1 00:00:01,856 --> 00:00:04,636 TRƯỜNG HỌC HUỲNH CUNG VÀ NGƯỜI THẦY CỦA MUÔN ĐỜI 2 00:00:05,136 --> 00:00:07,496 Khi trưởng thành, Chu Văn An mở trường dạy học ở quê nhà, 3 00:00:07,516 --> 00:00:09,436 tại Huỳnh Cung, bên vùng Thanh Trì. 4 00:00:10,176 --> 00:00:13,036 Trong lịch sử nước ta, người thầy không chỉ là người truyền chữ. 5 00:00:14,036 --> 00:00:16,236 Người thầy còn là người dạy đạo lý, dựng nhân cách, 6 00:00:16,376 --> 00:00:17,936 uốn nắn tâm hồn. 7 00:00:18,156 --> 00:00:20,476 Một người thầy giỏi có thể đào tạo ra vài học trò đỗ đạt. 8 00:00:21,216 --> 00:00:25,676 Nhưng một người thầy lớn có thể tạo nên cả một thế hệ biết sống ngay thẳng. 9 00:00:25,856 --> 00:00:28,156 Trường của Chu Văn An không phải nơi ồn ào quyền quý. 10 00:00:29,156 --> 00:00:32,696 Nó không lộng lẫy như cung điện, không nghiêm ngặt như triều đình. 11 00:00:32,956 --> 00:00:34,936 Có thể chỉ là một mái nhà học giản dị, có sách, 12 00:00:35,096 --> 00:00:37,976 có bút, có tiếng giảng bài, có những học trò từ nhiều nơi tìm về. 13 00:00:39,036 --> 00:00:42,716 Nhưng chính nơi ấy đã trở thành một địa chỉ đặc biệt trong lịch sử giáo dục Việt 14 00:00:42,736 --> 00:00:43,776 Nam. 15 00:00:43,996 --> 00:00:47,596 Học trò đến với Chu Văn An không chỉ để học chữ nghĩa thánh hiền. 16 00:00:47,856 --> 00:00:49,296 Họ đến để học cách làm người. 17 00:00:50,236 --> 00:00:51,436 Ông dạy học rất nghiêm. 18 00:00:52,636 --> 00:00:56,416 Nghiêm không phải vì lạnh lùng, mà vì ông hiểu rằng học vấn nếu thiếu đạo đức thì 19 00:00:56,436 --> 00:00:57,696 rất nguy hiểm. 20 00:00:57,996 --> 00:01:00,116 Một kẻ có tài mà không có đức, khi nắm quyền, 21 00:01:00,136 --> 00:01:01,316 có thể làm hại cả trăm họ. 22 00:01:02,276 --> 00:01:04,146 Một người biết chữ mà không biết liêm sỉ, 23 00:01:04,316 --> 00:01:07,696 khi bước vào chốn quan trường, có thể dùng chính cái học của mình để che đậy sự 24 00:01:07,716 --> 00:01:08,416 gian trá. 25 00:01:09,156 --> 00:01:11,156 Vì vậy, Chu Văn An đặt đạo làm người lên trước. 26 00:01:12,396 --> 00:01:14,556 Ông dạy học trò phải trung thực. 27 00:01:15,556 --> 00:01:17,596 Phải biết kính trọng đạo lý. 28 00:01:18,636 --> 00:01:20,166 Phải biết thương dân. 29 00:01:20,556 --> 00:01:22,596 Phải biết giữ lòng trong sạch trước danh lợi. 30 00:01:23,496 --> 00:01:25,456 Phải hiểu rằng làm quan không phải để hưởng thụ, 31 00:01:25,476 --> 00:01:27,596 mà là để gánh trách nhiệm với nước, với dân. 32 00:01:28,676 --> 00:01:30,596 Danh tiếng của ông ngày càng lan xa. 33 00:01:31,376 --> 00:01:33,776 Học trò theo học rất đông. 34 00:01:34,156 --> 00:01:37,076 Trong số ấy có những người về sau trở thành đại thần nổi tiếng của triều Trần, 35 00:01:37,096 --> 00:01:38,556 như Phạm Sư Mạnh và Lê Quát. 36 00:01:39,556 --> 00:01:42,736 Cả hai đều đỗ đạt, làm quan, có vị trí trong triều đình. 37 00:01:42,976 --> 00:01:44,876 Nhưng điều đáng quý là dù đã làm đến chức cao, 38 00:01:44,896 --> 00:01:46,136 họ vẫn giữ lễ học trò với thầy. 39 00:01:47,176 --> 00:01:50,916 Sử sách và truyền tụng dân gian đều nhắc đến sự nghiêm cẩn của Chu Văn An đối với 40 00:01:50,936 --> 00:01:52,236 học trò. 41 00:01:52,376 --> 00:01:55,676 Dù học trò đã thành danh, mỗi khi về thăm thầy vẫn phải giữ đúng phép tắc, 42 00:01:55,876 --> 00:01:58,456 không được vì chức vị mà quên đạo thầy trò. 43 00:01:58,696 --> 00:02:01,596 Có câu chuyện kể rằng học trò của ông, dù đã làm quan lớn, 44 00:02:01,656 --> 00:02:04,596 khi đến thăm thầy vẫn phải đứng hầu, vẫn kính cẩn như ngày còn đi học. 45 00:02:05,596 --> 00:02:08,136 Điều đó cho thấy uy đức của Chu Văn An lớn đến mức nào. 46 00:02:09,076 --> 00:02:10,716 Uy đức ấy không đến từ quyền lực. 47 00:02:11,796 --> 00:02:13,176 Nó đến từ nhân cách. 48 00:02:14,016 --> 00:02:17,156 Một người có thể khiến người khác sợ bằng chức tước. 49 00:02:17,516 --> 00:02:19,096 Nhưng để khiến người khác kính suốt đời, 50 00:02:19,216 --> 00:02:21,116 người ấy phải có đạo đức thật sự. 51 00:02:21,716 --> 00:02:23,702 Chu Văn An chính là người như vậy.