1 00:00:00,000 --> 00:00:00,378 Nhưng vận mệnh triều Ngô ngày càng mong manh. 2 00:00:02,748 --> 00:00:04,368 Những ngọn gió cát cứ 3 00:00:04,388 --> 00:00:08,208 Khi một triều đình trung ương yếu đi, người đầu tiên cảm nhận được điều đó không 4 00:00:08,228 --> 00:00:10,528 phải sử quan, mà là các hào trưởng địa phương. 5 00:00:11,528 --> 00:00:14,628 Họ nhìn về Cổ Loa và thấy mệnh lệnh từ kinh đô không còn đủ sức nặng. 6 00:00:15,548 --> 00:00:17,808 Họ nhìn quanh vùng mình cai quản và thấy dân, 7 00:00:17,888 --> 00:00:19,948 đất, thành lũy, binh lính đều nằm trong tay mình. 8 00:00:20,968 --> 00:00:24,748 Họ nhìn vào những cuộc tranh đoạt trong hoàng tộc và hiểu rằng vương quyền không 9 00:00:24,768 --> 00:00:25,708 còn là một khối vững chắc. 10 00:00:26,548 --> 00:00:28,708 Đó là mảnh đất để cát cứ sinh sôi. 11 00:00:29,768 --> 00:00:31,908 Cuối thời Ngô, nhiều thế lực địa phương nổi lên. 12 00:00:32,788 --> 00:00:34,468 Mỗi người giữ một vùng, xưng hùng xưng bá, 13 00:00:34,488 --> 00:00:36,108 có căn cứ riêng. 14 00:00:36,328 --> 00:00:38,768 Sử Việt về sau gọi giai đoạn này là loạn mười hai sứ quân. 15 00:00:39,848 --> 00:00:43,388 Con số mười hai trở thành biểu tượng cho một thời đất nước bị chia cắt bởi các 16 00:00:43,408 --> 00:00:44,908 thế lực quân sự địa phương. 17 00:00:45,388 --> 00:00:49,048 Nhưng loạn mười hai sứ quân không bỗng nhiên xuất hiện sau một đêm. 18 00:00:49,508 --> 00:00:51,568 Nó là kết quả của nhiều yếu tố cộng lại: 19 00:00:52,408 --> 00:00:55,048 triều đình Ngô non trẻ, Ngô Quyền mất sớm, 20 00:00:55,068 --> 00:00:58,128 Dương Tam Kha cướp ngôi, Hậu Ngô Vương quyền lực không đủ mạnh, 21 00:00:58,268 --> 00:01:00,408 các hào trưởng địa phương vốn đã có nền tảng lâu đời, 22 00:01:00,748 --> 00:01:04,028 và đất nước chưa hình thành một bộ máy quản trị thống nhất như các triều đại sau. 23 00:01:04,528 --> 00:01:08,068 Trong bức tranh ấy, ta thấy triều Ngô vừa đáng tự hào vừa đáng thương. 24 00:01:08,948 --> 00:01:11,188 Đáng tự hào vì nó là triều đại mở đầu nền độc lập. 25 00:01:12,208 --> 00:01:15,688 Đáng thương vì nó phải gánh một nhiệm vụ quá lớn trong một thời gian quá ngắn. 26 00:01:16,668 --> 00:01:18,928 Nó giống như người vừa kéo dân tộc ra khỏi biển sâu, 27 00:01:19,108 --> 00:01:20,848 chưa kịp thở đã phải dựng nhà giữa bão. 28 00:01:22,068 --> 00:01:25,898 Năm 965, Ngô Xương Văn tử trận trong một cuộc đem quân đi đánh dẹp. 29 00:01:26,348 --> 00:01:29,848 Cái chết của ông gần như đặt dấu chấm hết cho quyền lực thực tế của triều Ngô. 30 00:01:30,668 --> 00:01:32,798 Từ đây, đất nước rơi sâu vào cục diện phân liệt.