1 00:00:00,000 --> 00:00:00,152 Và từ Đường Lâm, ngọn cờ khởi nghĩa được dựng lên. 2 00:00:01,772 --> 00:00:03,152 Ngọn cờ từ đường lâm 3 00:00:04,192 --> 00:00:06,518 Khi Phùng Hưng phát động khởi nghĩa, Đường Lâm trở thành điểm xuất phát của một 4 00:00:06,538 --> 00:00:07,038 làn sóng phản kháng. 5 00:00:07,058 --> 00:00:07,832 Người dân theo ông không chỉ vì ông là hào trưởng giàu có. 6 00:00:07,852 --> 00:00:09,612 Họ theo ông vì ông đại diện cho khát vọng thoát khỏi áp bức. 7 00:00:09,632 --> 00:00:10,912 Bên cạnh ông là hai người em Phùng Hải, 8 00:00:10,932 --> 00:00:12,262 Phùng Dĩnh cùng nhiều hào kiệt địa phương. 9 00:00:12,282 --> 00:00:13,372 Lực lượng ban đầu có thể chưa lớn, nhưng có một ưu thế rất quan trọng: 10 00:00:13,392 --> 00:00:13,937 lòng dân. 11 00:00:13,957 --> 00:00:14,457 Từ làng mạc, nghĩa quân tụ họp. 12 00:00:14,477 --> 00:00:14,813 Người mang giáo mác, người rèn vũ khí, người góp lương, 13 00:00:14,833 --> 00:00:15,167 người làm liên lạc, người dẫn đường. 14 00:00:15,187 --> 00:00:17,072 Trong các cuộc khởi nghĩa thời Bắc thuộc, 15 00:00:17,092 --> 00:00:18,306 sức mạnh của làng xã giữ vai trò vô cùng quan trọng. 16 00:00:18,326 --> 00:00:19,329 Chính những cộng đồng tưởng như nhỏ bé ấy đã nuôi giấu nghĩa quân, 17 00:00:19,349 --> 00:00:19,849 cung cấp lương thực, truyền tin và che chở cho người nổi dậy. 18 00:00:19,869 --> 00:00:22,152 Phùng Hưng hiểu rằng muốn thắng chính quyền đô hộ, 19 00:00:22,192 --> 00:00:22,692 không thể chỉ dựa vào một trận đánh nhỏ. 20 00:00:22,712 --> 00:00:23,052 Phải mở rộng lực lượng. 21 00:00:23,072 --> 00:00:25,372 Phải làm cho nhiều vùng cùng hưởng ứng. 22 00:00:25,392 --> 00:00:27,692 Phải đánh vào uy thế của phủ đô hộ, khiến quan quân nhà Đường mất dần khả năng 23 00:00:27,712 --> 00:00:28,212 kiểm soát. 24 00:00:28,232 --> 00:00:30,092 Nghĩa quân của ông phát triển từ vùng Đường Lâm, 25 00:00:30,131 --> 00:00:30,631 lan rộng ra các khu vực xung quanh. 26 00:00:30,651 --> 00:00:30,941 Uy danh Phùng Hưng ngày càng lớn. 27 00:00:30,961 --> 00:00:32,252 Đối với dân chúng, ông không chỉ là một thủ lĩnh quân sự. 28 00:00:32,272 --> 00:00:35,452 Ông là người đứng ra gánh lấy nỗi uất của cả vùng. 29 00:00:35,472 --> 00:00:38,192 Mỗi cuộc khởi nghĩa đều cần một khoảnh khắc khi nỗi sợ đổi thành niềm tin. 30 00:00:38,212 --> 00:00:40,432 Trước đó, dân có thể sợ quan đô hộ, sợ quân lính, 31 00:00:40,452 --> 00:00:42,432 sợ tù tội, sợ bị trả thù. 32 00:00:42,452 --> 00:00:44,532 Nhưng khi thấy có người dám đứng lên, khi thấy nghĩa quân lớn dần, 33 00:00:44,552 --> 00:00:45,052 khi thấy chính quyền đô hộ không phải không thể bị thách thức, 34 00:00:45,072 --> 00:00:45,977 nỗi sợ bắt đầu lùi lại. 35 00:00:45,997 --> 00:00:47,032 Đó là lúc lịch sử chuyển mình. 36 00:00:47,290 --> 00:00:49,814 Ba anh em họ phùng và khí thế nghĩa quân 37 00:00:49,872 --> 00:00:52,372 Trong câu chuyện khởi nghĩa Phùng Hưng, 38 00:00:52,392 --> 00:00:53,322 hình ảnh ba anh em họ Phùng có sức hấp dẫn đặc biệt. 39 00:00:53,342 --> 00:00:54,032 Phùng Hưng là người anh cả, thủ lĩnh chính, 40 00:00:54,052 --> 00:00:55,497 có uy tín lớn nhất. 41 00:00:55,517 --> 00:00:56,746 Phùng Hải và Phùng Dĩnh là những người em cùng chung chí hướng, 42 00:00:56,766 --> 00:00:57,266 góp sức vào cuộc nổi dậy. 43 00:00:57,286 --> 00:00:57,486 Dân gian gắn với họ những danh hiệu và câu chuyện thể hiện sức mạnh, 44 00:00:57,506 --> 00:00:57,766 sự gan dạ, tinh thần nghĩa khí. 45 00:00:57,786 --> 00:00:59,712 Một cuộc khởi nghĩa muốn bền không thể chỉ có một người. 46 00:00:59,779 --> 00:01:00,279 Nó cần những cánh tay nối dài. 47 00:01:00,299 --> 00:01:02,392 Cần những người chỉ huy các mũi quân. 48 00:01:02,412 --> 00:01:05,712 Cần những người giữ vững tinh thần khi khó khăn kéo đến. 49 00:01:05,732 --> 00:01:08,112 Sự đồng lòng của anh em họ Phùng vì thế trở thành một điểm tựa quan trọng. 50 00:01:08,132 --> 00:01:10,472 Hãy hình dung nghĩa quân khi ấy. 51 00:01:10,492 --> 00:01:11,912 Giữa những con đường đất, những xóm làng vùng trung du, 52 00:01:11,932 --> 00:01:12,432 những bãi sông và gò đồi, tin khởi nghĩa truyền đi. 53 00:01:12,452 --> 00:01:14,077 Cờ nghĩa được dựng lên. 54 00:01:14,097 --> 00:01:15,832 Người dân vốn bị áp bức nay nhìn thấy cơ hội trả lại món nợ lâu ngày với quan đô 55 00:01:15,852 --> 00:01:16,352 hộ. 56 00:01:16,372 --> 00:01:19,212 Những thanh niên trai tráng rời ruộng đồng, 57 00:01:19,232 --> 00:01:19,732 những hào trưởng địa phương đem người hưởng ứng, 58 00:01:19,752 --> 00:01:20,102 những người già góp lời khích lệ, phụ nữ lo lương thực, 59 00:01:20,122 --> 00:01:20,359 áo quần, thuốc men. 60 00:01:20,379 --> 00:01:20,932 Đó không chỉ là một đội quân. 61 00:01:21,592 --> 00:01:23,912 Đó là sự vùng dậy của cộng đồng. 62 00:01:23,932 --> 00:01:25,252 Trong những ngày đầu, nghĩa quân có thể dùng cách đánh linh hoạt, 63 00:01:25,272 --> 00:01:25,772 dựa vào địa hình quen thuộc, đánh vào các vị trí yếu, 64 00:01:25,792 --> 00:01:26,547 làm rối loạn bộ máy cai trị ở địa phương. 65 00:01:26,567 --> 00:01:27,232 Mỗi thắng lợi nhỏ lại làm khí thế tăng lên. 66 00:01:27,252 --> 00:01:29,192 Mỗi tin quan quân thất bại lại khiến dân thêm tin vào ngọn cờ Đường Lâm. 67 00:01:29,212 --> 00:01:32,172 Càng về sau, mục tiêu của nghĩa quân càng rõ: 68 00:01:32,192 --> 00:01:34,580 tiến về phủ thành Tống Bình, trung tâm cai trị của nhà Đường ở An Nam. 69 00:01:34,600 --> 00:01:35,100 Tống Bình, tức khu vực Hà Nội ngày nay, 70 00:01:35,120 --> 00:01:35,467 là nơi đặt cơ quan đô hộ. 71 00:01:35,487 --> 00:01:37,792 Đánh vào Tống Bình không chỉ là đánh một thành trì. 72 00:01:39,192 --> 00:01:41,095 Đó là đánh vào biểu tượng quyền lực của nhà Đường trên đất Việt. 73 00:01:41,115 --> 00:01:42,932 Tiến về tống bình 74 00:01:42,952 --> 00:01:43,452 Tống Bình là trái tim của bộ máy đô hộ. 75 00:01:43,472 --> 00:01:44,312 Từ nơi ấy, quan nhà Đường ban lệnh, thu thuế, 76 00:01:44,332 --> 00:01:45,362 điều quân, kiểm soát các châu huyện. 77 00:01:45,382 --> 00:01:46,172 Nếu Tống Bình còn vững, quyền lực đô hộ còn đứng. 78 00:01:46,192 --> 00:01:48,212 Nếu Tống Bình lung lay, cả hệ thống cai trị ở An Nam sẽ chao đảo. 79 00:01:48,232 --> 00:01:49,432 Phùng Hưng hiểu điều đó. 80 00:01:49,452 --> 00:01:51,232 Nghĩa quân từ Đường Lâm và các vùng hưởng ứng tiến dần về trung tâm. 81 00:01:51,252 --> 00:01:52,392 Đây không phải việc dễ dàng. 82 00:01:52,412 --> 00:01:53,312 Phủ thành có quân phòng thủ, có tường lũy, 83 00:01:53,332 --> 00:01:54,732 có kho tàng, có quan lại. 84 00:01:54,752 --> 00:01:55,912 Nhưng khí thế nghĩa quân đang lên cao, trong khi lòng dân đã oán ghét chính quyền 85 00:01:55,932 --> 00:01:57,342 đô hộ. 86 00:01:57,362 --> 00:01:58,732 Sử sách ghi rằng nghĩa quân vây phủ thành Tống Bình. 87 00:01:58,752 --> 00:02:00,412 Cuộc vây hãm kéo dài, tạo sức ép rất lớn lên Cao Chính Bình. 88 00:02:00,432 --> 00:02:02,992 Viên đô hộ nhà Đường lâm vào thế cô lập, 89 00:02:03,012 --> 00:02:03,512 vừa lo đối phó quân nổi dậy bên ngoài, vừa phải đối diện với sự suy sụp uy tín 90 00:02:03,532 --> 00:02:04,307 bên trong. 91 00:02:04,327 --> 00:02:05,012 Có chi tiết được sử Việt ghi lại rằng Cao Chính Bình lo sợ rồi sinh bệnh mà chết. 92 00:02:05,032 --> 00:02:07,852 Dù diễn biến cụ thể của cuộc vây thành không còn được ghi thật chi tiết, 93 00:02:07,872 --> 00:02:08,372 điều quan trọng là nghĩa quân Phùng Hưng đã làm tê liệt quyền lực của viên đô hộ 94 00:02:08,392 --> 00:02:08,937 và giành được Tống Bình. 95 00:02:08,957 --> 00:02:09,457 Khoảnh khắc ấy có ý nghĩa rất lớn. 96 00:02:09,477 --> 00:02:10,612 Trong nhiều năm, phủ đô hộ là nơi dân chúng nhìn vào với nỗi sợ. 97 00:02:10,632 --> 00:02:13,856 Đó là nơi đại diện cho nhà Đường, cho quân lính, 98 00:02:13,876 --> 00:02:14,376 cho thuế khóa, cho mệnh lệnh ngoại bang. 99 00:02:14,396 --> 00:02:14,745 Vậy mà giờ đây, nghĩa quân bản địa đã tiến vào, 100 00:02:14,765 --> 00:02:15,253 làm chủ trung tâm ấy. 101 00:02:15,273 --> 00:02:15,483 Người dân Giao Châu có thể ngẩng đầu. 102 00:02:15,503 --> 00:02:17,052 Họ thấy rằng quan đô hộ không phải thần thánh. 103 00:02:17,072 --> 00:02:18,792 Thành trì của kẻ cai trị không phải bất khả xâm phạm. 104 00:02:18,812 --> 00:02:20,135 Và một người con Đường Lâm, cùng những người dân bị áp bức,