1 00:00:01,380 --> 00:00:03,880 Mở đầu – ngọn núi lớn trong lịch sử đại việt 2 00:00:04,560 --> 00:00:08,200 Trong lịch sử Việt Nam, có những con người không chỉ thuộc về một triều đại, 3 00:00:08,200 --> 00:00:11,180 mà thuộc về ký ức lâu dài của cả dân tộc. 4 00:00:11,420 --> 00:00:15,300 Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn là một trong những con người như thế. 5 00:00:15,560 --> 00:00:18,700 Nhắc đến ông, người ta nhớ đến ba lần kháng chiến chống Nguyên – Mông, 6 00:00:19,060 --> 00:00:20,980 nhớ đến Bạch Đằng, nhớ đến Hịch tướng sĩ, 7 00:00:21,200 --> 00:00:23,260 nhớ đến câu nói cứng như thép trước nguy cơ đầu hàng, 8 00:00:23,520 --> 00:00:25,880 nhớ đến lời dặn “khoan thư sức dân” trước khi nhắm mắt. 9 00:00:26,640 --> 00:00:28,800 Nhưng nếu chỉ kể ông như một vị tướng thắng trận, 10 00:00:28,960 --> 00:00:29,980 câu chuyện ấy vẫn chưa đủ. 11 00:00:31,060 --> 00:00:33,280 Trần Quốc Tuấn còn là người đã đi qua bi kịch gia tộc, 12 00:00:33,520 --> 00:00:35,440 thắng được lòng riêng, giữ được đại nghĩa, 13 00:00:35,560 --> 00:00:39,800 quy tụ được lòng người, rồi sau khi mất được nhân dân tôn kính như Đức Thánh Trần. 14 00:00:40,380 --> 00:00:44,160 Ông là một con người lịch sử có thật, nhưng cũng là một biểu tượng tinh thần. 15 00:00:44,620 --> 00:00:46,640 Trong đời ông có chính trị, chiến tranh, 16 00:00:46,780 --> 00:00:49,900 gia đình, đạo nghĩa, binh pháp, lòng dân và tín ngưỡng. 17 00:00:50,220 --> 00:00:53,700 Tất cả hòa vào nhau, tạo nên hình tượng một vị tướng không chỉ giỏi đánh giặc, 18 00:00:53,700 --> 00:00:54,860 mà còn biết giữ hồn nước. 19 00:00:55,760 --> 00:00:58,700 Muốn hiểu vì sao Trần Quốc Tuấn được phong thánh trong lòng dân, 20 00:00:58,860 --> 00:01:01,060 phải kể cuộc đời ông thật đầy đủ: 21 00:01:01,320 --> 00:01:03,280 từ khi sinh ra trong bóng lời thề của cha, 22 00:01:03,480 --> 00:01:04,980 đến lúc trở thành Quốc công Tiết chế; 23 00:01:05,200 --> 00:01:07,660 từ những năm triều Trần đứng trước vó ngựa Nguyên – Mông, 24 00:01:07,880 --> 00:01:08,940 đến chiến thắng Bạch Đằng; 25 00:01:09,020 --> 00:01:10,860 từ những lời ông nói với vua, với tướng sĩ, 26 00:01:11,000 --> 00:01:13,640 với con cháu, đến ngày ông đi vào cõi bất tử. 27 00:01:15,400 --> 00:01:17,200 Sinh ra giữa buổi đầu nhà trần 28 00:01:18,280 --> 00:01:20,040 Trần Quốc Tuấn sinh năm 1228. 29 00:01:20,380 --> 00:01:22,280 Ông là con của An Sinh Vương Trần Liễu, 30 00:01:22,340 --> 00:01:23,360 anh ruột vua Trần Thái Tông. 31 00:01:24,320 --> 00:01:26,640 Đó là thời nhà Trần mới dựng nghiệp chưa lâu, 32 00:01:26,860 --> 00:01:28,740 quyền lực triều đình còn đang được củng cố, 33 00:01:29,000 --> 00:01:31,360 những biến động trong hoàng tộc vẫn để lại nhiều vết thương. 34 00:01:32,380 --> 00:01:36,360 Cha ông, Trần Liễu, từng trải qua nỗi uất hận lớn trong biến cố nội bộ hoàng tộc. 35 00:01:37,120 --> 00:01:40,800 Sử cũ ghi lại rằng trước khi mất, Trần Liễu dặn con phải vì cha mà lấy lại thiên 36 00:01:40,800 --> 00:01:41,500 hạ. 37 00:01:42,000 --> 00:01:44,440 Lời ấy nếu đặt vào một gia đình bình thường đã nặng; 38 00:01:44,580 --> 00:01:47,840 đặt vào một dòng họ đang nắm quyền cai trị đất nước thì càng nặng hơn. 39 00:01:48,540 --> 00:01:51,040 Nó không chỉ là lời trăn trối của cha với con, 40 00:01:51,240 --> 00:01:53,870 mà có thể trở thành mồi lửa cho một cuộc tranh đoạt quyền lực. 41 00:01:54,365 --> 00:01:58,010 Một đứa trẻ sinh ra trong hoàn cảnh ấy rất dễ lớn lên cùng oán hận. 42 00:01:59,060 --> 00:02:01,120 Trần Quốc Tuấn có dòng máu quý tộc, có tài năng, 43 00:02:01,260 --> 00:02:01,960 có vị thế. 44 00:02:02,720 --> 00:02:04,460 Nếu ông chọn con đường trả thù cho cha, 45 00:02:04,800 --> 00:02:06,720 triều Trần có thể rơi vào chia rẽ nghiêm trọng. 46 00:02:06,720 --> 00:02:08,960 Mà lịch sử trớ trêu ở chỗ: 47 00:02:09,100 --> 00:02:10,860 đúng vào thời nhà Trần cần đoàn kết nhất, 48 00:02:11,040 --> 00:02:14,420 đế quốc Mông Cổ và sau đó là nhà Nguyên đang vươn sức mạnh xuống phương Nam. 49 00:02:15,300 --> 00:02:19,040 Vậy nên, thử thách đầu tiên của Trần Quốc Tuấn không phải là quân giặc bên ngoài, 50 00:02:19,180 --> 00:02:20,760 mà là ngọn lửa trong lòng mình. 51 00:02:22,700 --> 00:02:24,740 Lời thề của cha và cuộc chiến trong tâm 52 00:02:25,540 --> 00:02:29,300 Sử sách và truyền thuyết về Trần Quốc Tuấn thường nhắc đến việc ông từng đem lời 53 00:02:29,300 --> 00:02:30,880 cha dặn hỏi những người thân tín. 54 00:02:31,540 --> 00:02:34,800 Yết Kiêu và Dã Tượng, hai gia tướng nổi tiếng trung nghĩa, 55 00:02:34,820 --> 00:02:35,720 đã can ngăn ông. 56 00:02:36,620 --> 00:02:40,060 Họ hiểu rằng gây loạn trong nước khi ngoại bang rình rập là điều nguy hiểm cho 57 00:02:40,060 --> 00:02:40,900 xã tắc. 58 00:02:40,900 --> 00:02:42,660 Ông cũng từng dò hỏi các con. 59 00:02:42,660 --> 00:02:45,900 Có người hiểu được đạo lớn, có người lại nói thuận theo ý tranh đoạt. 60 00:02:46,700 --> 00:02:49,940 Câu chuyện về thái độ nghiêm khắc của ông với Hưng Nhượng Vương Trần Quốc Tảng 61 00:02:49,940 --> 00:02:54,060 cho thấy Trần Quốc Tuấn không xem lời cha dặn là chuyện nhẹ. 62 00:02:54,360 --> 00:02:57,040 Ông đã đặt nó lên bàn cân đạo nghĩa, đã thử lòng người, 63 00:02:57,280 --> 00:03:00,600 đã nhìn thấy hậu quả nếu một người có quyền lực đặt thù riêng lên trên nước nhà. 64 00:03:01,560 --> 00:03:03,620 Chính ở đây, tầm vóc của ông bắt đầu hiện ra. 65 00:03:04,520 --> 00:03:07,860 Một người bình thường có thể dễ dàng nói rằng mình yêu nước khi không bị thù nhà 66 00:03:07,860 --> 00:03:08,560 kéo lại. 67 00:03:09,180 --> 00:03:12,720 Nhưng Trần Quốc Tuấn phải lựa chọn giữa hiếu với cha và nghĩa với nước. 68 00:03:13,380 --> 00:03:17,060 Ông không phủ nhận nỗi đau của cha, nhưng ông không để nỗi đau ấy biến thành tai 69 00:03:17,060 --> 00:03:17,760 họa cho Đại Việt. 70 00:03:18,740 --> 00:03:22,300 Ông đã thắng được ý riêng, đặt sự tồn vong của dân tộc lên trên vết thương gia 71 00:03:22,300 --> 00:03:23,000 tộc. 72 00:03:23,560 --> 00:03:25,780 Trước khi trở thành người đánh bại quân Nguyên, 73 00:03:25,980 --> 00:03:28,000 ông đã đánh bại chính bóng tối trong lòng mình. 74 00:03:29,850 --> 00:03:31,630 Nhà trần và cơn bão từ thảo nguyên 75 00:03:32,450 --> 00:03:35,690 Thế kỷ XIII là thời đại vó ngựa Mông Cổ làm rung chuyển nhiều vùng đất. 76 00:03:36,510 --> 00:03:40,090 Từ thảo nguyên phương Bắc, các đạo quân Mông Cổ tràn đi với tốc độ đáng sợ, 77 00:03:40,270 --> 00:03:42,550 đánh bại nhiều quốc gia và vương triều. 78 00:03:43,030 --> 00:03:45,390 Sau khi Hốt Tất Liệt lập nhà Nguyên ở Trung Hoa, 79 00:03:45,490 --> 00:03:47,810 tham vọng mở rộng xuống phương Nam càng trở nên rõ rệt. 80 00:03:48,930 --> 00:03:51,850 Đại Việt khi ấy không rộng lớn như các đế quốc. 81 00:03:52,110 --> 00:03:55,950 Nhưng đất nước nhỏ ấy có một điều quân xâm lược thường đánh giá thấp: 82 00:03:56,230 --> 00:03:59,110 ý chí giữ nước đã được hun đúc qua nhiều thế kỷ. 83 00:03:59,230 --> 00:04:01,630 Từ Bạch Đằng thời Ngô Quyền đến những cuộc chiến chống Tống, 84 00:04:01,650 --> 00:04:04,690 người Việt hiểu rằng mất nước không chỉ là mất ngai vàng của vua, 85 00:04:04,690 --> 00:04:06,870 mà là mất ruộng đồng, làng xóm, tiếng nói, 86 00:04:07,170 --> 00:04:08,770 phong tục, quyền sống của dân chúng. 87 00:04:10,170 --> 00:04:12,690 Năm 1258, quân Mông Cổ lần đầu tiến vào Đại Việt. 88 00:04:13,550 --> 00:04:15,690 Cuộc kháng chiến ấy kết thúc bằng thắng lợi của triều Trần, 89 00:04:15,930 --> 00:04:18,130 nhưng nó cũng là lời cảnh báo: 90 00:04:18,330 --> 00:04:19,970 kẻ thù phương Bắc sẽ không dễ bỏ cuộc. 91 00:04:20,970 --> 00:04:23,230 Những năm sau đó, áp lực bang giao, yêu sách thần phục, 92 00:04:23,470 --> 00:04:27,170 yêu cầu mượn đường đánh Chiêm Thành và các đòi hỏi ngang ngược của nhà Nguyên liên 93 00:04:27,170 --> 00:04:28,310 tục đè nặng lên Đại Việt. 94 00:04:29,090 --> 00:04:31,490 Triều Trần cần một người không chỉ có tài cầm quân, 95 00:04:31,670 --> 00:04:34,370 mà còn đủ uy tín để quy tụ vương hầu, tướng sĩ và dân chúng. 96 00:04:34,550 --> 00:04:35,930 Người ấy chính là Trần Quốc Tuấn. 97 00:04:37,960 --> 00:04:40,620 Quốc công tiết chế – người được gửi vận mệnh 98 00:04:41,520 --> 00:04:44,800 Khi chiến tranh ngày càng khó tránh, Trần Quốc Tuấn được giao trọng trách Quốc 99 00:04:44,800 --> 00:04:46,620 công Tiết chế, thống lĩnh quân đội. 100 00:04:47,440 --> 00:04:50,020 Đây là một chức vụ đặc biệt quan trọng. 101 00:04:50,140 --> 00:04:52,540 Trong một triều đại có nhiều vương hầu tài giỏi, 102 00:04:52,680 --> 00:04:54,700 việc thống nhất quyền chỉ huy không hề đơn giản. 103 00:04:55,800 --> 00:04:59,020 Nếu mỗi người giữ một ý, Đại Việt sẽ tự làm yếu mình trước khi giặc đến. 104 00:04:59,940 --> 00:05:02,100 Trần Quốc Tuấn có điều kiện để làm việc đó. 105 00:05:03,020 --> 00:05:04,820 Ông thuộc hoàng tộc, có tài năng, có uy tín, 106 00:05:05,000 --> 00:05:06,480 nhưng quan trọng hơn cả là có đức độ. 107 00:05:07,520 --> 00:05:09,180 Người ta có thể phục một người vì chức vị, 108 00:05:09,540 --> 00:05:12,560 nhưng chỉ thật sự đi theo một người khi tin vào nhân cách của người ấy. 109 00:05:13,400 --> 00:05:16,500 Trần Quốc Tuấn đã cho thấy ông không đặt lợi ích riêng lên trên đất nước, 110 00:05:16,800 --> 00:05:19,440 nên lời hiệu triệu của ông có sức nặng đặc biệt. 111 00:05:19,600 --> 00:05:21,140 Ông nghiên cứu thế giặc, thế ta. 112 00:05:21,140 --> 00:05:23,640 Quân Nguyên mạnh về kỵ binh, có kinh nghiệm chinh chiến, 113 00:05:23,780 --> 00:05:26,960 có tổ chức, nhưng khi tiến vào Đại Việt phải đối mặt với sông ngòi, 114 00:05:27,000 --> 00:05:30,660 khí hậu, rừng núi, đường tiếp tế dài, lương thảo khó bảo đảm. 115 00:05:31,060 --> 00:05:34,460 Đại Việt không thể đánh theo kiểu lấy sức chọi sức một cách cứng nhắc. 116 00:05:35,200 --> 00:05:37,760 Muốn thắng, phải biết lùi, biết nhử, biết cắt lương, 117 00:05:37,900 --> 00:05:41,560 biết chọn thời cơ, biết biến đất nước mình thành một chiến trường mà kẻ thù càng 118 00:05:41,560 --> 00:05:42,540 đi sâu càng mệt mỏi. 119 00:05:44,610 --> 00:05:47,170 Hội nghị diên hồng và ý chí cả nước 120 00:05:47,170 --> 00:05:49,350 Trước cuộc xâm lược lớn của quân Nguyên, 121 00:05:49,490 --> 00:05:51,770 triều Trần không chỉ bàn việc trong cung cấm. 122 00:05:52,370 --> 00:05:56,890 Sử sách ghi lại Hội nghị Diên Hồng, nơi các bô lão được hỏi nên hòa hay nên đánh. 123 00:05:57,150 --> 00:06:00,170 Tiếng hô “đánh” trở thành biểu tượng của ý chí toàn dân. 124 00:06:00,750 --> 00:06:04,010 Dù chi tiết hội nghị qua thời gian có thể được truyền tụng với sắc thái thiêng 125 00:06:04,010 --> 00:06:05,810 liêng, ý nghĩa cốt lõi vẫn rất rõ: 126 00:06:07,190 --> 00:06:11,170 triều Trần hiểu rằng chiến tranh giữ nước không thể chỉ là việc của triều đình. 127 00:06:11,410 --> 00:06:13,290 Nếu dân không theo, quân đội sẽ thiếu lương, 128 00:06:13,430 --> 00:06:15,430 thiếu hậu phương, thiếu tai mắt, thiếu niềm tin. 129 00:06:16,270 --> 00:06:18,690 Nếu dân cùng quyết, mỗi làng mạc, mỗi bến sông, 130 00:06:18,890 --> 00:06:21,770 mỗi cánh đồng đều có thể trở thành một phần của thế trận. 131 00:06:22,070 --> 00:06:23,830 Trần Quốc Tuấn là người hiểu sâu điều đó. 132 00:06:24,550 --> 00:06:26,990 Ông không xây dựng chiến thắng chỉ trên gươm giáo, 133 00:06:26,990 --> 00:06:27,850 mà trên lòng người. 134 00:06:28,890 --> 00:06:30,610 Một đạo quân có thể thua một trận rồi gượng dậy; 135 00:06:30,950 --> 00:06:33,350 nhưng nếu lòng dân tan rã, đất nước sẽ khó đứng lên. 136 00:06:34,290 --> 00:06:37,810 Vì thế, việc khơi dậy ý chí chống giặc là bước chuẩn bị không kém gì rèn binh khí 137 00:06:37,810 --> 00:06:39,290 hay bố trí trận địa. 138 00:06:40,760 --> 00:06:43,500 Hịch tướng sĩ – lời máu nóng trước giờ xuất trận 139 00:06:43,500 --> 00:06:47,300 Trong những ngày chiến tranh gần kề, Trần Quốc Tuấn viết Hịch tướng sĩ. 140 00:06:47,900 --> 00:06:51,620 Đây là một trong những áng văn yêu nước nổi tiếng nhất của lịch sử Việt Nam. 141 00:06:51,860 --> 00:06:54,740 Ông không viết bằng giọng xa cách của người đứng trên cao. 142 00:06:55,280 --> 00:06:57,440 Ông viết như một chủ tướng đau cùng nỗi đau của đất nước, 143 00:06:57,780 --> 00:06:59,840 lo cùng nỗi lo của quân sĩ. 144 00:07:00,020 --> 00:07:02,800 Ông nhắc đến sự ngang ngược của giặc, nhắc đến nhục nếu mất nước, 145 00:07:03,280 --> 00:07:05,180 nhắc đến trách nhiệm của người làm tướng. 146 00:07:05,760 --> 00:07:09,200 Ông phê phán thói ham vui, lơ là, chỉ lo thú riêng mà quên hiểm họa chung. 147 00:07:09,980 --> 00:07:12,640 Những lời trong bài hịch không chỉ để khích lệ chiến đấu, 148 00:07:12,760 --> 00:07:14,200 mà còn để đánh thức lòng tự trọng. 149 00:07:15,220 --> 00:07:17,760 Trần Quốc Tuấn khiến tướng sĩ hiểu rằng nếu đất nước mất, 150 00:07:17,920 --> 00:07:20,180 mọi thứ họ đang hưởng sẽ không còn ý nghĩa. 151 00:07:20,700 --> 00:07:24,240 Nhà cửa, vợ con, danh dự, bổng lộc, cuộc sống yên ổn – tất cả đều có thể bị giày 152 00:07:24,260 --> 00:07:24,960 xéo. 153 00:07:25,540 --> 00:07:28,650 Hịch tướng sĩ vì vậy không chỉ là lời kêu gọi cầm gươm. 154 00:07:29,120 --> 00:07:31,140 Nó là câu hỏi đặt vào lương tâm: 155 00:07:32,200 --> 00:07:33,840 khi non sông lâm nguy, anh là ai? 156 00:07:33,880 --> 00:07:34,580 Anh đứng ở đâu? 157 00:07:35,620 --> 00:07:38,840 Anh sống để hưởng riêng, hay sống để xứng đáng với đất nước đã nuôi mình? 158 00:07:41,510 --> 00:07:44,350 Năm 1285 – thăng long bỏ trống và cái bẫy của thời gian 159 00:07:46,050 --> 00:07:48,350 Năm 1285, quân Nguyên mở cuộc xâm lược lớn. 160 00:07:49,150 --> 00:07:51,410 Thoát Hoan chỉ huy đại quân từ phía bắc tiến xuống, 161 00:07:51,510 --> 00:07:54,490 Toa Đô từ phía nam đánh ra, tạo thế gọng kìm vô cùng nguy hiểm. 162 00:07:55,490 --> 00:07:58,330 Quân giặc đông, khí thế mạnh, nhiều nơi bị uy hiếp. 163 00:07:58,370 --> 00:07:59,430 Thăng Long đứng trước hiểm họa. 164 00:08:00,010 --> 00:08:02,150 Triều Trần chọn rút khỏi kinh thành. 165 00:08:02,410 --> 00:08:04,610 Đây là quyết định khó khăn, bởi trong mắt nhiều người, 166 00:08:04,830 --> 00:08:06,890 bỏ kinh đô có thể bị xem là dấu hiệu thất bại. 167 00:08:07,650 --> 00:08:09,790 Nhưng với Trần Quốc Tuấn và triều Trần, 168 00:08:09,950 --> 00:08:13,310 giữ kinh đô bằng mọi giá trong lúc địch đang mạnh có thể làm tiêu tan lực lượng 169 00:08:13,310 --> 00:08:14,010 chủ lực. 170 00:08:14,810 --> 00:08:16,090 Rút lui không phải là chạy trốn; 171 00:08:16,490 --> 00:08:19,910 rút lui là kéo dài trận đấu để biến sức mạnh ban đầu của giặc thành gánh nặng. 172 00:08:21,110 --> 00:08:23,990 Quân dân thực hiện kế vườn không nhà trống. 173 00:08:24,790 --> 00:08:26,990 Giặc vào được Thăng Long nhưng không có điều chúng cần nhất: 174 00:08:28,050 --> 00:08:30,810 lương thực, sự khuất phục và một chiến thắng quyết định. 175 00:08:30,810 --> 00:08:32,750 Kinh thành trở thành khoảng trống. 176 00:08:33,250 --> 00:08:35,450 Đội quân xâm lược càng ở lâu càng thiếu thốn. 177 00:08:36,030 --> 00:08:39,910 Khí hậu, địa hình, sự quấy rối liên tục và đường tiếp tế khó khăn bắt đầu bào mòn 178 00:08:39,910 --> 00:08:40,610 chúng. 179 00:08:41,250 --> 00:08:43,530 Đó là nghệ thuật dùng thời gian làm vũ khí. 180 00:08:45,150 --> 00:08:47,730 Những ngày nguy khốn và sự vững vàng của chủ tướng 181 00:08:48,990 --> 00:08:52,470 Trong chiến tranh, giai đoạn nguy hiểm nhất không phải lúc quân ta đang thắng, 182 00:08:52,670 --> 00:08:55,050 mà là lúc phải chịu đựng khi chưa thấy chiến thắng. 183 00:08:56,390 --> 00:08:59,730 Năm 1285, có những thời điểm tình thế Đại Việt rất căng thẳng. 184 00:09:00,490 --> 00:09:02,390 Quân Nguyên ép mạnh, triều đình phải di chuyển, 185 00:09:02,550 --> 00:09:03,910 nhiều vùng đất bị giặc càn qua. 186 00:09:05,450 --> 00:09:09,310 Chính trong những ngày ấy, vai trò của Trần Quốc Tuấn càng quan trọng. 187 00:09:09,330 --> 00:09:11,130 Một chủ tướng không chỉ cần tài đánh trận, 188 00:09:11,330 --> 00:09:14,070 mà cần khả năng giữ tinh thần cho cả đội ngũ. 189 00:09:14,290 --> 00:09:16,570 Nếu ông hoang mang, vương hầu hoang mang. 190 00:09:17,150 --> 00:09:18,970 Nếu vương hầu hoang mang, quân sĩ dao động. 191 00:09:19,910 --> 00:09:21,910 Nếu quân sĩ dao động, dân chúng mất niềm tin. 192 00:09:22,910 --> 00:09:26,310 Trần Quốc Tuấn hiểu rằng chiến tranh với quân Nguyên không thể đo bằng từng bước 193 00:09:26,310 --> 00:09:27,010 lùi trước mắt. 194 00:09:27,910 --> 00:09:30,090 Điều quyết định là bảo toàn lực lượng, giữ lòng dân, 195 00:09:30,310 --> 00:09:32,130 cắt sức địch và chờ thời cơ. 196 00:09:32,130 --> 00:09:34,750 Trong cái nhìn ấy, sự kiên nhẫn không phải yếu đuối. 197 00:09:34,990 --> 00:09:36,130 Nó là bản lĩnh. 198 00:09:36,830 --> 00:09:39,150 Một người nóng vội có thể đòi giao chiến ngay để giữ danh. 199 00:09:40,230 --> 00:09:43,550 Một người biết giữ nước phải dám chịu tiếng lùi để thắng trận cuối cùng. 200 00:09:45,260 --> 00:09:47,200 Hàm tử, chương dương và ngọn lửa phản công 201 00:09:48,480 --> 00:09:51,120 Khi quân Nguyên đã mỏi mệt, thời cơ phản công đến. 202 00:09:51,620 --> 00:09:54,360 Quân Trần liên tiếp giành thắng lợi ở Hàm Tử, 203 00:09:54,500 --> 00:09:55,440 Chương Dương, Tây Kết. 204 00:09:56,320 --> 00:09:58,160 Các tướng lĩnh nhà Trần như Trần Quang Khải, 205 00:09:58,460 --> 00:10:02,120 Trần Nhật Duật, Trần Khánh Dư và nhiều người khác góp phần làm xoay chuyển cục 206 00:10:02,120 --> 00:10:02,820 diện. 207 00:10:03,140 --> 00:10:06,860 Những trận đánh ấy cho thấy chiến lược của triều Trần không phải thụ động chịu 208 00:10:06,860 --> 00:10:07,560 đòn. 209 00:10:08,200 --> 00:10:10,080 Rút lui chỉ là bước đầu để bảo toàn lực lượng. 210 00:10:11,060 --> 00:10:14,360 Khi địch rơi vào thế bất lợi, Đại Việt lập tức phản kích. 211 00:10:14,720 --> 00:10:17,560 Toa Đô bị tiêu diệt, Thoát Hoan phải tháo chạy. 212 00:10:17,760 --> 00:10:20,440 Cuộc xâm lược lần thứ hai thất bại nặng nề. 213 00:10:20,620 --> 00:10:22,640 Trần Quốc Tuấn không giành chiến thắng một mình, 214 00:10:22,880 --> 00:10:26,040 nhưng ông là người giữ trục chiến lược cho toàn cuộc kháng chiến. 215 00:10:26,500 --> 00:10:29,380 Ông để các tướng phát huy sở trường, phối hợp các mặt trận, 216 00:10:29,600 --> 00:10:32,420 biến từng chiến thắng nhỏ thành bước ngoặt lớn. 217 00:10:32,540 --> 00:10:35,040 Ở đây, ta thấy rõ phẩm chất của một thống soái: 218 00:10:35,840 --> 00:10:39,340 không chỉ biết xông lên, mà biết điều khiển nhịp của cả cuộc chiến. 219 00:10:40,940 --> 00:10:43,320 Thắng một lần chưa phải đã yên 220 00:10:43,600 --> 00:10:47,780 Sau thất bại năm 1285, nhà Nguyên vẫn chưa từ bỏ tham vọng. 221 00:10:47,940 --> 00:10:51,000 Một đế quốc lớn không dễ chấp nhận bị một nước nhỏ đánh bại. 222 00:10:51,520 --> 00:10:54,420 Hốt Tất Liệt tiếp tục chuẩn bị cho cuộc xâm lược lần thứ ba. 223 00:10:55,200 --> 00:10:57,570 Đại Việt cũng không ngủ quên trên chiến thắng. 224 00:10:58,620 --> 00:11:02,620 Trần Quốc Tuấn và triều Trần hiểu rằng kẻ thù sẽ quay lại với sự chuẩn bị kỹ hơn. 225 00:11:03,360 --> 00:11:06,420 Lần sau, chúng sẽ chú ý nhiều hơn đến lương thảo và thủy quân. 226 00:11:07,220 --> 00:11:09,500 Vì vậy, công việc giữ nước tiếp tục: 227 00:11:10,220 --> 00:11:12,380 chỉnh đốn quân đội, củng cố phòng tuyến, 228 00:11:12,380 --> 00:11:14,700 theo dõi đường tiến quân, chuẩn bị thế trận sông nước. 229 00:11:15,740 --> 00:11:18,760 Chiến tranh vệ quốc không chỉ là những ngày đánh nhau. 230 00:11:18,980 --> 00:11:21,880 Nó còn là những tháng năm chuẩn bị trong im lặng. 231 00:11:21,880 --> 00:11:25,860 Người dân phải phục hồi sau mất mát, nhưng cũng phải sẵn sàng khi giặc đến. 232 00:11:26,440 --> 00:11:28,820 Tướng sĩ phải vui vì chiến thắng, nhưng không được kiêu. 233 00:11:29,820 --> 00:11:32,880 Triều đình phải ngoại giao, nhưng không được mất cảnh giác. 234 00:11:33,640 --> 00:11:36,120 Trần Quốc Tuấn là người sống trong trạng thái cảnh giác ấy. 235 00:11:37,020 --> 00:11:38,960 Ông hiểu rằng giữ nước là việc lâu dài, 236 00:11:39,200 --> 00:11:40,640 không phải một tiếng reo sau trận thắng. 237 00:11:42,650 --> 00:11:45,190 Đoàn thuyền lương và điểm yếu của đại quân nguyên 238 00:11:46,630 --> 00:11:48,590 Năm 1287, quân Nguyên lại kéo sang. 239 00:11:48,590 --> 00:11:51,770 Lần này, chúng chuẩn bị đoàn thuyền lương lớn do Trương Văn Hổ phụ trách. 240 00:11:52,590 --> 00:11:53,530 Đây là điểm then chốt. 241 00:11:53,580 --> 00:11:58,150 Một đội quân mạnh đến đâu nếu không có lương thực cũng sẽ yếu đi nhanh chóng. 242 00:11:59,590 --> 00:12:00,850 Trần Quốc Tuấn nhìn ra điều đó. 243 00:12:00,850 --> 00:12:03,870 Trong chiến tranh, đánh vào bụng địch đôi khi quan trọng không kém đánh vào đầu 244 00:12:03,870 --> 00:12:04,910 địch. 245 00:12:05,090 --> 00:12:07,970 Nếu quân Nguyên tiến sâu mà mất lương, chúng sẽ rơi vào thế bị động. 246 00:12:09,350 --> 00:12:12,390 Khi đó, quân đông trở thành gánh nặng, thuyền nhiều trở thành mục tiêu, 247 00:12:12,570 --> 00:12:14,190 khí thế ban đầu biến thành lo lắng. 248 00:12:15,130 --> 00:12:19,150 Tại Vân Đồn, Trần Khánh Dư đánh tan đoàn thuyền lương của Trương Văn Hổ. 249 00:12:19,230 --> 00:12:21,310 Đây là một chiến công có ý nghĩa rất lớn. 250 00:12:22,630 --> 00:12:24,530 Nó làm đảo lộn kế hoạch của quân Nguyên, 251 00:12:24,610 --> 00:12:26,710 đẩy chúng vào cảnh thiếu lương giữa đất Đại Việt. 252 00:12:27,140 --> 00:12:28,970 Từ đó, thế trận bắt đầu nghiêng. 253 00:12:28,970 --> 00:12:31,630 Kẻ đi xâm lược càng ở lâu càng nguy hiểm. 254 00:12:31,910 --> 00:12:34,050 Chúng không thể dễ dàng chiếm được lương từ dân, 255 00:12:34,210 --> 00:12:37,750 không thể yên tâm trên sông nước, không thể tìm một trận quyết định theo ý mình. 256 00:12:39,660 --> 00:12:41,520 Bạch đằng – dòng sông chờ giờ nước rút 257 00:12:42,960 --> 00:12:46,460 Khi quân Nguyên buộc phải rút lui, Trần Quốc Tuấn chuẩn bị trận quyết chiến trên 258 00:12:46,460 --> 00:12:47,160 sông Bạch Đằng. 259 00:12:47,860 --> 00:12:51,300 Dòng sông này từng là nơi Ngô Quyền đánh tan quân Nam Hán năm 938, 260 00:12:51,580 --> 00:12:54,180 mở ra thời kỳ độc lập lâu dài cho dân tộc. 261 00:12:54,400 --> 00:12:58,900 Đến năm 1288, Bạch Đằng lại được chọn làm nơi kết liễu tham vọng xâm lược. 262 00:12:59,460 --> 00:13:01,180 Trận địa cọc được bố trí dưới lòng sông, 263 00:13:01,360 --> 00:13:02,690 lợi dụng thủy triều. 264 00:13:03,140 --> 00:13:05,720 Đây là một kế sách đòi hỏi hiểu biết sâu sắc về địa hình, 265 00:13:05,880 --> 00:13:07,780 con nước, thời điểm và tâm lý đối phương. 266 00:13:08,460 --> 00:13:10,860 Quân Trần phải nhử địch vào đúng lúc nước còn cao, 267 00:13:10,960 --> 00:13:12,400 khiến thuyền giặc tiến sâu. 268 00:13:12,400 --> 00:13:15,360 Khi nước rút, cọc nhọn lộ ra, thuyền lớn mắc kẹt, 269 00:13:15,700 --> 00:13:16,400 đội hình rối loạn. 270 00:13:17,560 --> 00:13:19,380 Lúc ấy, quân Trần từ nhiều hướng đánh vào. 271 00:13:20,340 --> 00:13:22,720 Bạch Đằng không phải chiến thắng của may rủi. 272 00:13:22,880 --> 00:13:25,400 Nó là kết quả của sự chuẩn bị, kiên nhẫn và trí tuệ. 273 00:13:26,140 --> 00:13:27,700 Một dòng sông bình thường trở thành trận đồ. 274 00:13:28,060 --> 00:13:29,400 Con nước trở thành đồng minh. 275 00:13:29,930 --> 00:13:32,780 Cọc gỗ trở thành lưỡi kiếm giấu dưới đáy sông. 276 00:13:33,400 --> 00:13:37,060 Và trên tất cả, đó là chiến thắng của một dân tộc biết dùng chính đất nước mình 277 00:13:37,060 --> 00:13:38,360 để bảo vệ đất nước mình. 278 00:13:40,200 --> 00:13:42,180 Ô mã nhi bị bắt và nỗi nhục của quân xâm lược 279 00:13:43,320 --> 00:13:48,340 Trận Bạch Đằng năm 1288 kết thúc bằng thất bại nặng nề của quân Nguyên. 280 00:13:48,460 --> 00:13:50,200 Ô Mã Nhi và nhiều tướng giặc bị bắt. 281 00:13:51,300 --> 00:13:52,260 Đạo thủy quân tan vỡ. 282 00:13:52,360 --> 00:13:53,240 Thoát Hoan phải rút chạy. 283 00:13:54,340 --> 00:13:57,660 Sau ba lần xâm lược, đế quốc Nguyên vẫn không khuất phục được Đại Việt. 284 00:13:58,700 --> 00:14:01,720 Chiến thắng ấy vang xa không chỉ vì quân Trần đánh bại một đạo quân mạnh, 285 00:14:01,720 --> 00:14:03,500 mà vì Đại Việt đã đánh bại nỗi sợ. 286 00:14:04,400 --> 00:14:06,620 Một nước nhỏ có thể thua nếu chỉ nhìn vào quân số. 287 00:14:07,420 --> 00:14:10,300 Nhưng nếu có lòng dân, có tướng giỏi, có chiến lược đúng, 288 00:14:10,460 --> 00:14:13,680 có sự đoàn kết, thì nước nhỏ ấy có thể làm nên điều tưởng như không thể. 289 00:14:14,900 --> 00:14:17,240 Trần Quốc Tuấn trở thành biểu tượng của chiến thắng ấy. 290 00:14:18,080 --> 00:14:20,620 Nhưng ông không phải kiểu anh hùng đứng một mình trên đỉnh cao. 291 00:14:21,600 --> 00:14:23,620 Ông là người quy tụ cả một thời đại: 292 00:14:24,780 --> 00:14:27,220 vua Trần, vương hầu, tướng sĩ, dân chúng, 293 00:14:27,500 --> 00:14:29,260 những người chèo thuyền, những người cắm cọc, 294 00:14:29,480 --> 00:14:31,200 những người đưa tin, những người giữ làng, 295 00:14:31,280 --> 00:14:32,620 những người hy sinh không để lại tên. 296 00:14:33,520 --> 00:14:35,120 Vĩ đại của ông nằm ở chỗ: 297 00:14:35,220 --> 00:14:37,620 ông làm cho sức mạnh của nhiều người cùng chảy về một hướng. 298 00:14:39,780 --> 00:14:41,900 Người dùng tướng, dùng dân và dùng đạo nghĩa 299 00:14:43,000 --> 00:14:44,640 Một thống soái lớn không chỉ biết đánh, 300 00:14:44,640 --> 00:14:45,760 mà phải biết dùng người. 301 00:14:46,760 --> 00:14:49,860 Dưới thời Trần, nhiều nhân vật tài năng cùng xuất hiện: 302 00:14:50,380 --> 00:14:52,540 Trần Quang Khải, Trần Nhật Duật, Phạm Ngũ Lão, 303 00:14:52,660 --> 00:14:55,420 Trần Khánh Dư, Yết Kiêu, Dã Tượng và nhiều tướng sĩ khác. 304 00:14:56,760 --> 00:14:58,920 Trần Quốc Tuấn biết để người khác phát huy tài năng. 305 00:15:00,020 --> 00:15:02,360 Ông không biến mình thành cái bóng che khuất tất cả. 306 00:15:03,280 --> 00:15:05,860 Ông là trung tâm điều phối, là người giữ đạo nghĩa chung, 307 00:15:06,160 --> 00:15:08,840 là người khiến các lực lượng khác nhau cùng phục vụ mục tiêu giữ nước. 308 00:15:09,800 --> 00:15:11,080 Ông cũng hiểu sức mạnh của dân. 309 00:15:11,300 --> 00:15:13,340 Những kế sách như vườn không nhà trống, 310 00:15:13,360 --> 00:15:16,480 chiến tranh tiêu hao, cắt lương, phục kích đều cần dân chúng tham gia. 311 00:15:17,620 --> 00:15:20,200 Nếu dân không tin triều đình, họ sẽ không chịu gian khổ. 312 00:15:21,080 --> 00:15:23,220 Nếu dân tin, họ sẵn sàng bỏ nhà, giấu lương, 313 00:15:23,400 --> 00:15:26,800 báo tin, dẫn đường, chấp nhận thiệt thòi để đất nước thắng trận. 314 00:15:27,180 --> 00:15:29,280 Bởi vậy, Trần Quốc Tuấn không chỉ dùng binh pháp, 315 00:15:29,360 --> 00:15:30,360 ông dùng đạo nghĩa. 316 00:15:31,580 --> 00:15:34,440 Chính nghĩa khiến người ta chịu đựng được gian nan. 317 00:15:34,740 --> 00:15:36,540 Chính nghĩa khiến lời hịch có sức lay động. 318 00:15:37,740 --> 00:15:40,180 Chính nghĩa khiến cả một dân tộc không chịu cúi đầu. 319 00:15:42,020 --> 00:15:44,600 Binh pháp và tầm nhìn của một bậc thầy quân sự 320 00:15:45,360 --> 00:15:48,240 Tên tuổi Trần Quốc Tuấn gắn với tư tưởng quân sự sâu sắc. 321 00:15:49,000 --> 00:15:51,620 Binh thư yếu lược được truyền tụng là tác phẩm liên quan đến ông, 322 00:15:52,000 --> 00:15:54,540 dù văn bản lưu truyền về sau có những vấn đề cần khảo cứu. 323 00:15:55,660 --> 00:15:59,300 Dù vậy, không ai phủ nhận ông là một trong những nhà quân sự kiệt xuất nhất lịch 324 00:15:59,300 --> 00:16:00,000 sử Việt Nam. 325 00:16:00,620 --> 00:16:04,260 Điểm đặc biệt trong nghệ thuật quân sự của ông là sự linh hoạt. 326 00:16:04,500 --> 00:16:06,420 Ông không thần thánh hóa một cách đánh duy nhất. 327 00:16:07,200 --> 00:16:08,100 Khi cần rút thì rút. 328 00:16:08,240 --> 00:16:09,880 Khi cần đánh thì đánh. 329 00:16:10,060 --> 00:16:11,640 Khi địch mạnh thì tránh chỗ mạnh. 330 00:16:11,760 --> 00:16:13,580 Khi địch yếu thì đánh vào điểm yếu. 331 00:16:14,540 --> 00:16:17,300 Khi địch thiếu lương thì làm cho chúng càng thiếu. 332 00:16:17,820 --> 00:16:19,520 Khi chúng muốn đánh nhanh thì kéo dài. 333 00:16:20,560 --> 00:16:24,140 Khi chúng muốn yên ổn trên sông thì biến dòng sông thành cạm bẫy. 334 00:16:24,140 --> 00:16:26,400 Ông hiểu rằng chiến tranh không chỉ nằm ở gươm giáo, 335 00:16:26,400 --> 00:16:28,800 mà nằm ở tâm lý, hậu cần, địa hình, thời tiết, 336 00:16:28,800 --> 00:16:30,540 lòng dân và thời cơ. 337 00:16:30,820 --> 00:16:34,500 Chính vì thế, quân Nguyên có thể mạnh trong những cuộc chinh phạt rộng lớn, 338 00:16:34,500 --> 00:16:37,700 nhưng khi vào Đại Việt lại rơi vào thế trận mà người Việt làm chủ. 339 00:16:39,780 --> 00:16:41,980 Người cha, người thầy và những lời răn trong gia đình 340 00:16:42,740 --> 00:16:46,140 Cuộc đời Trần Quốc Tuấn không chỉ có chiến trường. 341 00:16:46,460 --> 00:16:49,120 Ông còn là người cha trong một gia đình lớn của hoàng tộc. 342 00:16:50,120 --> 00:16:52,600 Những câu chuyện ông thử lòng con, nghiêm khắc với con, 343 00:16:52,600 --> 00:16:55,960 dặn dò việc nhà cho thấy ông rất coi trọng đạo nghĩa. 344 00:16:56,120 --> 00:16:59,600 Ông hiểu rằng một dòng họ lớn nếu không giữ được kỷ cương sẽ dễ sinh loạn. 345 00:17:00,440 --> 00:17:03,820 Một người con có tài nhưng không hiểu đại nghĩa có thể trở thành mối nguy. 346 00:17:05,080 --> 00:17:07,140 Bởi vậy, ông không chỉ dạy con bằng tình cảm, 347 00:17:07,140 --> 00:17:08,760 mà bằng nguyên tắc. 348 00:17:09,020 --> 00:17:11,780 Với ông, thân tình không được đứng trên xã tắc. 349 00:17:12,040 --> 00:17:14,660 Điều ấy làm hình ảnh Trần Quốc Tuấn vừa lớn lao vừa gần gũi. 350 00:17:15,660 --> 00:17:18,040 Ông không phải một bức tượng không cảm xúc. 351 00:17:18,420 --> 00:17:21,620 Ông có nỗi đau của người con, có sự nghiêm khắc của người cha, 352 00:17:21,940 --> 00:17:24,760 có nỗi lo của người chủ tướng, có trách nhiệm của người bề tôi. 353 00:17:25,640 --> 00:17:28,320 Chính vì có đủ những giằng xé ấy, lựa chọn của ông càng đáng kính. 354 00:17:29,420 --> 00:17:32,460 Một người không có cám dỗ mà sống đúng thì đáng quý. 355 00:17:32,720 --> 00:17:35,320 Nhưng một người có đủ quyền lực, đủ lý do riêng để đi sai, 356 00:17:35,320 --> 00:17:37,560 mà vẫn chọn đại nghĩa, thì đáng kính hơn nhiều. 357 00:17:39,460 --> 00:17:42,840 Khoan thư sức dân – lời dặn vượt qua chiến thắng 358 00:17:43,060 --> 00:17:46,160 Sau chiến thắng, điều Trần Quốc Tuấn nghĩ đến không phải chỉ là vinh quang. 359 00:17:46,940 --> 00:17:48,960 Trước khi mất, khi vua hỏi kế giữ nước, 360 00:17:49,140 --> 00:17:50,280 ông để lại lời dặn nổi tiếng: 361 00:17:50,850 --> 00:17:54,360 phải khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc. 362 00:17:54,760 --> 00:17:55,860 Đây là một tư tưởng lớn. 363 00:17:55,920 --> 00:17:58,860 Nó cho thấy ông hiểu gốc của quốc gia không nằm ở thành cao hào sâu, 364 00:17:59,060 --> 00:18:01,160 cũng không chỉ nằm ở quân đội mạnh, mà nằm ở dân. 365 00:18:02,240 --> 00:18:03,460 Dân có sức thì nước có gốc. 366 00:18:03,460 --> 00:18:05,340 Dân kiệt quệ thì nước lung lay. 367 00:18:05,780 --> 00:18:07,820 Sau chiến tranh, người dân cần được nghỉ, 368 00:18:07,900 --> 00:18:10,220 cần được cày cấy, cần được phục hồi, cần được sống yên. 369 00:18:11,420 --> 00:18:14,160 Một vị tướng chỉ biết chiến thắng có thể muốn tiếp tục phô trương quân lực. 370 00:18:14,900 --> 00:18:18,160 Một người giữ nước thật sự biết rằng sau gươm giáo là đời sống. 371 00:18:18,920 --> 00:18:22,560 Nếu không chăm dân, những chiến thắng lớn cũng có thể trở thành nền móng yếu. 372 00:18:23,200 --> 00:18:25,880 Lời dặn ấy khiến Trần Quốc Tuấn vượt ra khỏi hình ảnh võ tướng. 373 00:18:26,880 --> 00:18:28,580 Ông trở thành nhà chính trị có tầm nhìn, 374 00:18:28,780 --> 00:18:31,640 người hiểu rằng trị nước và giữ nước phải đi cùng nhau. 375 00:18:33,300 --> 00:18:35,480 Từ hưng đạo đại vương đến đức thánh trần 376 00:18:36,420 --> 00:18:38,200 Trần Quốc Tuấn mất năm 1300. 377 00:18:38,200 --> 00:18:41,340 Sau khi ông qua đời, nhân dân tôn kính ông là Đức Thánh Trần. 378 00:18:42,060 --> 00:18:44,000 Đây không chỉ là sự tôn vinh của triều đình, 379 00:18:44,120 --> 00:18:45,380 mà là sự lựa chọn của lòng dân. 380 00:18:46,540 --> 00:18:49,040 Vì sao một vị tướng được phong thánh trong tâm thức dân gian? 381 00:18:50,200 --> 00:18:51,480 Bởi ông không chỉ thắng giặc. 382 00:18:51,640 --> 00:18:52,920 Ông đại diện cho sự che chở. 383 00:18:53,780 --> 00:18:55,920 Trong nhiều thế kỷ, khi đất nước gặp tai ương, 384 00:18:56,240 --> 00:18:58,300 khi người dân cần một biểu tượng của chính khí, 385 00:18:58,520 --> 00:19:00,790 của lòng can đảm, của sức mạnh trấn áp điều dữ, 386 00:19:00,840 --> 00:19:02,260 họ nhớ đến Hưng Đạo Đại Vương. 387 00:19:02,900 --> 00:19:05,780 Đền thờ ông xuất hiện ở nhiều nơi. 388 00:19:06,140 --> 00:19:09,720 Lễ hội, nghi thức thờ phụng, những câu chuyện dân gian về ông làm cho hình tượng 389 00:19:09,720 --> 00:19:10,640 ấy sống mãi. 390 00:19:11,220 --> 00:19:14,260 Trong tín ngưỡng dân gian, Đức Thánh Trần là vị thánh trừ tà, 391 00:19:14,260 --> 00:19:16,040 hộ quốc, bảo dân. 392 00:19:16,180 --> 00:19:19,800 Nhưng đằng sau lớp áo linh thiêng ấy là một con người lịch sử đã sống đủ lớn để 393 00:19:19,800 --> 00:19:21,860 được nhân dân gửi gắm niềm tin. 394 00:19:22,240 --> 00:19:24,560 Không phải ai thắng trận cũng thành thánh. 395 00:19:25,100 --> 00:19:26,920 Chỉ những người chiến thắng bằng cả đạo nghĩa, 396 00:19:27,060 --> 00:19:31,040 nhân cách và công lao cứu nước mới có thể đi sâu vào tâm thức dân tộc như vậy. 397 00:19:32,060 --> 00:19:34,560 Ngọn lửa còn cháy trên sông nước đại việt 398 00:19:36,040 --> 00:19:39,920 Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn là một trong những đỉnh cao của lịch sử Việt Nam. 399 00:19:40,580 --> 00:19:42,700 Ông sinh ra trong bóng tối của thù nhà, 400 00:19:42,940 --> 00:19:44,300 nhưng chọn ánh sáng của nghĩa nước. 401 00:19:45,480 --> 00:19:48,900 Ông đứng trước đế quốc hùng mạnh, nhưng không khuất phục. 402 00:19:49,120 --> 00:19:50,980 Ông cầm quân, viết hịch, dùng binh, dùng người, 403 00:19:50,980 --> 00:19:53,700 dùng lòng dân, rồi để lại lời dặn sâu xa cho hậu thế. 404 00:19:54,600 --> 00:19:56,120 Nếu nhìn cuộc đời ông như một dòng sông, 405 00:19:56,260 --> 00:19:59,100 ta sẽ thấy dòng sông ấy bắt đầu từ những khúc quanh đau đớn, 406 00:19:59,200 --> 00:20:02,100 chảy qua bão lửa chiến tranh, rồi đổ ra biển lớn của sự bất tử. 407 00:20:03,120 --> 00:20:06,000 Ở mỗi chặng, Trần Quốc Tuấn đều phải lựa chọn. 408 00:20:06,420 --> 00:20:08,380 Và những lựa chọn ấy làm nên tầm vóc của ông. 409 00:20:09,120 --> 00:20:11,380 Ông chọn nước thay vì thù riêng. 410 00:20:12,260 --> 00:20:14,780 Ông chọn đoàn kết thay vì tranh đoạt. 411 00:20:15,340 --> 00:20:17,380 Ông chọn đánh giặc bằng trí tuệ thay vì liều lĩnh. 412 00:20:18,400 --> 00:20:21,040 Ông chọn dân làm gốc thay vì chỉ dựa vào quyền lực. 413 00:20:21,740 --> 00:20:25,360 Ông chọn để lại đạo lý giữ nước cho đời sau thay vì chỉ để lại hào quang chiến 414 00:20:25,360 --> 00:20:26,060 thắng. 415 00:20:26,620 --> 00:20:30,160 Ngày nay, khi nhắc đến Đức Thánh Trần, ta không chỉ nhắc đến một nhân vật trong 416 00:20:30,160 --> 00:20:30,860 đền miếu. 417 00:20:31,500 --> 00:20:33,640 Ta nhắc đến một bài học sống còn của dân tộc: 418 00:20:34,280 --> 00:20:36,240 đất nước chỉ vững khi lòng dân vững; 419 00:20:36,440 --> 00:20:39,320 người lãnh đạo chỉ lớn khi biết đặt đại nghĩa lên trên bản thân; 420 00:20:39,500 --> 00:20:43,080 và trong giờ phút hiểm nguy, tinh thần Việt Nam có thể đứng dậy mạnh mẽ hơn mọi 421 00:20:43,080 --> 00:20:44,560 sức ép từ bên ngoài. 422 00:20:44,960 --> 00:20:46,640 Dòng Bạch Đằng vẫn chảy qua năm tháng. 423 00:20:47,680 --> 00:20:50,100 Những cọc gỗ năm xưa đã thành ký ức. 424 00:20:50,300 --> 00:20:53,040 Những đạo quân xâm lược đã tan vào bụi lịch sử. 425 00:20:53,260 --> 00:20:56,980 Nhưng tên tuổi Trần Quốc Tuấn vẫn còn như tiếng trống trận không tắt. 426 00:20:57,240 --> 00:20:59,440 Ông không chỉ là Hưng Đạo Đại Vương của nhà Trần. 427 00:21:00,480 --> 00:21:01,940 Ông là Đức Thánh Trần trong lòng dân Việt, 428 00:21:01,940 --> 00:21:04,280 là vị tướng được phong thánh bởi công lao, 429 00:21:04,400 --> 00:21:07,600 đạo nghĩa và niềm tin bất diệt của một dân tộc luôn biết đứng lên giữ nước.