1 00:00:00,000 --> 00:00:00,385 hay bố trí trận địa. 2 00:00:01,855 --> 00:00:04,575 Hịch tướng sĩ – lời máu nóng trước giờ xuất trận 3 00:00:04,595 --> 00:00:08,395 Trong những ngày chiến tranh gần kề, Trần Quốc Tuấn viết Hịch tướng sĩ. 4 00:00:08,995 --> 00:00:12,715 Đây là một trong những áng văn yêu nước nổi tiếng nhất của lịch sử Việt Nam. 5 00:00:12,955 --> 00:00:15,835 Ông không viết bằng giọng xa cách của người đứng trên cao. 6 00:00:16,375 --> 00:00:18,535 Ông viết như một chủ tướng đau cùng nỗi đau của đất nước, 7 00:00:18,875 --> 00:00:20,935 lo cùng nỗi lo của quân sĩ. 8 00:00:21,115 --> 00:00:23,895 Ông nhắc đến sự ngang ngược của giặc, nhắc đến nhục nếu mất nước, 9 00:00:24,375 --> 00:00:26,275 nhắc đến trách nhiệm của người làm tướng. 10 00:00:26,855 --> 00:00:30,295 Ông phê phán thói ham vui, lơ là, chỉ lo thú riêng mà quên hiểm họa chung. 11 00:00:31,075 --> 00:00:33,735 Những lời trong bài hịch không chỉ để khích lệ chiến đấu, 12 00:00:33,855 --> 00:00:35,295 mà còn để đánh thức lòng tự trọng. 13 00:00:36,315 --> 00:00:38,855 Trần Quốc Tuấn khiến tướng sĩ hiểu rằng nếu đất nước mất, 14 00:00:39,015 --> 00:00:41,275 mọi thứ họ đang hưởng sẽ không còn ý nghĩa. 15 00:00:41,795 --> 00:00:45,335 Nhà cửa, vợ con, danh dự, bổng lộc, cuộc sống yên ổn – tất cả đều có thể bị giày 16 00:00:45,355 --> 00:00:46,055 xéo. 17 00:00:46,635 --> 00:00:49,745 Hịch tướng sĩ vì vậy không chỉ là lời kêu gọi cầm gươm. 18 00:00:50,215 --> 00:00:52,235 Nó là câu hỏi đặt vào lương tâm: 19 00:00:53,295 --> 00:00:54,935 khi non sông lâm nguy, anh là ai? 20 00:00:54,975 --> 00:00:55,675 Anh đứng ở đâu? 21 00:00:56,715 --> 00:00:59,935 Anh sống để hưởng riêng, hay sống để xứng đáng với đất nước đã nuôi mình? 22 00:01:02,605 --> 00:01:05,445 Năm 1285 – thăng long bỏ trống và cái bẫy của thời gian 23 00:01:07,145 --> 00:01:09,445 Năm 1285, quân Nguyên mở cuộc xâm lược lớn. 24 00:01:10,245 --> 00:01:12,505 Thoát Hoan chỉ huy đại quân từ phía bắc tiến xuống, 25 00:01:12,605 --> 00:01:15,585 Toa Đô từ phía nam đánh ra, tạo thế gọng kìm vô cùng nguy hiểm. 26 00:01:16,585 --> 00:01:19,425 Quân giặc đông, khí thế mạnh, nhiều nơi bị uy hiếp. 27 00:01:19,465 --> 00:01:20,525 Thăng Long đứng trước hiểm họa. 28 00:01:21,105 --> 00:01:23,245 Triều Trần chọn rút khỏi kinh thành. 29 00:01:23,505 --> 00:01:25,705 Đây là quyết định khó khăn, bởi trong mắt nhiều người, 30 00:01:25,925 --> 00:01:27,985 bỏ kinh đô có thể bị xem là dấu hiệu thất bại. 31 00:01:28,745 --> 00:01:30,885 Nhưng với Trần Quốc Tuấn và triều Trần, 32 00:01:31,045 --> 00:01:34,385 giữ kinh đô bằng mọi giá trong lúc địch đang mạnh có thể làm tiêu tan lực lượng 33 00:01:34,405 --> 00:01:35,105 chủ lực. 34 00:01:35,905 --> 00:01:37,185 Rút lui không phải là chạy trốn; 35 00:01:37,585 --> 00:01:41,005 rút lui là kéo dài trận đấu để biến sức mạnh ban đầu của giặc thành gánh nặng. 36 00:01:42,205 --> 00:01:45,085 Quân dân thực hiện kế vườn không nhà trống. 37 00:01:45,885 --> 00:01:48,085 Giặc vào được Thăng Long nhưng không có điều chúng cần nhất: 38 00:01:49,145 --> 00:01:51,885 lương thực, sự khuất phục và một chiến thắng quyết định. 39 00:01:51,905 --> 00:01:53,845 Kinh thành trở thành khoảng trống. 40 00:01:54,345 --> 00:01:56,545 Đội quân xâm lược càng ở lâu càng thiếu thốn. 41 00:01:57,125 --> 00:02:00,985 Khí hậu, địa hình, sự quấy rối liên tục và đường tiếp tế khó khăn bắt đầu bào mòn 42 00:02:01,005 --> 00:02:01,705 chúng. 43 00:02:02,345 --> 00:02:04,294 Đó là nghệ thuật dùng thời gian làm vũ khí.