại. 39 00:00:59,001 --> 00:01:01,701 Nhưng Phùng Hưng vẫn được người Việt nhắc đến bằng sự kính trọng. 40 00:01:01,721 --> 00:01:02,722 Ở Đường Lâm, gió vẫn thổi qua những mái nhà cổ, 41 00:01:02,742 --> 00:01:03,242 qua đường làng đá ong, qua ký ức về những con người từng làm nên lịch sử. 42 00:01:03,262 --> 00:01:04,393 Trong làn gió ấy, người ta như còn nghe tiếng bước chân nghĩa quân năm xưa, 43 00:01:04,413 --> 00:01:04,913 tiếng cờ phất lên, tiếng dân chúng gọi nhau đứng dậy. 44 00:01:04,933 --> 00:01:07,331 Và trên tất cả, là bóng dáng Bố Cái Đại Vương. 45 00:01:07,681 --> 00:01:09,801 Một người không sinh ra trên ngai vàng, 46 00:01:09,823 --> 00:01:10,323 nhưng được lòng dân tôn như cha mẹ. 47 00:01:10,343 --> 00:01:11,801 Một người không dựng được triều đại lâu dài, 48 00:01:11,951 --> 00:01:12,681 nhưng dựng được niềm tin. 49 00:01:12,701 --> 00:01:14,601 Một người không chấm dứt ngay đêm dài Bắc thuộc, 50 00:01:14,621 --> 00:01:16,821 nhưng đã thắp thêm một ngọn đèn để hậu thế đi tiếp. 51 00:01:17,741 --> 00:01:18,934 Ngọn đèn ấy, từ Đường Lâm đến Tống Bình, 52 00:01:18,954 --> 00:01:19,454 từ thế kỷ VIII đến hôm nay, vẫn còn sáng trong lịch sử Việt Nam. 53 00:01:19,474 --> 00:01:21,761 Bởi dân tộc nào còn nhớ những người từng đứng lên vì mình, 54 00:01:21,848 --> 00:01:22,521 dân tộc ấy còn giữ được linh hồn. 55 00:01:22,541 --> 00:01:23,749 Và Phùng Hưng, Bố Cái Đại Vương, chính là một phần linh hồn bất khuất ấy của non