1 00:00:00,000 --> 00:00:00,070 ông đã gom lại giang sơn trong lúc đất nước có nguy cơ tan thành nhiều mảnh. 2 00:00:01,890 --> 00:00:03,370 Tiếng cờ lau còn vọng giữa hoa lư 3 00:00:04,970 --> 00:00:08,770 Ngày nay, khi nhắc đến Đinh Bộ Lĩnh, người ta thường nhớ ngay đến hình ảnh cờ lau 4 00:00:08,790 --> 00:00:09,490 tập trận. 5 00:00:10,490 --> 00:00:12,370 Hình ảnh ấy giản dị mà bền lâu. 6 00:00:13,690 --> 00:00:15,697 Một đứa trẻ giữa đồng quê, tay cầm bông lau, 7 00:00:15,717 --> 00:00:16,450 chơi trò làm tướng. 8 00:00:17,950 --> 00:00:20,370 Một vùng núi Hoa Lư lặng lẽ nuôi lớn chí khí. 9 00:00:21,410 --> 00:00:23,430 Một thời loạn mười hai sứ quân đầy khói lửa. 10 00:00:24,810 --> 00:00:26,890 Và một con người từ nơi ấy bước ra, dẹp loạn, 11 00:00:26,910 --> 00:00:28,590 lên ngôi, đặt tên nước là Đại Cồ Việt. 12 00:00:29,690 --> 00:00:31,590 Cờ lau không phải cờ chiến thật. 13 00:00:31,790 --> 00:00:33,590 Nhưng nó tượng trưng cho mầm mống của ý chí. 14 00:00:34,870 --> 00:00:36,650 Đinh Bộ Lĩnh không sinh ra giữa ngai vàng. 15 00:00:38,050 --> 00:00:40,810 Ông đi lên từ vùng đất địa phương, từ lực lượng tự gây dựng, 16 00:00:40,850 --> 00:00:43,810 từ khả năng thu phục người khác và từ sự quyết đoán trong thời cuộc. 17 00:00:45,130 --> 00:00:47,290 Ông hiểu rằng một đất nước không thể mãi chia cắt. 18 00:00:48,750 --> 00:00:51,930 Ông cũng hiểu rằng nếu không có một quyền lực đủ mạnh để nối lại non sông, 19 00:00:52,190 --> 00:00:54,230 nền độc lập vừa giành được sẽ rất dễ bị cuốn trôi. 20 00:00:55,330 --> 00:00:59,910 Vì thế, câu chuyện về Đinh Bộ Lĩnh không chỉ là chuyện một người làm vua. 21 00:01:00,090 --> 00:01:03,850 Đó là câu chuyện về khoảnh khắc dân tộc Việt sau hơn nghìn năm Bắc thuộc bắt đầu 22 00:01:03,870 --> 00:01:06,070 học cách đứng vững bằng chính bộ máy của mình. 23 00:01:07,190 --> 00:01:10,190 Là câu chuyện về việc độc lập không chỉ cần chiến thắng quân xâm lược, 24 00:01:10,390 --> 00:01:12,930 mà còn cần kỷ cương, thống nhất và ý chí dựng nước. 25 00:01:14,250 --> 00:01:15,710 Giữa Hoa Lư, núi vẫn còn đó. 26 00:01:15,870 --> 00:01:18,810 Những thung lũng, dòng sông, vách đá vẫn gợi nhớ một kinh đô xưa. 27 00:01:19,810 --> 00:01:23,740 Và trong trí tưởng tượng của hậu thế, đâu đó vẫn có tiếng trẻ chăn trâu hò reo, 28 00:01:23,810 --> 00:01:26,230 tiếng cờ lau phất lên trong gió. 29 00:01:26,430 --> 00:01:29,750 Từ trò chơi của một cậu bé, lịch sử đã mở ra con đường của một vị Hoàng đế. 30 00:01:31,050 --> 00:01:34,790 Đinh Bộ Lĩnh — người dẹp loạn mười hai sứ quân — đã bước vào lịch sử như một trong 31 00:01:34,810 --> 00:01:37,510 những người đặt nền móng đầu tiên cho quốc gia Đại Cồ Việt độc lập, 32 00:01:37,690 --> 00:01:39,130 tự chủ. 33 00:01:39,370 --> 00:01:41,230 Và tiếng cờ lau năm ấy, qua bao thế kỷ, 34 00:01:41,430 --> 00:01:43,250 vẫn còn vọng lại như lời nhắc: 35 00:01:43,790 --> 00:01:45,910 có những chí lớn bắt đầu từ nơi rất nhỏ, 36 00:01:46,170 --> 00:01:49,650 nhưng nếu gặp đúng thời, đúng người, nó có thể làm nên vận mệnh của cả một dân 37 00:01:49,670 --> 00:01:50,370 tộc.