1 00:00:00,000 --> 00:00:00,010 mà là ngọn lửa trong lòng mình. 2 00:00:01,950 --> 00:00:03,990 Lời thề của cha và cuộc chiến trong tâm 3 00:00:04,790 --> 00:00:08,530 Sử sách và truyền thuyết về Trần Quốc Tuấn thường nhắc đến việc ông từng đem lời 4 00:00:08,550 --> 00:00:10,130 cha dặn hỏi những người thân tín. 5 00:00:10,790 --> 00:00:14,050 Yết Kiêu và Dã Tượng, hai gia tướng nổi tiếng trung nghĩa, 6 00:00:14,070 --> 00:00:14,970 đã can ngăn ông. 7 00:00:15,870 --> 00:00:19,290 Họ hiểu rằng gây loạn trong nước khi ngoại bang rình rập là điều nguy hiểm cho 8 00:00:19,310 --> 00:00:20,130 xã tắc. 9 00:00:20,150 --> 00:00:21,890 Ông cũng từng dò hỏi các con. 10 00:00:21,910 --> 00:00:25,150 Có người hiểu được đạo lớn, có người lại nói thuận theo ý tranh đoạt. 11 00:00:25,950 --> 00:00:29,170 Câu chuyện về thái độ nghiêm khắc của ông với Hưng Nhượng Vương Trần Quốc Tảng 12 00:00:29,190 --> 00:00:33,310 cho thấy Trần Quốc Tuấn không xem lời cha dặn là chuyện nhẹ. 13 00:00:33,610 --> 00:00:36,290 Ông đã đặt nó lên bàn cân đạo nghĩa, đã thử lòng người, 14 00:00:36,530 --> 00:00:39,850 đã nhìn thấy hậu quả nếu một người có quyền lực đặt thù riêng lên trên nước nhà. 15 00:00:40,810 --> 00:00:42,870 Chính ở đây, tầm vóc của ông bắt đầu hiện ra. 16 00:00:43,770 --> 00:00:47,090 Một người bình thường có thể dễ dàng nói rằng mình yêu nước khi không bị thù nhà 17 00:00:47,110 --> 00:00:47,810 kéo lại. 18 00:00:48,430 --> 00:00:51,970 Nhưng Trần Quốc Tuấn phải lựa chọn giữa hiếu với cha và nghĩa với nước. 19 00:00:52,630 --> 00:00:56,290 Ông không phủ nhận nỗi đau của cha, nhưng ông không để nỗi đau ấy biến thành tai 20 00:00:56,310 --> 00:00:57,010 họa cho Đại Việt. 21 00:00:57,990 --> 00:01:01,530 Ông đã thắng được ý riêng, đặt sự tồn vong của dân tộc lên trên vết thương gia 22 00:01:01,550 --> 00:01:02,250 tộc. 23 00:01:02,810 --> 00:01:05,030 Trước khi trở thành người đánh bại quân Nguyên, 24 00:01:05,230 --> 00:01:07,250 ông đã đánh bại chính bóng tối trong lòng mình. 25 00:01:09,100 --> 00:01:10,880 Nhà trần và cơn bão từ thảo nguyên 26 00:01:11,700 --> 00:01:14,940 Thế kỷ XIII là thời đại vó ngựa Mông Cổ làm rung chuyển nhiều vùng đất. 27 00:01:15,760 --> 00:01:19,340 Từ thảo nguyên phương Bắc, các đạo quân Mông Cổ tràn đi với tốc độ đáng sợ, 28 00:01:19,520 --> 00:01:21,800 đánh bại nhiều quốc gia và vương triều. 29 00:01:22,280 --> 00:01:24,640 Sau khi Hốt Tất Liệt lập nhà Nguyên ở Trung Hoa, 30 00:01:24,740 --> 00:01:27,060 tham vọng mở rộng xuống phương Nam càng trở nên rõ rệt. 31 00:01:28,180 --> 00:01:31,100 Đại Việt khi ấy không rộng lớn như các đế quốc. 32 00:01:31,360 --> 00:01:35,200 Nhưng đất nước nhỏ ấy có một điều quân xâm lược thường đánh giá thấp: 33 00:01:35,480 --> 00:01:38,360 ý chí giữ nước đã được hun đúc qua nhiều thế kỷ. 34 00:01:38,480 --> 00:01:40,880 Từ Bạch Đằng thời Ngô Quyền đến những cuộc chiến chống Tống, 35 00:01:40,900 --> 00:01:43,920 người Việt hiểu rằng mất nước không chỉ là mất ngai vàng của vua, 36 00:01:43,940 --> 00:01:46,120 mà là mất ruộng đồng, làng xóm, tiếng nói, 37 00:01:46,420 --> 00:01:48,020 phong tục, quyền sống của dân chúng. 38 00:01:49,420 --> 00:01:51,940 Năm 1258, quân Mông Cổ lần đầu tiến vào Đại Việt. 39 00:01:52,800 --> 00:01:54,940 Cuộc kháng chiến ấy kết thúc bằng thắng lợi của triều Trần, 40 00:01:55,180 --> 00:01:57,380 nhưng nó cũng là lời cảnh báo: 41 00:01:57,580 --> 00:01:59,220 kẻ thù phương Bắc sẽ không dễ bỏ cuộc. 42 00:02:00,220 --> 00:02:02,480 Những năm sau đó, áp lực bang giao, yêu sách thần phục, 43 00:02:02,720 --> 00:02:06,400 yêu cầu mượn đường đánh Chiêm Thành và các đòi hỏi ngang ngược của nhà Nguyên liên 44 00:02:06,420 --> 00:02:07,560 tục đè nặng lên Đại Việt. 45 00:02:08,340 --> 00:02:10,740 Triều Trần cần một người không chỉ có tài cầm quân, 46 00:02:10,920 --> 00:02:13,620 mà còn đủ uy tín để quy tụ vương hầu, tướng sĩ và dân chúng. 47 00:02:13,800 --> 00:02:15,180 Người ấy chính là Trần Quốc Tuấn.