1 00:00:01,912 --> 00:00:04,572 Quốc công tiết chế – người được gửi vận mệnh 2 00:00:05,472 --> 00:00:08,732 Khi chiến tranh ngày càng khó tránh, Trần Quốc Tuấn được giao trọng trách Quốc 3 00:00:08,752 --> 00:00:10,572 công Tiết chế, thống lĩnh quân đội. 4 00:00:11,392 --> 00:00:13,972 Đây là một chức vụ đặc biệt quan trọng. 5 00:00:14,092 --> 00:00:16,492 Trong một triều đại có nhiều vương hầu tài giỏi, 6 00:00:16,632 --> 00:00:18,652 việc thống nhất quyền chỉ huy không hề đơn giản. 7 00:00:19,752 --> 00:00:22,972 Nếu mỗi người giữ một ý, Đại Việt sẽ tự làm yếu mình trước khi giặc đến. 8 00:00:23,892 --> 00:00:26,052 Trần Quốc Tuấn có điều kiện để làm việc đó. 9 00:00:26,972 --> 00:00:28,772 Ông thuộc hoàng tộc, có tài năng, có uy tín, 10 00:00:28,952 --> 00:00:30,432 nhưng quan trọng hơn cả là có đức độ. 11 00:00:31,472 --> 00:00:33,132 Người ta có thể phục một người vì chức vị, 12 00:00:33,492 --> 00:00:36,512 nhưng chỉ thật sự đi theo một người khi tin vào nhân cách của người ấy. 13 00:00:37,352 --> 00:00:40,452 Trần Quốc Tuấn đã cho thấy ông không đặt lợi ích riêng lên trên đất nước, 14 00:00:40,752 --> 00:00:43,392 nên lời hiệu triệu của ông có sức nặng đặc biệt. 15 00:00:43,552 --> 00:00:45,072 Ông nghiên cứu thế giặc, thế ta. 16 00:00:45,092 --> 00:00:47,592 Quân Nguyên mạnh về kỵ binh, có kinh nghiệm chinh chiến, 17 00:00:47,732 --> 00:00:50,912 có tổ chức, nhưng khi tiến vào Đại Việt phải đối mặt với sông ngòi, 18 00:00:50,952 --> 00:00:54,612 khí hậu, rừng núi, đường tiếp tế dài, lương thảo khó bảo đảm. 19 00:00:55,012 --> 00:00:58,412 Đại Việt không thể đánh theo kiểu lấy sức chọi sức một cách cứng nhắc. 20 00:00:59,152 --> 00:01:01,712 Muốn thắng, phải biết lùi, biết nhử, biết cắt lương, 21 00:01:01,852 --> 00:01:05,492 biết chọn thời cơ, biết biến đất nước mình thành một chiến trường mà kẻ thù càng 22 00:01:05,512 --> 00:01:06,492 đi sâu càng mệt mỏi. 23 00:01:08,562 --> 00:01:11,102 Hội nghị diên hồng và ý chí cả nước 24 00:01:11,122 --> 00:01:13,302 Trước cuộc xâm lược lớn của quân Nguyên, 25 00:01:13,442 --> 00:01:15,722 triều Trần không chỉ bàn việc trong cung cấm. 26 00:01:16,322 --> 00:01:20,842 Sử sách ghi lại Hội nghị Diên Hồng, nơi các bô lão được hỏi nên hòa hay nên đánh. 27 00:01:21,102 --> 00:01:24,122 Tiếng hô “đánh” trở thành biểu tượng của ý chí toàn dân. 28 00:01:24,702 --> 00:01:27,942 Dù chi tiết hội nghị qua thời gian có thể được truyền tụng với sắc thái thiêng 29 00:01:27,962 --> 00:01:29,762 liêng, ý nghĩa cốt lõi vẫn rất rõ: 30 00:01:31,142 --> 00:01:35,122 triều Trần hiểu rằng chiến tranh giữ nước không thể chỉ là việc của triều đình. 31 00:01:35,362 --> 00:01:37,242 Nếu dân không theo, quân đội sẽ thiếu lương, 32 00:01:37,382 --> 00:01:39,382 thiếu hậu phương, thiếu tai mắt, thiếu niềm tin. 33 00:01:40,222 --> 00:01:42,642 Nếu dân cùng quyết, mỗi làng mạc, mỗi bến sông, 34 00:01:42,842 --> 00:01:45,722 mỗi cánh đồng đều có thể trở thành một phần của thế trận. 35 00:01:46,022 --> 00:01:47,782 Trần Quốc Tuấn là người hiểu sâu điều đó. 36 00:01:48,502 --> 00:01:50,922 Ông không xây dựng chiến thắng chỉ trên gươm giáo, 37 00:01:50,942 --> 00:01:51,802 mà trên lòng người. 38 00:01:52,842 --> 00:01:54,562 Một đạo quân có thể thua một trận rồi gượng dậy; 39 00:01:54,902 --> 00:01:57,302 nhưng nếu lòng dân tan rã, đất nước sẽ khó đứng lên. 40 00:01:58,242 --> 00:02:01,742 Vì thế, việc khơi dậy ý chí chống giặc là bước chuẩn bị không kém gì rèn binh khí 41 00:02:01,762 --> 00:02:02,857 hay bố trí trận địa.