1 00:00:01,899 --> 00:00:04,939 Cao chính bình và sự hà khắc của chính quyền đô hộ 2 00:00:05,299 --> 00:00:08,939 Thời điểm Phùng Hưng nổi dậy, Giao Châu nằm dưới quyền cai trị của quan đô hộ nhà 3 00:00:08,959 --> 00:00:09,959 Đường. 4 00:00:10,879 --> 00:00:13,579 Một nhân vật thường được nhắc đến trong bối cảnh này là Cao Chính Bình. 5 00:00:14,739 --> 00:00:16,579 Cao Chính Bình giữ chức đô hộ ở An Nam. 6 00:00:17,419 --> 00:00:19,579 Sử Việt ghi ông là người cai trị hà khắc, 7 00:00:19,739 --> 00:00:22,029 đánh thuế nặng, khiến dân chúng oán giận. 8 00:00:22,439 --> 00:00:25,999 Dưới tay những viên quan như vậy, đời sống người dân càng cơ cực. 9 00:00:26,259 --> 00:00:28,339 Họ phải nộp của cải, sản vật, chịu lao dịch, 10 00:00:28,559 --> 00:00:30,579 chịu sự áp bức của bộ máy quan lại và quân lính. 11 00:00:31,539 --> 00:00:33,699 Ách đô hộ không chỉ lấy đi thóc gạo. 12 00:00:34,099 --> 00:00:35,579 Nó lấy đi cả sự yên ổn. 13 00:00:36,659 --> 00:00:40,319 Người dân làm lụng trên ruộng của mình nhưng không được sống thật sự làm chủ. 14 00:00:40,919 --> 00:00:43,579 Những sản vật của núi rừng, sông biển bị biến thành cống phẩm. 15 00:00:44,299 --> 00:00:46,579 Những người trai tráng có thể bị bắt đi phu. 16 00:00:47,379 --> 00:00:49,759 Những dòng họ bản địa bị chèn ép. 17 00:00:49,999 --> 00:00:53,439 Mỗi mệnh lệnh từ phủ đô hộ giống như một hòn đá đè thêm lên vai dân chúng. 18 00:00:54,399 --> 00:00:57,499 Trong hoàn cảnh ấy, sự oán giận tích tụ qua từng mùa vụ. 19 00:00:57,772 --> 00:01:00,779 Một triều đại đô hộ có thể tưởng rằng dân đã quen cúi đầu. 20 00:01:01,719 --> 00:01:05,059 Nhưng họ thường không nhìn thấy điều đang diễn ra dưới đáy lòng làng xã: 21 00:01:06,359 --> 00:01:08,299 những lời than thở, những ánh mắt căm hờn, 22 00:01:08,539 --> 00:01:12,159 những cuộc bàn bạc kín đáo, những người hào trưởng âm thầm chuẩn bị. 23 00:01:12,179 --> 00:01:15,239 Phùng Hưng và các em của ông đã đứng lên trong bối cảnh đó. 24 00:01:16,539 --> 00:01:19,219 Cuộc khởi nghĩa không phải là một cơn bốc đồng. 25 00:01:19,459 --> 00:01:22,039 Nó là kết quả của sự chịu đựng quá lâu. 26 00:01:22,199 --> 00:01:24,979 Khi dân chúng không còn tin vào sự công bằng của chính quyền đô hộ, 27 00:01:25,179 --> 00:01:27,179 họ sẽ tìm đến những người dám chống lại nó. 28 00:01:28,139 --> 00:01:30,519 Và từ Đường Lâm, ngọn cờ khởi nghĩa được dựng lên. 29 00:01:32,799 --> 00:01:34,599 Ngọn cờ từ đường lâm 30 00:01:35,199 --> 00:01:39,279 Khi Phùng Hưng phát động khởi nghĩa, Đường Lâm trở thành điểm xuất phát của một 31 00:01:39,299 --> 00:01:40,119 làn sóng phản kháng. 32 00:01:40,859 --> 00:01:43,779 Người dân theo ông không chỉ vì ông là hào trưởng giàu có. 33 00:01:44,719 --> 00:01:47,179 Họ theo ông vì ông đại diện cho khát vọng thoát khỏi áp bức. 34 00:01:48,199 --> 00:01:50,239 Bên cạnh ông là hai người em Phùng Hải, 35 00:01:50,399 --> 00:01:52,119 Phùng Dĩnh cùng nhiều hào kiệt địa phương. 36 00:01:52,999 --> 00:01:56,199 Lực lượng ban đầu có thể chưa lớn, nhưng có một ưu thế rất quan trọng: 37 00:01:56,219 --> 00:01:57,519 lòng dân. 38 00:01:57,639 --> 00:01:59,479 Từ làng mạc, nghĩa quân tụ họp. 39 00:01:59,559 --> 00:02:01,939 Người mang giáo mác, người rèn vũ khí, người góp lương, 40 00:02:02,279 --> 00:02:04,139 người làm liên lạc, người dẫn đường. 41 00:02:04,679 --> 00:02:06,599 Trong các cuộc khởi nghĩa thời Bắc thuộc, 42 00:02:06,739 --> 00:02:09,099 sức mạnh của làng xã giữ vai trò vô cùng quan trọng. 43 00:02:09,939 --> 00:02:13,159 Chính những cộng đồng tưởng như nhỏ bé ấy đã nuôi giấu nghĩa quân, 44 00:02:13,359 --> 00:02:16,139 cung cấp lương thực, truyền tin và che chở cho người nổi dậy. 45 00:02:17,199 --> 00:02:19,379 Phùng Hưng hiểu rằng muốn thắng chính quyền đô hộ, 46 00:02:19,399 --> 00:02:21,379 không thể chỉ dựa vào một trận đánh nhỏ. 47 00:02:21,399 --> 00:02:23,059 Phải mở rộng lực lượng. 48 00:02:23,359 --> 00:02:26,099 Phải làm cho nhiều vùng cùng hưởng ứng. 49 00:02:26,419 --> 00:02:30,039 Phải đánh vào uy thế của phủ đô hộ, khiến quan quân nhà Đường mất dần khả năng 50 00:02:30,059 --> 00:02:31,099 kiểm soát. 51 00:02:31,859 --> 00:02:33,939 Nghĩa quân của ông phát triển từ vùng Đường Lâm, 52 00:02:33,959 --> 00:02:35,819 lan rộng ra các khu vực xung quanh. 53 00:02:35,979 --> 00:02:37,159 Uy danh Phùng Hưng ngày càng lớn. 54 00:02:38,059 --> 00:02:40,799 Đối với dân chúng, ông không chỉ là một thủ lĩnh quân sự. 55 00:02:41,739 --> 00:02:44,439 Ông là người đứng ra gánh lấy nỗi uất của cả vùng. 56 00:02:44,859 --> 00:02:47,919 Mỗi cuộc khởi nghĩa đều cần một khoảnh khắc khi nỗi sợ đổi thành niềm tin. 57 00:02:48,919 --> 00:02:51,039 Trước đó, dân có thể sợ quan đô hộ, sợ quân lính, 58 00:02:51,079 --> 00:02:52,279 sợ tù tội, sợ bị trả thù. 59 00:02:53,339 --> 00:02:56,299 Nhưng khi thấy có người dám đứng lên, khi thấy nghĩa quân lớn dần, 60 00:02:56,499 --> 00:02:58,959 khi thấy chính quyền đô hộ không phải không thể bị thách thức, 61 00:02:59,359 --> 00:03:00,419 nỗi sợ bắt đầu lùi lại. 62 00:03:01,299 --> 00:03:02,890 Đó là lúc lịch sử chuyển mình.