1 00:00:00,850 --> 00:00:03,050 Đêm dài bắc thuộc và nỗi uất của đất giao châu 2 00:00:03,070 --> 00:00:04,790 Trong lịch sử Việt Nam, có những cuộc khởi nghĩa không lập tức mở ra một triều 3 00:00:04,810 --> 00:00:06,420 đại lâu dài, không làm thay đổi hoàn toàn vận mệnh đất nước chỉ sau một trận đánh. 4 00:00:06,440 --> 00:00:08,010 Nhưng chúng giống như những ngọn đuốc được thắp lên giữa đêm dài, 5 00:00:08,030 --> 00:00:08,788 để người đời sau nhìn thấy rằng dân tộc này chưa bao giờ cam chịu làm nô lệ. 6 00:00:08,808 --> 00:00:09,410 Khởi nghĩa Phùng Hưng là một ngọn đuốc như thế. 7 00:00:09,430 --> 00:00:11,661 Cuộc khởi nghĩa ấy nổ ra vào nửa sau thế kỷ VIII, 8 00:00:11,681 --> 00:00:12,250 khi đất nước ta còn nằm dưới ách cai trị của nhà Đường. 9 00:00:12,270 --> 00:00:14,988 Sau nhiều thế kỷ Bắc thuộc, các triều đại phương Bắc lần lượt đặt quan lại sang 10 00:00:15,008 --> 00:00:15,508 cai trị, chia đất, đặt quận huyện, bắt dân đóng thuế, 11 00:00:15,528 --> 00:00:15,756 đi phu, cống nạp sản vật, chịu đủ thứ luật lệ khắc nghiệt. 12 00:00:15,776 --> 00:00:17,250 Từ sau Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Lý Bí, Mai Thúc Loan, 13 00:00:17,270 --> 00:00:18,380 tinh thần phản kháng của người Việt vẫn không tắt. 14 00:00:18,400 --> 00:00:19,470 Mỗi thời lại có những con người đứng lên. 15 00:00:19,490 --> 00:00:22,230 Mỗi vùng đất lại có những ngọn lửa âm ỉ. 16 00:00:22,370 --> 00:00:24,930 Và đến thời nhà Đường, khi bộ máy đô hộ ngày càng nặng nề, 17 00:00:25,357 --> 00:00:26,910 lòng dân Giao Châu lại một lần nữa sôi lên. 18 00:00:26,930 --> 00:00:28,040 Giao Châu khi ấy không phải vùng đất yên ổn trong mắt quan đô hộ. 19 00:00:28,060 --> 00:00:28,930 Đó là vùng đất xa xôi với phương Bắc, nhưng có truyền thống riêng, 20 00:00:28,950 --> 00:00:29,450 có hào trưởng bản địa, có làng xã bền chặt, 21 00:00:29,470 --> 00:00:30,635 có ký ức về những lần nổi dậy. 22 00:00:30,655 --> 00:00:31,950 Dù bị gọi bằng tên quận huyện của kẻ cai trị, 23 00:00:31,980 --> 00:00:32,480 người dân nơi đây vẫn giữ trong lòng ý thức rằng mình có cội nguồn riêng, 24 00:00:32,500 --> 00:00:32,953 phong tục riêng, linh hồn riêng. 25 00:00:32,973 --> 00:00:35,030 Nhà Đường từng là một đế chế lớn mạnh, có quân đội hùng hậu, 26 00:00:35,050 --> 00:00:35,960 văn hóa phát triển, bộ máy cai trị rộng khắp. 27 00:00:35,980 --> 00:00:36,650 Nhưng đối với người dân Giao Châu, sự lớn mạnh ấy không đem lại tự do. 28 00:00:36,670 --> 00:00:39,670 Nó hiện ra qua bóng dáng của quan đô hộ, 29 00:00:39,690 --> 00:00:40,820 của sưu thuế, của quân lính, của những mệnh lệnh từ xa áp xuống đời sống bản địa. 30 00:00:40,840 --> 00:00:41,950 Và khi sự áp bức vượt quá sức chịu đựng, 31 00:00:42,012 --> 00:00:42,670 lòng dân sẽ tìm một người để gửi gắm hy vọng. 32 00:00:42,690 --> 00:00:43,950 Người ấy là Phùng Hưng. 33 00:00:44,350 --> 00:00:46,550 Đường lâm và dòng họ phùng 34 00:00:46,750 --> 00:00:48,341 Phùng Hưng quê ở Đường Lâm, thuộc vùng Sơn Tây, 35 00:00:48,361 --> 00:00:48,861 Hà Nội ngày nay. 36 00:00:48,881 --> 00:00:50,354 Đường Lâm là vùng đất cổ, nổi tiếng với truyền thống lâu đời, 37 00:00:50,374 --> 00:00:50,874 nơi sinh ra nhiều nhân vật có ảnh hưởng trong lịch sử. 38 00:00:50,894 --> 00:00:54,050 Ở đó, làng xóm, ruộng đồng, gò đồi, đình miếu và dòng họ gắn bó với nhau thành 39 00:00:54,070 --> 00:00:55,017 một cộng đồng bền chặt. 40 00:00:55,037 --> 00:00:55,803 Sử sách ghi rằng Phùng Hưng xuất thân trong một gia đình hào trưởng giàu có, 41 00:00:55,823 --> 00:00:56,323 có uy tín trong vùng. 42 00:00:56,343 --> 00:00:57,239 Cha ông là Phùng Hạp Khanh, được nhắc đến như người hiền đức, 43 00:00:57,259 --> 00:00:57,759 biết chăm lo cho dân, có thế lực tại địa phương. 44 00:00:57,779 --> 00:00:59,530 Gia đình họ Phùng không chỉ có của cải, 45 00:00:59,550 --> 00:01:00,370 mà còn có lòng người. 46 00:01:00,930 --> 00:01:02,204 Trong thời Bắc thuộc, những hào trưởng bản địa như vậy thường là điểm tựa quan 47 00:01:02,224 --> 00:01:02,724 trọng của dân chúng, đồng thời cũng là lực lượng khiến quan đô hộ phải dè chừng. 48 00:01:02,744 --> 00:01:04,990 Phùng Hưng có hai người em là Phùng Hải và Phùng Dĩnh. 49 00:01:05,710 --> 00:01:07,990 Ba anh em đều được truyền tụng là người có sức khỏe, 50 00:01:08,055 --> 00:01:08,750 có khí phách, giỏi võ nghệ, được dân chúng kính phục. 51 00:01:08,770 --> 00:01:10,170 Trong dân gian, hình ảnh Phùng Hưng được kể lại với màu sắc phi thường. 52 00:01:10,190 --> 00:01:11,358 Có chuyện nói ông có sức khỏe khác thường, 53 00:01:11,378 --> 00:01:11,878 có thể vật trâu, đánh hổ. 54 00:01:11,898 --> 00:01:14,190 Những chi tiết ấy mang tính truyền thuyết, 55 00:01:14,210 --> 00:01:14,784 nhưng phản ánh một sự thật tinh thần: 56 00:01:14,804 --> 00:01:15,304 trong lòng dân, Phùng Hưng là người mạnh mẽ, 57 00:01:15,324 --> 00:01:15,685 có đủ uy tín và bản lĩnh để đứng lên chống lại quyền lực đô hộ. 58 00:01:15,705 --> 00:01:18,850 Điều quan trọng hơn sức mạnh thân thể là sức mạnh của lòng người. 59 00:01:18,870 --> 00:01:22,090 Một người muốn khởi nghĩa không chỉ cần can đảm. 60 00:01:22,110 --> 00:01:22,610 Người ấy phải được dân tin. 61 00:01:22,630 --> 00:01:23,300 Phải có khả năng quy tụ. 62 00:01:23,320 --> 00:01:23,957 Phải khiến người khác tin rằng đi theo mình không phải là liều chết vô nghĩa, 63 00:01:23,977 --> 00:01:24,528 mà là bước vào một cuộc chiến vì lẽ phải. 64 00:01:24,548 --> 00:01:25,048 Phùng Hưng có được điều đó. 65 00:01:25,068 --> 00:01:26,210 Ở Đường Lâm, tên tuổi ông ngày càng lan rộng. 66 00:01:26,230 --> 00:01:28,690 Dân chúng nhìn thấy ở ông một người của đất mình, 67 00:01:28,710 --> 00:01:30,060 hiểu nỗi khổ của mình, đứng gần mình hơn bất kỳ viên quan đô hộ nào. 68 00:01:30,080 --> 00:01:31,410 Khi lòng người đã nghiêng về phía một hào trưởng bản địa, 69 00:01:31,557 --> 00:01:33,150 chỉ cần thời cơ đến, ngọn lửa có thể bùng lên. 70 00:01:33,170 --> 00:01:34,970 Cao chính bình và sự hà khắc của chính quyền đô hộ 71 00:01:34,990 --> 00:01:36,999 Thời điểm Phùng Hưng nổi dậy, Giao Châu nằm dưới quyền cai trị của quan đô hộ nhà 72 00:01:37,019 --> 00:01:37,519 Đường. 73 00:01:37,539 --> 00:01:40,350 Một nhân vật thường được nhắc đến trong bối cảnh này là Cao Chính Bình. 74 00:01:41,210 --> 00:01:43,750 Cao Chính Bình giữ chức đô hộ ở An Nam. 75 00:01:43,770 --> 00:01:45,350 Sử Việt ghi ông là người cai trị hà khắc, 76 00:01:45,370 --> 00:01:45,870 đánh thuế nặng, khiến dân chúng oán giận. 77 00:01:45,890 --> 00:01:47,170 Dưới tay những viên quan như vậy, đời sống người dân càng cơ cực. 78 00:01:47,190 --> 00:01:48,690 Họ phải nộp của cải, sản vật, chịu lao dịch, 79 00:01:48,710 --> 00:01:49,470 chịu sự áp bức của bộ máy quan lại và quân lính. 80 00:01:49,490 --> 00:01:50,010 Ách đô hộ không chỉ lấy đi thóc gạo. 81 00:01:50,030 --> 00:01:52,690 Nó lấy đi cả sự yên ổn. 82 00:01:52,741 --> 00:01:53,530 Người dân làm lụng trên ruộng của mình nhưng không được sống thật sự làm chủ. 83 00:01:53,550 --> 00:01:56,690 Những sản vật của núi rừng, sông biển bị biến thành cống phẩm. 84 00:01:57,230 --> 00:01:59,770 Những người trai tráng có thể bị bắt đi phu. 85 00:01:59,790 --> 00:02:01,690 Những dòng họ bản địa bị chèn ép. 86 00:02:02,230 --> 00:02:05,810 Mỗi mệnh lệnh từ phủ đô hộ giống như một hòn đá đè thêm lên vai dân chúng. 87 00:02:06,210 --> 00:02:07,590 Trong hoàn cảnh ấy, sự oán giận tích tụ qua từng mùa vụ. 88 00:02:07,610 --> 00:02:10,970 Một triều đại đô hộ có thể tưởng rằng dân đã quen cúi đầu. 89 00:02:10,990 --> 00:02:14,830 Nhưng họ thường không nhìn thấy điều đang diễn ra dưới đáy lòng làng xã: 90 00:02:15,390 --> 00:02:17,730 những lời than thở, những ánh mắt căm hờn, 91 00:02:17,750 --> 00:02:19,220 những cuộc bàn bạc kín đáo, những người hào trưởng âm thầm chuẩn bị. 92 00:02:19,240 --> 00:02:20,690 Phùng Hưng và các em của ông đã đứng lên trong bối cảnh đó. 93 00:02:21,390 --> 00:02:23,070 Cuộc khởi nghĩa không phải là một cơn bốc đồng. 94 00:02:23,090 --> 00:02:25,470 Nó là kết quả của sự chịu đựng quá lâu. 95 00:02:25,490 --> 00:02:28,470 Khi dân chúng không còn tin vào sự công bằng của chính quyền đô hộ, 96 00:02:28,526 --> 00:02:29,070 họ sẽ tìm đến những người dám chống lại nó. 97 00:02:29,090 --> 00:02:31,690 Và từ Đường Lâm, ngọn cờ khởi nghĩa được dựng lên. 98 00:02:33,310 --> 00:02:34,690 Ngọn cờ từ đường lâm 99 00:02:35,730 --> 00:02:38,056 Khi Phùng Hưng phát động khởi nghĩa, Đường Lâm trở thành điểm xuất phát của một 100 00:02:38,076 --> 00:02:38,576 làn sóng phản kháng. 101 00:02:38,596 --> 00:02:39,370 Người dân theo ông không chỉ vì ông là hào trưởng giàu có. 102 00:02:39,390 --> 00:02:41,150 Họ theo ông vì ông đại diện cho khát vọng thoát khỏi áp bức. 103 00:02:41,170 --> 00:02:42,450 Bên cạnh ông là hai người em Phùng Hải, 104 00:02:42,470 --> 00:02:43,800 Phùng Dĩnh cùng nhiều hào kiệt địa phương. 105 00:02:43,820 --> 00:02:44,910 Lực lượng ban đầu có thể chưa lớn, nhưng có một ưu thế rất quan trọng: 106 00:02:44,930 --> 00:02:45,475 lòng dân. 107 00:02:45,495 --> 00:02:45,995 Từ làng mạc, nghĩa quân tụ họp. 108 00:02:46,015 --> 00:02:46,351 Người mang giáo mác, người rèn vũ khí, người góp lương, 109 00:02:46,371 --> 00:02:46,705 người làm liên lạc, người dẫn đường. 110 00:02:46,725 --> 00:02:48,610 Trong các cuộc khởi nghĩa thời Bắc thuộc, 111 00:02:48,630 --> 00:02:49,844 sức mạnh của làng xã giữ vai trò vô cùng quan trọng. 112 00:02:49,864 --> 00:02:50,867 Chính những cộng đồng tưởng như nhỏ bé ấy đã nuôi giấu nghĩa quân, 113 00:02:50,887 --> 00:02:51,387 cung cấp lương thực, truyền tin và che chở cho người nổi dậy. 114 00:02:51,407 --> 00:02:53,690 Phùng Hưng hiểu rằng muốn thắng chính quyền đô hộ, 115 00:02:53,730 --> 00:02:54,230 không thể chỉ dựa vào một trận đánh nhỏ. 116 00:02:54,250 --> 00:02:54,590 Phải mở rộng lực lượng. 117 00:02:54,610 --> 00:02:56,910 Phải làm cho nhiều vùng cùng hưởng ứng. 118 00:02:56,930 --> 00:02:59,230 Phải đánh vào uy thế của phủ đô hộ, khiến quan quân nhà Đường mất dần khả năng 119 00:02:59,250 --> 00:02:59,750 kiểm soát. 120 00:02:59,770 --> 00:03:01,630 Nghĩa quân của ông phát triển từ vùng Đường Lâm, 121 00:03:01,669 --> 00:03:02,169 lan rộng ra các khu vực xung quanh. 122 00:03:02,189 --> 00:03:02,479 Uy danh Phùng Hưng ngày càng lớn. 123 00:03:02,499 --> 00:03:03,790 Đối với dân chúng, ông không chỉ là một thủ lĩnh quân sự. 124 00:03:03,810 --> 00:03:06,990 Ông là người đứng ra gánh lấy nỗi uất của cả vùng. 125 00:03:07,010 --> 00:03:09,730 Mỗi cuộc khởi nghĩa đều cần một khoảnh khắc khi nỗi sợ đổi thành niềm tin. 126 00:03:09,750 --> 00:03:11,970 Trước đó, dân có thể sợ quan đô hộ, sợ quân lính, 127 00:03:11,990 --> 00:03:13,970 sợ tù tội, sợ bị trả thù. 128 00:03:13,990 --> 00:03:16,070 Nhưng khi thấy có người dám đứng lên, khi thấy nghĩa quân lớn dần, 129 00:03:16,090 --> 00:03:16,590 khi thấy chính quyền đô hộ không phải không thể bị thách thức, 130 00:03:16,610 --> 00:03:17,515 nỗi sợ bắt đầu lùi lại. 131 00:03:17,535 --> 00:03:18,570 Đó là lúc lịch sử chuyển mình. 132 00:03:18,828 --> 00:03:21,352 Ba anh em họ phùng và khí thế nghĩa quân 133 00:03:21,410 --> 00:03:23,910 Trong câu chuyện khởi nghĩa Phùng Hưng, 134 00:03:23,930 --> 00:03:24,860 hình ảnh ba anh em họ Phùng có sức hấp dẫn đặc biệt. 135 00:03:24,880 --> 00:03:25,570 Phùng Hưng là người anh cả, thủ lĩnh chính, 136 00:03:25,590 --> 00:03:27,035 có uy tín lớn nhất. 137 00:03:27,055 --> 00:03:28,284 Phùng Hải và Phùng Dĩnh là những người em cùng chung chí hướng, 138 00:03:28,304 --> 00:03:28,804 góp sức vào cuộc nổi dậy. 139 00:03:28,824 --> 00:03:29,024 Dân gian gắn với họ những danh hiệu và câu chuyện thể hiện sức mạnh, 140 00:03:29,044 --> 00:03:29,304 sự gan dạ, tinh thần nghĩa khí. 141 00:03:29,324 --> 00:03:31,250 Một cuộc khởi nghĩa muốn bền không thể chỉ có một người. 142 00:03:31,317 --> 00:03:31,817 Nó cần những cánh tay nối dài. 143 00:03:31,837 --> 00:03:33,930 Cần những người chỉ huy các mũi quân. 144 00:03:33,950 --> 00:03:37,250 Cần những người giữ vững tinh thần khi khó khăn kéo đến. 145 00:03:37,270 --> 00:03:39,650 Sự đồng lòng của anh em họ Phùng vì thế trở thành một điểm tựa quan trọng. 146 00:03:39,670 --> 00:03:42,010 Hãy hình dung nghĩa quân khi ấy. 147 00:03:42,030 --> 00:03:43,450 Giữa những con đường đất, những xóm làng vùng trung du, 148 00:03:43,470 --> 00:03:43,970 những bãi sông và gò đồi, tin khởi nghĩa truyền đi. 149 00:03:43,990 --> 00:03:45,615 Cờ nghĩa được dựng lên. 150 00:03:45,635 --> 00:03:47,370 Người dân vốn bị áp bức nay nhìn thấy cơ hội trả lại món nợ lâu ngày với quan đô 151 00:03:47,390 --> 00:03:47,890 hộ. 152 00:03:47,910 --> 00:03:50,750 Những thanh niên trai tráng rời ruộng đồng, 153 00:03:50,770 --> 00:03:51,270 những hào trưởng địa phương đem người hưởng ứng, 154 00:03:51,290 --> 00:03:51,640 những người già góp lời khích lệ, phụ nữ lo lương thực, 155 00:03:51,660 --> 00:03:51,897 áo quần, thuốc men. 156 00:03:51,917 --> 00:03:52,470 Đó không chỉ là một đội quân. 157 00:03:53,130 --> 00:03:55,450 Đó là sự vùng dậy của cộng đồng. 158 00:03:55,470 --> 00:03:56,790 Trong những ngày đầu, nghĩa quân có thể dùng cách đánh linh hoạt, 159 00:03:56,810 --> 00:03:57,310 dựa vào địa hình quen thuộc, đánh vào các vị trí yếu, 160 00:03:57,330 --> 00:03:58,085 làm rối loạn bộ máy cai trị ở địa phương. 161 00:03:58,105 --> 00:03:58,770 Mỗi thắng lợi nhỏ lại làm khí thế tăng lên. 162 00:03:58,790 --> 00:04:00,730 Mỗi tin quan quân thất bại lại khiến dân thêm tin vào ngọn cờ Đường Lâm. 163 00:04:00,750 --> 00:04:03,710 Càng về sau, mục tiêu của nghĩa quân càng rõ: 164 00:04:03,730 --> 00:04:06,118 tiến về phủ thành Tống Bình, trung tâm cai trị của nhà Đường ở An Nam. 165 00:04:06,138 --> 00:04:06,638 Tống Bình, tức khu vực Hà Nội ngày nay, 166 00:04:06,658 --> 00:04:07,005 là nơi đặt cơ quan đô hộ. 167 00:04:07,025 --> 00:04:09,330 Đánh vào Tống Bình không chỉ là đánh một thành trì. 168 00:04:10,730 --> 00:04:12,633 Đó là đánh vào biểu tượng quyền lực của nhà Đường trên đất Việt. 169 00:04:12,653 --> 00:04:14,470 Tiến về tống bình 170 00:04:14,490 --> 00:04:14,990 Tống Bình là trái tim của bộ máy đô hộ. 171 00:04:15,010 --> 00:04:15,850 Từ nơi ấy, quan nhà Đường ban lệnh, thu thuế, 172 00:04:15,870 --> 00:04:16,900 điều quân, kiểm soát các châu huyện. 173 00:04:16,920 --> 00:04:17,710 Nếu Tống Bình còn vững, quyền lực đô hộ còn đứng. 174 00:04:17,730 --> 00:04:19,750 Nếu Tống Bình lung lay, cả hệ thống cai trị ở An Nam sẽ chao đảo. 175 00:04:19,770 --> 00:04:20,970 Phùng Hưng hiểu điều đó. 176 00:04:20,990 --> 00:04:22,770 Nghĩa quân từ Đường Lâm và các vùng hưởng ứng tiến dần về trung tâm. 177 00:04:22,790 --> 00:04:23,930 Đây không phải việc dễ dàng. 178 00:04:23,950 --> 00:04:24,850 Phủ thành có quân phòng thủ, có tường lũy, 179 00:04:24,870 --> 00:04:26,270 có kho tàng, có quan lại. 180 00:04:26,290 --> 00:04:27,450 Nhưng khí thế nghĩa quân đang lên cao, trong khi lòng dân đã oán ghét chính quyền 181 00:04:27,470 --> 00:04:28,880 đô hộ. 182 00:04:28,900 --> 00:04:30,270 Sử sách ghi rằng nghĩa quân vây phủ thành Tống Bình. 183 00:04:30,290 --> 00:04:31,950 Cuộc vây hãm kéo dài, tạo sức ép rất lớn lên Cao Chính Bình. 184 00:04:31,970 --> 00:04:34,530 Viên đô hộ nhà Đường lâm vào thế cô lập, 185 00:04:34,550 --> 00:04:35,050 vừa lo đối phó quân nổi dậy bên ngoài, vừa phải đối diện với sự suy sụp uy tín 186 00:04:35,070 --> 00:04:35,845 bên trong. 187 00:04:35,865 --> 00:04:36,550 Có chi tiết được sử Việt ghi lại rằng Cao Chính Bình lo sợ rồi sinh bệnh mà chết. 188 00:04:36,570 --> 00:04:39,390 Dù diễn biến cụ thể của cuộc vây thành không còn được ghi thật chi tiết, 189 00:04:39,410 --> 00:04:39,910 điều quan trọng là nghĩa quân Phùng Hưng đã làm tê liệt quyền lực của viên đô hộ 190 00:04:39,930 --> 00:04:40,475 và giành được Tống Bình. 191 00:04:40,495 --> 00:04:40,995 Khoảnh khắc ấy có ý nghĩa rất lớn. 192 00:04:41,015 --> 00:04:42,150 Trong nhiều năm, phủ đô hộ là nơi dân chúng nhìn vào với nỗi sợ. 193 00:04:42,170 --> 00:04:45,394 Đó là nơi đại diện cho nhà Đường, cho quân lính, 194 00:04:45,414 --> 00:04:45,914 cho thuế khóa, cho mệnh lệnh ngoại bang. 195 00:04:45,934 --> 00:04:46,283 Vậy mà giờ đây, nghĩa quân bản địa đã tiến vào, 196 00:04:46,303 --> 00:04:46,791 làm chủ trung tâm ấy. 197 00:04:46,811 --> 00:04:47,021 Người dân Giao Châu có thể ngẩng đầu. 198 00:04:47,041 --> 00:04:48,590 Họ thấy rằng quan đô hộ không phải thần thánh. 199 00:04:48,610 --> 00:04:50,330 Thành trì của kẻ cai trị không phải bất khả xâm phạm. 200 00:04:50,350 --> 00:04:52,895 Và một người con Đường Lâm, cùng những người dân bị áp bức, 201 00:04:52,915 --> 00:04:53,415 có thể làm rung chuyển bộ máy cai trị của một đế chế lớn. 202 00:04:53,435 --> 00:04:55,470 Những ngày làm chủ tống bình 203 00:04:55,490 --> 00:04:57,650 Sau khi giành được Tống Bình, Phùng Hưng nắm quyền cai quản đất nước trong một 204 00:04:57,670 --> 00:04:59,460 thời gian. 205 00:04:59,480 --> 00:05:01,030 Sử liệu về giai đoạn này không nhiều, nhưng truyền thống lịch sử ghi nhận ông đã 206 00:05:01,050 --> 00:05:02,150 làm chủ phủ thành và được dân chúng kính phục. 207 00:05:02,170 --> 00:05:03,030 Đối với người dân An Nam, đây là một thời khắc quý giá: 208 00:05:03,050 --> 00:05:05,590 chính quyền đô hộ bị đánh bật khỏi trung tâm, 209 00:05:05,610 --> 00:05:07,430 một thủ lĩnh bản địa đứng lên thay thế. 210 00:05:07,450 --> 00:05:09,030 Dù thời gian ấy không dài, ý nghĩa của nó rất sâu. 211 00:05:09,050 --> 00:05:10,990 Bởi sau nhiều thế kỷ bị cai trị, mỗi lần giành lại được quyền làm chủ, 212 00:05:11,010 --> 00:05:11,920 dù chỉ trong một giai đoạn ngắn, đều có sức mạnh tinh thần lớn lao. 213 00:05:11,940 --> 00:05:12,610 Nó chứng minh rằng người Việt có thể tự cai quản mình. 214 00:05:12,630 --> 00:05:16,050 Nó nuôi dưỡng niềm tin cho những cuộc đấu tranh sau này. 215 00:05:16,070 --> 00:05:17,970 Nó làm cho ký ức độc lập không bị xóa mất. 216 00:05:17,990 --> 00:05:20,570 Phùng Hưng không chỉ là người đánh thắng một viên đô hộ. 217 00:05:20,590 --> 00:05:23,050 Ông là người khơi lại cảm giác làm chủ trong lòng dân. 218 00:05:23,590 --> 00:05:26,690 Có thể hình dung những ngày ấy ở Tống Bình: 219 00:05:26,710 --> 00:05:29,210 cờ nghĩa phất lên nơi từng là phủ đô hộ, 220 00:05:29,230 --> 00:05:29,730 dân chúng truyền tai nhau tin Cao Chính Bình đã chết, 221 00:05:29,750 --> 00:05:31,215 người của họ Phùng nắm quyền, những kẻ từng dựa thế quan Đường phải khiếp sợ. 222 00:05:31,235 --> 00:05:32,810 Không khí ấy chắc chắn khác hẳn những ngày bị áp bức nặng nề trước đó. 223 00:05:32,830 --> 00:05:35,490 Nhưng lịch sử thời Bắc thuộc luôn khắc nghiệt. 224 00:05:35,510 --> 00:05:38,910 Một cuộc khởi nghĩa giành được thành trì chưa có nghĩa đã bảo vệ được thành trì 225 00:05:38,930 --> 00:05:39,540 mãi mãi. 226 00:05:39,560 --> 00:05:40,060 Nhà Đường vẫn là một đế chế lớn. 227 00:05:40,080 --> 00:05:41,590 Từ phương Bắc, họ có thể sai quân sang tái chiếm. 228 00:05:41,610 --> 00:05:43,050 Trong khi đó, chính quyền của nghĩa quân còn non trẻ, 229 00:05:43,070 --> 00:05:43,870 cơ sở tổ chức chưa đủ mạnh để biến thắng lợi thành nền độc lập lâu dài. 230 00:05:43,890 --> 00:05:44,450 Phùng Hưng qua đời sau một thời gian làm chủ Tống Bình. 231 00:05:44,470 --> 00:05:45,810 Năm mất của ông thường được đặt vào khoảng cuối thế kỷ VIII, 232 00:05:45,830 --> 00:05:47,100 nhưng các ghi chép có điểm khác nhau. 233 00:05:47,120 --> 00:05:48,150 Điều chắc chắn là sau khi ông mất, con ông là Phùng An nối quyền. 234 00:05:48,170 --> 00:05:51,450 Sự ra đi của Phùng Hưng là mất mát lớn đối với nghĩa quân. 235 00:05:51,470 --> 00:05:52,770 Một phong trào vừa giành thắng lợi thường phụ thuộc rất nhiều vào uy tín của người 236 00:05:52,790 --> 00:05:54,200 thủ lĩnh. 237 00:05:54,220 --> 00:05:55,390 Khi người ấy mất, việc giữ vững thành quả trở nên khó khăn hơn. 238 00:05:55,410 --> 00:05:57,150 Phùng an và sự trở lại của nhà đường 239 00:05:57,170 --> 00:05:59,130 Sau khi Phùng Hưng mất, Phùng An lên thay. 240 00:05:59,150 --> 00:06:01,830 Nhưng áp lực từ nhà Đường ngày càng lớn. 241 00:06:01,950 --> 00:06:03,190 Triều đình phương Bắc không thể chấp nhận việc mất quyền kiểm soát An Nam. 242 00:06:03,210 --> 00:06:06,770 Họ điều quân và quan lại sang nhằm khôi phục bộ máy đô hộ. 243 00:06:06,838 --> 00:06:07,630 Trước thế mạnh của nhà Đường, Phùng An cuối cùng phải hàng. 244 00:06:07,650 --> 00:06:10,230 Nhìn bề ngoài, cuộc khởi nghĩa kết thúc. 245 00:06:10,250 --> 00:06:11,690 Nhà Đường giành lại quyền cai trị. 246 00:06:11,710 --> 00:06:13,490 Phủ đô hộ được khôi phục. 247 00:06:13,510 --> 00:06:16,990 Những mệnh lệnh từ phương Bắc lại tiếp tục áp xuống Giao Châu. 248 00:06:17,010 --> 00:06:19,540 Nhưng nếu chỉ nhìn như vậy, ta sẽ không hiểu hết ý nghĩa của Phùng Hưng. 249 00:06:19,560 --> 00:06:20,190 Bởi lịch sử dân tộc không đi lên bằng một con đường thẳng. 250 00:06:20,210 --> 00:06:21,070 Độc lập không đến sau một lần đứng dậy. 251 00:06:21,090 --> 00:06:23,610 Nó được chuẩn bị qua nhiều cuộc nổi dậy, 252 00:06:23,644 --> 00:06:24,144 nhiều lần thất bại, nhiều đời người hy sinh, 253 00:06:24,164 --> 00:06:24,454 nhiều ngọn cờ tưởng như tắt rồi lại cháy. 254 00:06:24,474 --> 00:06:24,796 Cuộc khởi nghĩa của Phùng Hưng là một mắt xích quan trọng trong chuỗi đấu tranh 255 00:06:24,816 --> 00:06:25,316 ấy. 256 00:06:25,336 --> 00:06:25,710 Trước ông, đã có Hai Bà Trưng, Bà Triệu, 257 00:06:25,730 --> 00:06:26,540 Lý Bí, Mai Thúc Loan. 258 00:06:26,560 --> 00:06:27,130 Sau ông, sẽ còn Dương Thanh, Khúc Thừa Dụ, 259 00:06:27,150 --> 00:06:27,860 Dương Đình Nghệ, Ngô Quyền. 260 00:06:27,880 --> 00:06:28,380 Mỗi người góp một phần. 261 00:06:28,400 --> 00:06:28,870 Người mở đầu, người tiếp nối, người thất bại, 262 00:06:28,890 --> 00:06:30,425 người thành công. 263 00:06:30,445 --> 00:06:32,110 Nhưng tất cả cùng tạo nên dòng chảy không chịu khuất phục của dân tộc Việt. 264 00:06:32,730 --> 00:06:35,810 Phùng Hưng không giành được nền độc lập lâu dài, 265 00:06:35,830 --> 00:06:37,240 nhưng ông đã làm được một việc rất lớn: 266 00:06:37,260 --> 00:06:38,430 đánh đổ quyền lực của viên đô hộ tại Tống Bình và cho dân chúng thấy rằng nhà Đường 267 00:06:38,450 --> 00:06:39,290 có thể bị thách thức ngay tại trung tâm cai trị. 268 00:06:39,310 --> 00:06:40,130 Đó là điều kẻ đô hộ sợ nhất. 269 00:06:40,890 --> 00:06:42,850 Không phải chỉ sợ mất một thành. 270 00:06:43,270 --> 00:06:46,110 Mà sợ người dân mất đi nỗi sợ. 271 00:06:47,030 --> 00:06:49,690 Bố cái đại vương trong lòng dân 272 00:06:49,710 --> 00:06:52,501 Sau khi Phùng Hưng mất, nhân dân tôn ông là Bố Cái Đại Vương. 273 00:06:52,521 --> 00:06:54,150 Danh hiệu ấy rất đặc biệt. 274 00:06:54,170 --> 00:06:57,050 Bố” có thể hiểu là cha, “Cái” có thể hiểu là mẹ. 275 00:06:57,070 --> 00:07:01,250 Bố Cái Đại Vương vì thế thường được hiểu là vị vua lớn như cha mẹ của dân. 276 00:07:01,270 --> 00:07:04,890 Dù cách giải thích từ ngữ có thể được bàn luận theo nhiều hướng, 277 00:07:04,910 --> 00:07:05,920 điều cốt lõi vẫn rất rõ: 278 00:07:05,940 --> 00:07:06,910 nhân dân yêu kính ông như người che chở, 279 00:07:06,930 --> 00:07:08,130 nuôi dưỡng, bảo vệ mình. 280 00:07:08,150 --> 00:07:13,150 Không phải thủ lĩnh nào sau khi mất cũng được dân gọi bằng danh xưng thân thiết 281 00:07:13,170 --> 00:07:14,990 và thiêng liêng như vậy. 282 00:07:15,010 --> 00:07:16,790 Dân chúng chỉ trao sự tôn kính ấy cho người thật sự đứng về phía họ. 283 00:07:16,810 --> 00:07:18,730 Phùng Hưng xuất thân là hào trưởng, nhưng khi dân khổ, 284 00:07:18,750 --> 00:07:20,120 ông không chọn yên phận trong sự giàu có của gia đình. 285 00:07:20,140 --> 00:07:21,270 Ông không dựa vào quyền lực địa phương để thỏa hiệp với quan đô hộ. 286 00:07:21,290 --> 00:07:23,470 Ông đứng lên, tập hợp dân chúng, đánh vào phủ thành, 287 00:07:23,490 --> 00:07:24,760 làm cho viên đô hộ Cao Chính Bình phải khiếp sợ. 288 00:07:24,780 --> 00:07:25,810 Với dân, đó không chỉ là công lao quân sự. 289 00:07:25,830 --> 00:07:27,300 Đó là ơn nghĩa. 290 00:07:27,320 --> 00:07:28,770 Ông đã cho họ một thời khắc được sống trong khí thế ngẩng đầu. 291 00:07:29,370 --> 00:07:31,490 Ông đã gánh lấy nỗi giận của họ. 292 00:07:31,510 --> 00:07:34,930 Ông đã biến sự oán hờn tản mác thành một ngọn cờ chung. 293 00:07:34,950 --> 00:07:36,110 Vì thế, dù nhà Đường trở lại, dù chính quyền khởi nghĩa không tồn tại lâu dài, 294 00:07:36,130 --> 00:07:37,460 tên Phùng Hưng vẫn ở lại trong lòng người Việt. 295 00:07:37,480 --> 00:07:38,570 Đền thờ ông được lập ở nhiều nơi, đặc biệt là vùng Đường Lâm. 296 00:07:38,590 --> 00:07:40,170 Qua các thế hệ, người dân vẫn nhắc đến ông như một vị anh hùng chống Bắc thuộc, 297 00:07:40,190 --> 00:07:41,290 một người con của đất Sơn Tây, một thủ lĩnh đã làm rạng danh quê hương. 298 00:07:41,310 --> 00:07:42,170 Có những quyền lực tồn tại bằng quân lính. 299 00:07:42,190 --> 00:07:44,670 Có những danh tiếng tồn tại bằng sắc phong. 300 00:07:44,690 --> 00:07:47,650 Nhưng có những con người tồn tại bằng lòng dân. 301 00:07:47,935 --> 00:07:49,845 Phùng Hưng thuộc về loại thứ ba. 302 00:07:49,930 --> 00:07:52,670 Ngọn cờ đường lâm còn bay trong sử việt 303 00:07:52,690 --> 00:07:54,370 Khởi nghĩa Phùng Hưng không phải chương cuối của thời Bắc thuộc. 304 00:07:54,390 --> 00:07:55,490 Sau ông, đất nước vẫn còn phải đi thêm một chặng đường dài mới giành được nền độc 305 00:07:55,510 --> 00:07:56,590 lập lâu dài. 306 00:07:56,610 --> 00:07:57,670 Nhưng nếu không có những ngọn cờ như Phùng Hưng, 307 00:07:57,746 --> 00:07:58,330 con đường ấy sẽ tối hơn rất nhiều. 308 00:07:58,350 --> 00:08:02,045 Lịch sử Việt Nam thời Bắc thuộc giống như một dòng sông bị đá lớn chặn ngang. 309 00:08:02,065 --> 00:08:03,670 Nước không thể chảy thẳng, nhưng nó không ngừng tìm đường. 310 00:08:03,690 --> 00:08:05,330 Khi bị chặn ở chỗ này, nó len qua chỗ khác. 311 00:08:05,350 --> 00:08:07,910 Khi bị dồn nén, nó tích tụ sức mạnh. 312 00:08:07,930 --> 00:08:09,330 Và đến một ngày, nó phá vỡ những tảng đá tưởng như bền chắc nhất. 313 00:08:09,350 --> 00:08:11,630 Phùng Hưng là một đợt sóng mạnh trong dòng sông ấy. 314 00:08:11,881 --> 00:08:13,339 Từ Đường Lâm, ông phất cờ. 315 00:08:13,390 --> 00:08:15,110 Từ nỗi uất của dân chúng, ông dựng nghĩa quân. 316 00:08:15,130 --> 00:08:17,390 Từ vùng đất quê hương, ông tiến về Tống Bình. 317 00:08:17,410 --> 00:08:19,490 Từ một hào trưởng bản địa, ông trở thành Bố Cái Đại Vương trong lòng dân. 318 00:08:19,510 --> 00:08:22,054 Điều khiến câu chuyện của ông còn vang đến hôm nay không chỉ là việc ông đánh chiếm 319 00:08:22,074 --> 00:08:22,574 phủ thành. 320 00:08:22,594 --> 00:08:24,250 Điều lớn hơn là tinh thần mà ông để lại: 321 00:08:24,870 --> 00:08:27,621 khi chính quyền đô hộ trở nên tàn bạo, người dân có quyền đứng lên; 322 00:08:27,641 --> 00:08:28,141 khi quê hương bị áp bức, những người có uy tín phải biết gánh trách nhiệm; 323 00:08:28,161 --> 00:08:28,441 khi kẻ mạnh tưởng có thể cai trị mãi, lịch sử sẽ sinh ra những con người làm nó 324 00:08:28,461 --> 00:08:28,796 phải run sợ. 325 00:08:28,816 --> 00:08:30,041 Phùng Hưng không để lại cho đời một bản tuyên ngôn dài. 326 00:08:30,061 --> 00:08:30,561 Không để lại những lời văn hoa. 327 00:08:30,581 --> 00:08:31,000 Nhưng chính cuộc đời ông là một lời tuyên ngôn. 328 00:08:31,020 --> 00:08:35,200 Lời tuyên ngôn ấy nói rằng dân Giao Châu không phải đám dân bị trị không có ký 329 00:08:35,220 --> 00:08:35,720 ức, không có khí phách, không có khả năng tự đứng lên. 330 00:08:35,740 --> 00:08:36,080 Họ có làng xã. 331 00:08:36,100 --> 00:08:37,500 Có hào trưởng. 332 00:08:37,520 --> 00:08:39,260 Có lòng căm giận. 333 00:08:39,280 --> 00:08:40,720 Có niềm tin. 334 00:08:40,740 --> 00:08:43,520 Và khi tất cả gặp được một thủ lĩnh đủ uy tín, 335 00:08:43,540 --> 00:08:44,490 ngọn lửa khởi nghĩa sẽ bùng cháy. 336 00:08:44,510 --> 00:08:45,440 Hơn một nghìn năm đã trôi qua. 337 00:08:45,551 --> 00:08:46,200 Nhà Đường đã thành quá khứ. 338 00:08:46,220 --> 00:08:49,900 Cao Chính Bình chỉ còn là cái tên gắn với sự hà khắc và thất bại. 339 00:08:49,957 --> 00:08:50,680 Nhưng Phùng Hưng vẫn được người Việt nhắc đến bằng sự kính trọng. 340 00:08:50,700 --> 00:08:52,120 Ở Đường Lâm, gió vẫn thổi qua những mái nhà cổ, 341 00:08:52,140 --> 00:08:52,970 qua đường làng đá ong, qua ký ức về những con người từng làm nên lịch sử. 342 00:08:52,990 --> 00:08:53,580 Trong làn gió ấy, người ta như còn nghe tiếng bước chân nghĩa quân năm xưa, 343 00:08:53,600 --> 00:08:55,170 tiếng cờ phất lên, tiếng dân chúng gọi nhau đứng dậy. 344 00:08:55,190 --> 00:08:56,720 Và trên tất cả, là bóng dáng Bố Cái Đại Vương. 345 00:08:56,740 --> 00:08:59,300 Một người không sinh ra trên ngai vàng, 346 00:08:59,320 --> 00:09:00,550 nhưng được lòng dân tôn như cha mẹ. 347 00:09:00,570 --> 00:09:01,760 Một người không dựng được triều đại lâu dài, 348 00:09:01,780 --> 00:09:02,565 nhưng dựng được niềm tin. 349 00:09:02,585 --> 00:09:03,195 Một người không chấm dứt ngay đêm dài Bắc thuộc, 350 00:09:03,215 --> 00:09:03,975 nhưng đã thắp thêm một ngọn đèn để hậu thế đi tiếp. 351 00:09:03,995 --> 00:09:04,780 Ngọn đèn ấy, từ Đường Lâm đến Tống Bình, 352 00:09:04,800 --> 00:09:05,300 từ thế kỷ VIII đến hôm nay, vẫn còn sáng trong lịch sử Việt Nam. 353 00:09:05,320 --> 00:09:07,980 Bởi dân tộc nào còn nhớ những người từng đứng lên vì mình, 354 00:09:08,000 --> 00:09:09,694 dân tộc ấy còn giữ được linh hồn.